Chương 23: Đồ Bất Hiếu, Mày Nói Chuyện Với Cha Mày Thế Đấy Hả?
Trong Cấm Địa, linh khí nồng đậm hơn bất kỳ đâu ngoài chủ phong. Vì thế, nơi đây không chỉ dùng để trừng phạt đệ tử thân truyền phạm lỗi, mà còn có lợi cho tu luyện.
Bốn người lại một lần nữa bị nhốt trong Cấm Địa, buồn bực đến mức muốn cào tường.
Tiết Vu và Minh Huyền thì cũng đỡ, tính hai người vốn trầm tĩnh. Phù tu và Đan tu trong giới tu tiên vốn hiếm hoi, họ đương nhiên phải cố gắng gấp bội mới không phụ kỳ vọng của tông môn. Nhưng Diệp Khiêu và Mộc Trọng Hy, hai cái đám Kiếm tu, thì khó mà chịu nổi cảnh tịch mịch này.
Nàng ngồi xếp bằng dưới đất, lên tiếng: “Mấy vị trưởng lão chắc không đến nỗi rảnh rỗi ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào chúng ta chứ?”
“Chúng ta có thể lén ra ngoài không?”
Minh Huyền bị Diệp Khiêu níu tay áo, hắn liếc nàng một cái, đáp: “Được.”
“Nhưng muốn qua mắt được các trưởng lão, phải dùng truyền tống phù mới ra ngoài được.”
Diệp Khiêu mắt đảo một vòng, được nước lấn tới: “Vậy sư huynh có truyền tống phù không?”
Minh Huyền ngẩng cằm: “Đương nhiên.”
“Minh gia ta chính là thế gia phù tu đệ nhất trong giới tu tiên.”
Diệp Khiêu rất biết điều mà “oa” một tiếng, khen: “Nhị sư huynh giỏi quá đi mất~”
Minh Huyền đối diện với ánh mắt sùng bái của Diệp Khiêu, hắn hắng giọng, khoan khoái vô cùng, không chút do dự rút hai tấm truyền tống phù duy nhất còn lại ném cho nàng: “Ta chỉ có hai tấm này, đến lúc đó tùy cơ ứng biến mà dùng.”
Mắt Diệp Khiêu sáng lên, lập tức nhận lấy, vừa lòng khen ngợi: “Ta đã biết Nhị sư huynh là nhất mà.”
“…….”
Minh Huyền đắc ý nhướng mày.
Đương nhiên rồi!
Chẳng qua…
Sao cứ cảm thấy lời tiểu sư muội nói quen tai thế nào ấy.
Tiết Vu ngồi kiết già bên cạnh mở mắt, hắn cũng biết rõ hai sư đệ sư muội này thuộc loại người chỉ sợ thiên hạ không loạn, bảo họ an phận e còn khó hơn hủy diệt giới tu tiên.
Hắn thở dài, không yên tâm dặn dò: “Hai người ra ngoài thì đừng gây chuyện. Thấy tình hình không ổn thì lập tức xé phù chạy ngay.”
“Nếu gặp cơ duyên gì, cướp được thì cướp, đánh không lại thì đừng tham lam. Sau này tham gia đại bỉ, còn nhiều đại bí cảnh phải vào. Đến lúc đó năm người chúng ta cùng đi, hệ số an toàn cao hơn nhiều. Muốn thứ gì, chúng ta có thể giúp ngươi lấy.”
Tiết Vu lải nhải dặn dò cả buổi, Diệp Khiêu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cười híp mắt nói: “Yên tâm đi tam sư huynh, bọn ta đều là người hiền lành, lần xuống núi này tuyệt đối không gây chuyện.”
“À đúng rồi.” Diệp Khiêu cúi đầu lôi mấy viên Thúy Linh Đan trong túi Giới Tử ra, đây là số còn lại nàng luyện trước đây, “Linh đan này có thể giúp các sư huynh hấp thu nhanh hơn.”
Đã hai vị sư huynh định tu luyện, nàng đương nhiên có thể giúp thì giúp.
Thúy Linh Đan có thể giúp người ta nhanh chóng tinh lọc linh khí có tạp chất trong cơ thể, khi hấp thu linh khí mà ăn một viên thì hiệu quả cực tốt.
Ngửi thấy mùi bún ốc quen thuộc, mặt Minh Huyền lập tức xanh mét.
Cách mấy tháng trời, hắn vẫn không thể nào quên được mùi vị của đan dược này.
Diệp Khiêu không hề biết mấy vị sư huynh bài xích mùi đan dược của mình đến mức nào. Nàng vội vàng đặt Thúy Linh Đan xuống, liếc mắt trao đổi với Mộc Trọng Hy, không chút do dự xé nát truyền tống phù, rời khỏi Cấm Địa.
