Chương 3: Nghèo đến mức thảm tuyệt nhân gian
Nhìn lại ký ức kiếp trước của nguyên chủ, Thanh Lê biết chỉ hơn một tháng nữa, Giang bá bá sẽ đem nàng ta tặng cho một dị năng giả cấp 4, để đổi lấy tài nguyên cho ba đứa con của lão.
Kiếp trước, nguyên chủ phải tự rạch nát mặt mình mới thoát được kiếp nạn ấy, nhưng cũng vì thế mà chọc giận lão bác.
Thanh Lê thấy lòng mệt mỏi vô cùng, hay là hủy diệt hết cho xong!
Tiền thì không có, thực lực cũng không, thân thể thì yếu ớt, chẳng những phải mang theo hai đứa nhỏ còn phải đề phòng cả nhà lão bác đang rình rập bên cạnh. Đây là kiểu khởi đầu sụp đổ gì vậy?
“Hửm?” Tay Thanh Lê đang lướt quang não khựng lại, nàng kiểm tra đi kiểm tra lại, xác nhận căn nhà mà nhà Giang bá bá đang ở hiện vẫn đứng tên nguyên chủ.
Vẻ mặt Thanh Lê lúc này chẳng khác nào ông cụ trên tàu điện nhìn điện thoại, nguyên chủ rốt cuộc đã sống thành cái bộ dạng quỷ quái gì thế này?
Báo cảnh sát thẳng, đuổi cả nhà hút máu Giang bá bá đi không được sao?
Khi trong ký ức hiện lên cảnh nhà Giang bá bá dụ dỗ nguyên chủ mười lăm tuổi ký hợp đồng quyền cư trú vĩnh viễn, Thanh Lê nghiến răng, chỉ muốn chửi người.
Nàng định tắt quang não để lấy quần áo cho đứa nhỏ, lại vô tình chạm trúng cửa sổ tin tức bật lên.
#Khai phát hành tinh E425, đăng ký tặng nửa năm dịch dinh dưỡng#
Ơ?
Hành tinh E425?
Như có một công tắc ký ức bị bật, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên một cái tên — Giang Tinh Hà.
Là con của đồng đội cha nguyên chủ, lớn hơn nguyên chủ mười tuổi.
Sau khi cha mẹ Giang Tinh Hà qua đời, hoàn cảnh của hắn chẳng khá hơn nguyên chủ năm mười lăm tuổi là bao, được cha nguyên chủ nhận nuôi, coi như anh trai của nguyên chủ.
Lúc được nhận nuôi, Giang Tinh Hà đã mười ba tuổi, tính cách ít nhiều bị ảnh hưởng, từ một cậu bé hoạt bát trở thành một đứa trẻ khép kín, cô độc.
Chính nguyên chủ khi đó mới ba tuổi, ngày ngày bám theo sau lưng hắn, mở miệng là gọi anh, đòi bế, đòi nhấc cao, mới chữa lành được hắn.
Sau khi cha mẹ nguyên chủ qua đời, Giang Tinh Hà vừa tốt nghiệp học viện quân sự, vừa gia nhập chiến đội đã đề nghị đón nàng về chiến đội.
Nhưng lúc đó nhà Giang bá bá vừa dọn đến đã giả vờ rất tốt, đáp ứng mọi nhu cầu tình cảm của nguyên chủ khi vừa mất đi cha mẹ, đang khao khát tình thân.
Hơn nữa nguyên chủ vẫn luôn không thức tỉnh dị năng, chỉ là người thường.
Dưới sự thao túng tinh thần của nhà Giang bá bá, nguyên chủ không muốn trở thành gánh nặng cho Giang Tinh Hà nên đã từ chối.
Trước lời cam đoan vỗ ngực của Giang bá bá, Giang Tinh Hà đành bất lực rời đi.
Hắn nghĩ Giang bá bá là bác ruột của nguyên chủ, để nàng ở lại hành tinh Thiên Viễn sống còn hơn theo mình mạo hiểm.
Mỗi tháng hắn đều chuyển một khoản tinh tệ đáng kể vào tài khoản nguyên chủ, rảnh thì về thăm cô em gái này.
Hợp tình, nhưng ngoài dự liệu, phần lớn số tinh tệ Giang Tinh Hà gửi đều rơi vào túi Giang bá bá.
Không lấy hết chắc là sợ nguyên chủ chết đói, mất đi nguồn thu nhập bền vững này.
Mỗi lần Giang Tinh Hà về thăm nguyên chủ, nhà Giang bá bá đều tiếp đón nhiệt tình, cố ý vô tình ngăn cản hai anh em ở riêng với nhau.
Nguyên chủ tính tình nhu nhược, bị nhà họ Giang uy hiếp dụ dỗ một trận là đến một tiếng cũng không dám ho he.
Những hành động khó hiểu của nguyên chủ khiến một bàn cờ đẹp bị đánh thành nát bét, Thanh Lê nhìn mà phải liên tục bấm huyệt nhân trung, vừa thương xót nỗi bất hạnh của nàng ta, vừa tức giận vì nàng ta không biết đấu tranh.
Chỉ có điều Thanh Lê đã lục tung ký ức trước khi trọng sinh của nguyên chủ lên, lần cuối Giang Tinh Hà liên lạc với nguyên chủ là một tháng sau, từ đó trở đi hắn đột nhiên biến mất khỏi thế giới của nguyên chủ, không chút tung tích.
Chiến đội mà Giang Tinh Hà gia nhập chính là đội thăm dò tài nguyên hành tinh hoang, khá nguy hiểm, nếu không thì năm đó hắn đã chẳng thể mỗi tháng gửi về một khoản tinh tệ đáng kể, đó đều là mạng của hắn đổi lấy.
