Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phế Thổ Sinh Tồn: Mang Theo Dị Đồng Nuôi Hai Bảo Bối - Vân Hi > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93 có bản audio.

Chương 93: Khu Trú Ẩn số 10

 

Người đàn ông vốn đứng quay lưng về phía Vân Hi nghe thấy giọng cô, liền bước tới cầm súng nước xả về phía cô.

 

Vân Hi khẽ điều chỉnh tư thế, để dòng nước xối sạch bọt xà phòng trên người.

 

Trong lúc bị xả nước, bộ đồ lót ướt sũng khiến đường cong cơ thể cô lộ rõ không sót chỗ nào.

 

Nhờ uống thuốc gen và thời gian gần đây ăn uống khá hơn, thân hình cô đầy đặn hơn trước, chẳng hề có một chút mỡ thừa nào.

 

“Anh có thể đưa súng nước cho tôi được không?”

 

“Có vài chỗ tôi tự xối.”

 

Nghe Vân Hi nói, người đàn ông vặn nhỏ dòng nước rồi nhét súng vào tay cô.

 

Vân Hi không biết anh ta có đang nhìn chằm chằm vào mình không.

 

Nhưng cô cũng chẳng còn quan tâm nữa.

 

Mấy ngày nay một mình ở cạnh cái xác thối rữa còn trải qua được, thì tắm trước mặt một người đàn ông xa lạ cũng là chuyện cô dễ dàng chấp nhận.

 

Vân Hi nắm chặt súng nước, xối sạch những chỗ mới nãy chưa kịp tới.

 

Vài phút sau.

 

Cô cảm thấy toàn thân sảng khoái.

 

Chẳng phải né tránh gì, Vân Hi mò mẫm lấy từ không gian khóa cài ra chiếc áo lót thể thao dự phòng và bộ đồ vận động chống phóng xạ.

 

Cô mất một lúc loay hoay cởi bộ quần áo ướt nhẹp ra, rồi mặc vào bộ sạch sẽ.

 

Thay đồ xong, không nghe thấy tiếng người đàn ông, cô khẽ hỏi: “Tôi tắm xong rồi, anh tắt súng nước được không?”

 

Người đàn ông trẻ vốn quay lưng lại, từ từ ngoảnh đầu, cầm súng nước tiến lại gần Vân Hi, tìm một cái đệm ném xuống đất, nói: “Cô xê ra chỗ này một chút.”

 

Vân Hi nghe theo.

 

Khi cô đã đứng vững, người đàn ông xắn ống quần cô lên, cầm súng nước xối sạch cát sỏi và bùn đất dính trên chân cô.

 

“Giày tất của cô đâu?”

 

“Trong không gian.”

 

Vân Hi chẳng ngại ngần, mở không gian mò tìm vị trí giày tất.

 

Người đàn ông nhìn vào không gian chiếu lơ lửng giữa không trung, thò tay móc ra đôi giày và đôi tất dự phòng của Vân Hi để trong đó.

 

Anh ta cầm giày tất, ngồi xuống xỏ vào cho Vân Hi, rồi kéo ống quần xuống.

 

“Quần áo bẩn để tạm ở cốp sau, tới trạm nghỉ mới lấy ra giặt phơi.”

 

Nói rồi, người đàn ông xách đống quần áo hôi hám Vân Hi vừa cởi ra, bỏ vào túi ni lông rồi quăng vào cốp sau xe.

 

Anh nhanh nhẹn dọn sạch tấm đệm dưới đất và súng nước, dẫn Vân Hi vào ghế sau xe ngồi.

 

Chẳng mấy chốc, anh nổ máy, chở Vân Hi rời khỏi khu vực thoang thoảng mùi thối rữa này.

 

Khoảng chừng hơn mười phút sau.

 

Vân Hi không nhịn được hỏi người đàn ông: “Anh đã tìm được bảo tàng Sa Mạc Ưng chưa?”

 

“Chưa.”

 

“Bên trong có gì vậy? Anh có thể kể cho tôi nghe được không?”

 

“Một lăng mộ viễn cổ của đế vương.”

 

“Dựa vào bản đồ cơ quan anh đưa, tôi thuận lợi vào bên trong.”

 

“Nhưng đồ trong đó, chắc đã bị người khác lấy trước rồi.”

 

Vân Hi nghe thế, lập tức đoán ra Mộ Tinh Từ và Mộ Uyển đã lấy mất bảo tàng trong lăng mộ.

 

“À ra vậy.”

 

“À đúng rồi, tôi vẫn chưa hỏi anh tên gì nhỉ?”

 

Nghe Vân Hi hỏi, người đàn ông đáp lạnh lùng: “Tên chỉ là một ký hiệu thôi.”

 

“Anh không nói tên, tôi tổng không thể gọi anh là ‘ê’ hay ‘anh kia’ được.”

 

“Tôi xếp thứ ba trong nhà.”

 

Vân Hi hiểu ý, đáp lại: “Anh Ba.”

 

“Cô muốn gọi thế nào thì gọi.”

 

Người đàn ông trẻ không nói gì thêm, giơ tay chạm vào màn hình tinh thể lỏng, mở một bản nhạc nhẹ phế thổ phát lên.

 

Trong tiếng nhạc du dương, Vân Hi dần chìm vào giấc ngủ, bao bọc trong hương gỗ thanh mát.