Trải qua trận đầu độc của Diệp Khiêu lần trước, Tiết Vu lần này đã có chút chuẩn bị tâm lý. Hắn lắc lắc bình thuốc, cẩn thận ngửi ngửi mùi vị, kinh ngạc phát hiện lời tiểu sư muội nói hình như đều là thật: “Đan dược này chứa linh khí rất nồng đậm. Chẳng lẽ tiểu sư muội thực sự biết luyện đan?”
Lúc Diệp Khiêu cho hắn ăn, Tiết Vu chỉ nghĩ nàng đùa giỡn. Hơn nữa mùi vị quá kinh khủng, hắn mới ăn một miếng đã nhổ ra, làm sao biết được linh khí bên trong lại tinh khiết đến vậy.
Minh Huyền nghe vậy lặng lẽ rùng mình. Tiết Vu vốn đã si mê đan dược, Diệp Khiêu cũng chẳng bình thường chỗ nào, luyện đan y như chế tạo vũ khí sinh hóa vậy.
Hai người này sau này nếu mà tụ lại luyện đan, thì ngày tháng sau này của hắn và Mộc Trọng Hy còn sống nổi không?
“Ơ… nhỡ đâu đan dược này là mua từ Bích Thủy Tông về thì sao.” Giọng Minh Huyền khô khan, “Ta nghe sư phụ nói, thân truyền của Bích Thủy Tông gần đây không phải đã xuống núi sao? Mấy tháng nữa đại bí cảnh sắp mở ra, chắc là sư muội và sư đệ xuống núi tình cờ gặp, mua mấy viên đan dược về thôi.”
Tiết Vu chớp mắt: “Thế à?”
Minh Huyền điên cuồng gật đầu: “Phải phải, song tu với nhau ấy, trong giới tu tiên chúng ta đếm trên đầu ngón tay là hết. Tiểu sư muội vẫn còn là trẻ con mà!!”
Tiết Vu nghĩ ngợi, thấy cũng có lý. Hắn hơi tiếc nuối, cứ tưởng sau này có thể cùng tiểu sư muội nghiên cứu đan phương.
Dù sao một mình cũng thực sự quá buồn chán.
……
Diệp Khiêu có không ít đan dược đã ủy thác cho một tiệm thuốc tên Tứ Quý Đường ở Vân Trung Thành. Lúc này, chưởng quỹ đang nói như rót mật vào tai hai nữ tu trông có vẻ rất giàu có để chào hàng đan dược.
“Thưa các vị tiên tử, đừng nhìn nó xấu, nhưng tâm hồn nó đẹp lắm.”
Đối phương mở to mắt, khoanh tay, cười khẩy: “Ngươi chắc chứ?”
Thứ này mà tâm hồn đẹp á?
“Thật mà thưa vị tiên tử này, có câu không nên trông mặt mà bắt hình dong, đan dược cũng thế.” Chưởng quỹ khổ tâm khuyên nhủ. Mấy hôm nay tìm hắn hợp tác có nhiều Đan tu, ban đầu hắn cũng chẳng coi trọng mấy viên đan dược hình thù kỳ quái này.
Nhưng ai bảo giá cả lại rẻ hơn các Đan tu khác chứ.
Quan trọng là, ăn vào ngoại trừ hình dáng khó coi ra, hiệu quả lại chẳng hề thua kém đan dược do đại tông môn luyện chế.
“Không phải ta khoác lác đâu. Đan dược này thực ra chẳng kém gì của Bích Thủy Tông cả.”
Hai người vốn chẳng hứng thú với thứ đồ xấu xí này bỗng khựng bước: “Không kém gì Bích Thủy Tông?”
Thiếu nữ cười phá lên: “Ngươi có biết ngươi đang nói gì không?”
“Ngươi tưởng đan dược của Bích Thủy Tông là thứ mà hạng tầm bậy tầm bạ, không danh không phận nào cũng có thể so sánh được chắc?”
Nàng vừa mở miệng đã mỉa mai châm chọc. Người phụ nữ bên cạnh ngăn nàng lại, nhẹ nhàng không tán thành: “Miểu Miểu, cẩn trọng lời nói.”
Cô gái tên Miểu Miểu bĩu môi, không phục lẩm bẩm: “Vốn dĩ là thế mà… xấu như vậy.”
Người phụ nữ cau mày, đổ ra một viên đan dược màu vàng nâu, bóp nát ra: “Muội xem.”
“Linh khí bên trong rất nồng đậm.”
“Phẩm chất cũng không tồi, chỉ có điều hình dáng sao lại kỳ lạ thế này?”
Đây là vị thần nhân nào luyện đan mà có thể luyện ra xấu đến vậy? Hơn nữa giá cả lại thấp đến đáng sợ, không sợ làm loạn thị trường đan dược sao?
Là tông môn có nhiều Đan tu nhất, đây tuyệt đối là điều các nàng không muốn thấy.
Miểu Miểu cảm nhận kỹ linh khí lan tỏa trong không trung, giọng nói bất mãn ban đầu dần biến mất, mắt mở to: “A, người luyện đan này bị làm sao vậy? Hắn không rõ giá đan dược hay là bị cái gì à?”
Một viên đan dược chỉ có mười trung phẩm linh thạch.
Điên rồi à?
"Có khi vì ngoại hình xấu quá, giá cao không bán được?" Người phụ nữ trầm ngâm, dù sao chi phí luyện đan thực ra rất thấp, cao là tiền công.
"Hoặc là đối phương không nhắm tới kiếm tiền, chỉ muốn phúc lợi cho tán tu?" Miểu Miểu giọng mềm mại, "Muội nghe sư phụ nói năm nay đại bí cảnh mở sớm. Mấy hôm nay tụ tập ở đây nhiều tu sĩ lắm."
Người phụ nữ gật đầu tán đồng, "Loại tán tu ẩn sâu không lộ này cũng có, may mà chúng ta gặp được rồi."
...
Xé nát phù lục, chỗ rơi xuống là một nơi ở trung tâm Vân Trung Thành, người qua kẻ lại đều là tán tu đi đường. Diệp Khiêu thở phào nhẹ nhõm, nghe nói truyền tống phù này là truyền tống ngẫu nhiên, may mà không bị truyền tới chỗ quái quỷ nào.
Lỡ bị truyền vào bụng yêu thú, hay mộ phần nhà ai, thì ghê quá.
Mộc Trọng Hy để ý thấy thanh Huyền Kiếm treo bên hông Diệp Khiêu, không nhịn được khuyên, "Tiểu sư muội à, muội nên đi Kiếm Quật chọn một thanh bản mệnh kiếm."
"Kiếm Quật ở Vấn Kiếm Tông đó, tới lúc đại bỉ, chỉ cần muội lọt vào top mười bảng xếp hạng kiếm tu, là có tư cách vào Kiếm Quật của Vấn Kiếm Tông."
"Chỗ họ có cả thượng cổ linh kiếm nữa."
Diệp Khiêu: Đúng là nội cuộn.
"Thôi đi, Huyền Kiếm của ta tốt mà." Nàng lẩm bẩm, hỏng rồi còn đổi được mới, quan trọng là không cần vào top mười tổng bảng.
Mộc Trọng Hy: "..." Ừm thôi.
Dù sao thì bảo Diệp Khiêu chủ động cố gắng là chuyện không thể.
Chính là có người là có giang hồ, chỗ ăn cơm luôn là nguồn tin tức tốt nhất, thế là hai người quyết định đi ăn trước.
Phòng riêng trên lầu đã kín chỗ, chỉ còn dưới nhà vài bàn trống. Diệp Khiêu gọi hai bát mì, không quên đá đá Mộc Trọng Hy nhắc nhở, "Lát trả tiền đó."
Mộc Trọng Hy rất sảng khoái: "Không vấn đề."
Chờ đợi một lúc, bên ngoài ồ ạt kéo vào một đám người. Diệp Khiêu để ý thấy y phục của đối phương đều đồng nhất, bên hông còn đeo kiếm, giống như đệ tử của tông môn nào đó.
Người đàn ông dẫn đầu mặt dài thườn thượt, như mặt ngựa. Hắn quét một vòng xung quanh, bỗng kêu lên, "Ố hố, đây không phải Trường Minh Tông sao?"
Diệp Khiêu sững người, suýt tưởng đang nói mình và Mộc Trọng Hy.
Kết quả là hai người bàn khác đứng dậy.
Đối phương không mặc y phục đệ tử, nếu không nhờ mặt ngựa lên tiếng, Diệp Khiêu còn không biết hai người này cũng là Trường Minh Tông.
Mộc Trọng Hy vuốt cằm: "Nếu không nhìn nhầm, đó hẳn là nội môn của Vấn Kiếm Tông."
Vấn Kiếm Tông?
Diệp Khiêu chớp chớp mắt, "Vấn Kiếm Tông nghe đồn năm nay có hy vọng thành đệ nhất tông?"
Mộc Trọng Hy gật đầu. Ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về mấy người không xa kia.
Người mặt ngựa hình như có ân oán gì với hai tên đệ tử Trường Minh Tông kia, bầu không khí căng như dây đàn.
Đệ tử Trường Minh Tông cao giọng, "Tống Kiến, ngươi đừng quá đáng."
"Đây là Vân Trung Thành, cấm rút kiếm."
Tên mặt ngựa tên Tống Kiến cười lên, "Vội gì? Ta còn chưa làm gì đâu."
"Không phải trước đây ta đã nói rồi sao? Đám Trường Minh Tông các ngươi ở chỗ ta chính là lũ rác rưởi."
"Sau này thấy bọn ta, thì đi đường vòng, nghe rõ chưa?" Hắn một tay vỗ nhẹ lên mặt đối phương, vô cùng nhục nhã.
Thấy mắt tên đệ tử Trường Minh Tông kia đỏ lên, Tống Kiến càng đắc ý, "Sao? Ta nói sai à?"
Mộc Trọng Hy nghiến răng, kìm nén xung động muốn ra tay. Hắn hít sâu một hơi, Vân Trung Thành có quy định cấm đánh nhau, cấm rút kiếm, hắn chỉ có thể cố gắng bình tĩnh lại.
Diệp Khiêu bưng bát mì thanh trước mặt, cúp mắt, giọng khó đoán, "Tứ sư huynh, Vấn Kiếm Tông đều ngông cuồng vậy sao?"
Nàng lần đầu thấy loại người ngạo mạn thế này.
Mộc Trọng Hy ừ một tiếng, giọng chán ghét, "Tông bọn họ là đệ nhất tông tu tiên giới, coi thường chúng ta lâu rồi. Mà tông ta với họ có thù, mỗi lần ra ngoài gặp đều xảy ra xung đột."
"Lần đại bỉ trăm năm trước, Vấn Kiếm Tông nhất, Nguyệt Thanh Tông nhì, Thành Phong Tông ba, Bích Thủy Tông tư."
"Chúng ta thứ năm."
"Bích Thủy Tông phần lớn là nữ tử thân truyền và đan tu, không giỏi đấu đá, nên hạng tư cũng không thấp rồi."
Huống hồ Bích Thủy Tông có tiền, nhiều đan tu. Không ai muốn đắc tội họ, không thì vào danh sách đen của Bích Thủy Tông, bị thương rồi thực sự cầu cứu vô môn.
Diệp Khiêu: "Nói cách khác, Trường Minh Tông chúng ta là đứng cuối."
Mộc Trọng Hy: "... Ý là vậy không sai." Nhưng tiểu sư muội này có cần thẳng thừng thế không?
Bên kia tranh chấp vẫn tiếp diễn. Diệp Khiêu thản nhiên uống thêm vài ngụm mì, rồi bưng bát lên hỏi: "Tứ sư huynh, huynh ăn no chưa?"
Mì thanh thực ra chẳng có gì ngon. Mộc Trọng Hy gật đầu, không hiểu nàng hỏi làm gì, "Sao thế tiểu sư muội?"
Hắn vừa dứt lời, đã thấy Diệp Khiêu đi thẳng tới trước mặt Tống Kiến.
"Ngươi là Tống Kiến?" Nàng mỉm cười.
Tống Kiến đột nhiên bị ngắt lời, quay đầu gắt: "Làm gì?"
Nàng tay trái úp bát lên mặt hắn: "Bất hiếu tử, nói chuyện với cha ngươi kiểu gì thế?"
Toàn bộ động tác một hơi hoàn thành, không chút do dự, quay đầu hét lớn với Mộc Trọng Hy: "Chạy mau!"
Hai người đã bị đuổi chạy ở Trường Minh Tông đến có kinh nghiệm, chạy nhanh như thỏ, một lát đã biến mất tăm.
Chỉ để lại Tống Kiến đứng gió lộn xộn, cằm nhỏ tong tong nước mì, trên đầu dính vài sợi mì chưa ăn hết, bộ dạng thảm hại vừa buồn cười.
Diệp Khiêu vận Tạp Thanh Phong, đầu cũng không ngoảnh lại.
Nàng chẳng lo đối phương sẽ đuổi theo. Mấy tên nội môn kia tu vi cao nhất cũng chỉ Trúc Cơ, một mình Mộc Trọng Hy giải quyết được hết.
Huống hồ Vân Trung Thành không cho phép đánh nhau.
Nhớ lại trạng thái ngơ ngác của đối phương, Diệp Khiêu cười cong cong mày, tâm tình tốt hơn hẳn, "Từ lúc hắn bước vào cửa, ta đã muốn làm thế rồi."
"Tiểu sư muội." Mộc Trọng Hy đuổi kịp, đạp Triêu Tịch Kiếm, tiện đường giơ ngón cái với nàng, hít sâu một hơi: "Đúng là bò mẹ đẻ con —"
Hắn chậm rãi nhả ra bốn chữ: "Siêu to khổng lồ."
Mộc Trọng Hy nhìn đám Vấn Kiếm Tông khó chịu đã lâu, luôn ghi nhớ lời dạy của trưởng lão, nhịn nhục chịu đựng không dám gây chuyện. Hành động dứt khoát của Diệp Khiêu làm hắn sướng tột đỉnh.