Mà lần cuối Giang Tinh Hà liên lạc với Giang Thanh Lê, hắn có nói mục tiêu nhiệm vụ, đúng là hành tinh E425.
Hành tinh không người mới được phát hiện, có mức độ nguy hiểm nhất định.
Có nguy hiểm hay không, khai phát thế nào Thanh Lê không để tâm, nhưng đăng ký tặng nửa năm dịch dinh dưỡng, với Thanh Lê hiện tại toàn bộ gia sản không mua nổi hai ống dịch dinh dưỡng, thì sức hấp dẫn quá lớn.
Thanh Lê nghĩ tới nghĩ lui, mình mang theo hai đứa nhỏ tiếp tục ở lại hành tinh xa xôi này thì khó mà chống đỡ, chi bằng rút củi dưới nồi, đổi hành tinh sinh sống, ít nhất nửa năm tới không phải lo dịch dinh dưỡng.
Nếu may mắn, còn có thể được Giang Tinh Hà che chở.
Nhà cũng không phải không bán được, chỉ cần giá đủ thấp, luôn có người mua không sợ phiền phức.
Còn sau khi bán nhà, nhà Giang bá bá sẽ ra sao, không nằm trong phạm vi quan tâm của Thanh Lê.
“Mẹ ơi, con tắm xong rồi!” Giang Tiểu Khôn đứng dậy khỏi chậu tắm, mắt sáng long lanh chờ mẹ khen.
Thanh Lê tắt quang não, nhìn đứa nhỏ hoàn toàn chưa được tắm sạch, nàng quay mặt đi, rất muốn coi như không thấy, nhưng nghĩ đến trong phòng chỉ có một cái giường.
Nghĩ đến việc phải ôm một cục bẩn đi ngủ, Thanh Lê thấy mình không làm được, tuyệt đối không làm được.
Hít sâu một hơi, Thanh Lê đành nhận mệnh xắn tay áo chà rửa, chà đến mức đứa nhỏ hai mắt rưng rưng.
Một lát sau, nhìn đứa nhỏ đáng yêu được mình chà đến trắng hồng, Thanh Lê hài lòng.
Thay bộ quần áo sạch, đứa nhỏ non mềm đến mức khiến người ta muốn cắn một miếng, nếu trên người có chút thịt thì chắc còn đáng yêu hơn.
Thanh Lê tốn chín trâu hai hổ mới kê lại được cái giường về chỗ cũ, bảo đứa nhỏ trải giường, còn mình thì vào phòng tắm.
Giang Tiểu Khôn chổng mông, nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao.
Buổi tối, Giang Tiểu Khôn nằm trên giường ngủ say, tay chân dang rộng, còn Giang Vỹ Vỹ không về, Thanh Lê lười cả tìm, dù sao cũng không phải mục tiêu nhiệm vụ.
Thanh Lê tìm tên Giang Tinh Hà trên quang não, định thăm dò thái độ của hắn trước, đáng tiếc quang não không kết nối được, chắc là đang đi làm nhiệm vụ.
Không gọi được quang não, Thanh Lê lười nghĩ thêm, nghĩ rằng đến cầu ắt sẽ có đường.
Ngồi xếp bằng trên giường, hai tay chắp lại, từ từ nhắm mắt, thuần thục dẫn linh khí vào cơ thể.
Khi bắt được linh khí, Thanh Lê mừng như điên, dù linh khí ở tinh tế không nồng đậm bằng tu chân giới, còn rất bạo động, linh khí lẫn nhiều tạp chất.
Muốn hấp thu linh khí này, Thanh Lê phải loại bỏ tạp chất trước, có thể bận rộn mười ngày nửa tháng cũng không bằng một ngày tu luyện ở tu chân giới.
Nhưng, đây là linh khí mà!
Điều Thanh Lê không ngờ hơn là cơ thể này có linh căn, lại còn là Thiên Mộc linh căn hiếm thấy, tốt hơn cả Ngũ Linh Căn của nàng ở tu chân giới.
Thanh Lê vốn không hề nghĩ đến việc đổi thế giới, đổi thân thể vẫn có thể tiếp tục tu luyện, chỉ là thói quen mà thôi, vô thức làm vậy.
Phát hiện ngoài ý muốn này khiến Thanh Lê mừng rỡ trong lòng.
Càng thêm tự tin để rời khỏi hành tinh Thiên Viễn, đến hành tinh E425.
Khi trời vừa hửng sáng, Thanh Lê thành công dẫn khí nhập thể.
Nhẹ nhàng thở ra, một mùi hôi thối xộc thẳng lên đỉnh đầu, Thanh Lê suýt nôn.
Mở mắt nhìn, trên tay, trên người phủ một lớp bẩn dày, nàng vội vàng đứng dậy lao vào nhà vệ sinh.
Nửa tiếng sau, Thanh Lê bước ra, nhìn đứa nhỏ ngủ ngon trên giường, lặng lẽ ra ngoài.
Một lát sau, nàng đặt một ống dịch dinh dưỡng giống hôm qua bên gối, rồi lại đóng cửa rời đi.
Rời khỏi nhà họ Giang, Thanh Lê theo kế hoạch, đến trước tiên là trung tâm môi giới nhà đất, nói rõ tình hình căn nhà, bán với giá thấp hơn một nửa giá thị trường, hẹn ba ngày sau môi giới đến nhận nhà.
Thấy Thanh Lê không mặc cả, trực tiếp gật đầu đồng ý, môi giới hối hận đập đùi, nghĩ giá đưa ra cao rồi, biết thế đưa ba phần.
Nhìn 300 nghìn tinh tệ vào tài khoản, Thanh Lê suýt rơi nước mắt, cuối cùng không còn là kẻ nghèo rớt mồng tơi nữa.