 

Chẳng mấy chốc, trời tối.

 

Màn đêm ở sa mạc tới rất nhanh, cũng rất đột ngột.

 

Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ cũng bỗng nhiên giảm mạnh.

 

Vân Hi đang ngồi ghế sau xe bị lạnh đến nỗi hắt hơi một cái, rồi mở mắt tỉnh dậy.

 

“Cô lạnh hả?”

 

“Tôi… Hắt xì!”

 

“Đợi chút, tôi bật điều hòa.”

 

Người đàn ông bật điều hòa sưởi trong xe, đồng thời đóng hết cửa kính.

 

Chẳng mấy chốc, nhiệt độ trong xe dần tăng lên, trở về mức dễ chịu.

 

Vân Hi nhận thấy hành động chu đáo của người đàn ông, thắc mắc cất tiếng: “Anh không giống một tên háo sắc.”

 

“Cô cũng không giống loại phụ nữ kiếm tệ phế thổ bằng cách bán thân.”

 

“Vậy tại sao anh lại…” Vân Hi không hiểu tại sao lúc anh ta gặp mình lại nói những lời như thế.

 

“Thế còn cô, tại sao?”

 

Nghe người đàn ông hỏi ngược lại, cả hai chìm vào im lặng.

 

“Về khu trú ẩn rồi, tôi đưa cô đi bệnh viện chữa mắt.”

 

“Đợi mắt cô khỏi hẳn, hãy giải mã chiếc vòng tay cho tôi.”

 

“Được.”

 

Trong xe, hai người không ai nói thêm câu nào nữa.

 

Lại mấy tiếng đồng hồ trôi qua.

 

Xe dừng lại.

 

Người đàn ông từ ghế lái bước xuống, mở cửa xe ngồi xuống bên cạnh Vân Hi: “Cô xuống xe trước đi.”

 

Vân Hi đưa tay sờ khung cửa, xuống xe rồi dựa vào thành xe đứng yên.

 

Người đàn ông tự xưng là anh Ba hạ hàng ghế sau, lấy ra một tấm đệm mềm liền khối trải lên ghế.

 

Một chiếc giường di động tiện lợi êm ái đã được chuẩn bị xong.

 

Sau đó, anh lấy ra một bộ chăn ga trải giường màu đen và bộ đồ vệ sinh cá nhân, mở ra trải trên xe.

 

“Chúng ta tới một trạm nghỉ rồi.”

 

“Không vào bên trong trạm, tối nay ngủ ngay trên xe.”

 

Nói xong, người đàn ông nắm chặt cổ tay Vân Hi, đẩy cô ngã lên tấm đệm êm đã trải sẵn.

 

Vân Hi không phản kháng, lặng lẽ cởi giày tất, mò mẫm nằm ngửa trên chiếc giường cải tạo từ xe việt dã.

 

Tình huống tệ nhất là xảy ra chuyện gì đó với cái gã Ba này.

 

Chỉ cần sống được…

 

Coi như mình đi “mua vui” vậy.

 

Còn về người chồng của thân chủ này, mình chẳng có chút tình cảm nào, đó là đàn ông của nguyên chủ.

 

Kể cả anh ta có quay lại, mình trực tiếp ly hôn là xong.

 

Vân Hi thầm nghĩ, bình thản nhìn lên trần xe.

 

Nhưng trước mắt cô vẫn là một mảng tối om.

 

Người đàn ông thấy Vân Hi đã nằm yên, đóng cửa cốp sau lại, cởi giày tất và áo khoác, trở mình ngồi lên giường trên xe.

 

Anh lấy ra một chai nước uống một hơi hết sạch, lại moi ra hai gói đồ ăn liền xé ra, đưa cho Vân Hi một gói.

 

“Ăn một chút rồi ngủ.”

 

Vân Hi vịn cửa xe ngồi dậy, cầm lấy gói đồ ăn anh Ba đưa cắn một miếng.

 

Là mì sợi giòn vị lúa mì.

 

“Mì này anh mua ở đâu thế?”

 

“Khu trú ẩn số 10.”

 

“Ồ… tôi bảo sao trong cửa hàng khu trú ẩn số 68 không thấy.”

 

“Đây là đặc sản của khu trú ẩn số 10.”

 

“Khu trú ẩn số 10? Cách khu trú ẩn số 68 bao xa vậy?”

 

Nghe Vân Hi hỏi, người đàn ông hơi nhíu mày.

 

“Rất xa.”

 

“Có xa vạn cây số không?”

 

“Tốt nhất cô đừng nên biết chuyện liên quan tới khu trú ẩn số 10.”

 

“Đợi cô trở thành người thức tỉnh cấp B, sau khi được chứng nhận tại khu trú ẩn chính thức, tự nhiên sẽ biết khu trú ẩn số 10 cách khu trú ẩn số 68 bao xa.”

 

“Ồ.”

 

Vân Hi không hỏi thêm nữa.

 

Có lẽ chờ về khu trú ẩn, tra trên mạng phế thổ, sẽ biết khoảng cách giữa hai nơi.

 

Khoan đã.

 

Chờ cô trở thành người thức tỉnh cấp B sẽ biết.

 

Nói vậy, người đàn ông bên cạnh ít nhất cũng là người thức tỉnh cấp B!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi