Chương 3: Hình như trên trời có thứ gì đó rơi xuống.
“Vấn Kiếm Tông?” Mộc Trọng Hy nhìn cô đầy khó hiểu, “Cô ở Vấn Kiếm Tông mà còn muốn ngủ? Trời chưa sáng đã phải ngồi thiền, rồi luyện kiếm.”
“Trưa học tâm pháp, tối còn phải đối chiến một đấu một.”
“Thiên hạ đệ nhất tông, không nỗ lực là bị vượt mặt ngay.”
Diệp Khiêu: Cũng nội cuốn quá nhỉ.
Cô vừa nghe vừa mặt vô cảm như ông cụ xem điện thoại, “Thế Thành Phong Tông và Bích Thủy Tông thì sao?”
Mộc Trọng Hy bẻ từng ngón tay đếm, “Thành Phong Tông toàn lũ yêu quái. Ngày nào cũng phụng hành cái ý niệm đồ xấu không đáng vào tông. Yêu cầu về ngoại hình rất khắt khe.”
Cậu ta đánh giá Diệp Khiêu: “Cô trông cũng khá ổn, nhưng họ chỉ nhận nam đệ tử thôi.”
“Thế còn phân biệt nam nữ à?”
Đã là tu tiên giới rồi mà.
“Cũng không hẳn, chỉ là tâm pháp của tông họ đặc thù, nữ đệ tử không thích hợp.”
“Còn về ăn uống, Bích Thủy Tông không ăn cơm. Đệ tử luyện đan của họ chiếm đa số, vì phải chuẩn bị đại bỉ, ngày thường đương nhiên tu luyện là chính, nên chỉ cần ăn tịch cốc đan là đủ.”
Diệp Khiêu: “…”
Tu tiên giới này cuồng nội cuốn à?
Cô hoàn toàn tuyệt vọng, đành hỏi câu then chốt nhất: “Vậy tông môn nào có thể ăn no, còn được ngủ?”
Nhắc tới cái này Mộc Trọng Hy liền phấn chấn: “Chắc chắn là Trường Minh Tông bọn tôi rồi, đồ ăn bọn tôi ngon nhất.”
“Mỗi bữa có tận năm cái màn thầu đấy.”
Môn phái họ không có nhiều thứ khác, chỉ có màn thầu là nhiều. Năm đó mới vào tông, Mộc Trọng Hy chính là vì gặm màn thầu đến tuyệt vọng, mới xúi giục nhị sư huynh và tam sư huynh cùng nhau phản sư môn.
Diệp Khiêu vỗ tay một cái, quyết định: “Tôi đi Trường Minh Tông.”
Này không phải chuyện năm cái màn thầu, chủ yếu là con người tôi thích đến những chỗ như Trường Minh Tông, gà bay chó chạy… à nhầm! Náo nhiệt.
“Tông các cậu bao giờ thì nhận đăng ký?”
Mộc Trọng Hy gãi gãi ót, mơ hồ nhớ lúc xuống núi tông chủ còn than thở, nói hôm nay ngoại môn chiêu thu hy vọng nhặt được vài hạt giống tốt.
“Hôm nay.”
“Hạn đăng ký hình như là đến tối nay.”
Cậu ta hơi ngạc nhiên, “Cô không biết à?”
Trường Minh Tông dù sao cũng là một trong Ngũ Đại Tông của tu tiên giới, chuyện ngoại môn chiêu thu lớn như vậy, cho dù tán tu có hẻo lánh đến mấy cũng nên biết chứ?
Diệp Khiêu đúng là không biết thật. Cô im lặng vài giây, hỏi: “Vậy bây giờ là giờ gì rồi?”
Cô còn cơ hội không?
Mộc Trọng Hy cũng đột nhiên phản ứng lại, cậu ta gào to lên: “Còn nửa canh giờ nữa là kết thúc chiêu thu, cô chậm nữa là không kịp đấy.”
Cây trường kiếm trong tay được ném lên, trước mắt đột nhiên phóng to, cậu ta bước lên trước, đưa tay về phía Diệp Khiêu:
“Lên đi.”
Có thể ngự kiếm, tu vi phải ở Trúc Cơ trở lên.
Nhưng thiếu niên trước mắt nhìn cũng chỉ xấp xỉ mình, vậy mà đã Trúc Cơ rồi.
Cô không giả tạo, đưa tay để cậu ta kéo lên kiếm.
Trường kiếm lơ lửng giữa không trung rồi vút lên mây xanh. Diệp Khiêu thuận lợi trải nghiệm cảm giác phi thăng, cảnh vật xung quanh căn bản không thấy rõ, tốc độ nhanh đến mức người ta hoa mắt.
Mộc Trọng Hy phải về tông trước khi đóng cửa, nếu không sẽ bị Triệu trưởng lão đánh cho một trận. Thấy sắp không kịp, cậu ta vội thúc động kiếm quyết, tăng tốc thêm lần nữa.
Diệp Khiêu hơi sợ độ cao, sợ mình rơi mất, liền chặt lấy tóc Mộc Trọng Hy, hét toáng lên: “Á á á, cậu có bằng lái không đấy!”
Suýt thì cô bị xóc đến nôn.
Mộc Trọng Hy đau đến kêu oai oái, “Đừng kéo tóc tiểu gia!”
Hai người giằng co như vậy, thân kiếm cũng không ổn bắt đầu lắc lư, đúng lúc đó một chiếc phi chu lao tới.
“WTF né nhanh á á á!!”
…
Trường Minh Tông.
“Còn nửa canh giờ nữa là kết thúc rồi.” Thiếu niên khẽ thở dài, “Đi đâu mà tìm thiên tài cho trưởng lão đây, Triệu trưởng lão.”
“Năm nay hễ tư chất tốt một chút, đều đã đi tông khác hết rồi.”
Trường Minh Tông trăm năm qua đại bỉ vẫn luôn đứng chót, tài nguyên theo không kịp, đương nhiên đệ tử thu được cũng đều tư chất bình thường.
Nhưng cũng không còn lựa chọn, mười năm một lần đại tuyển, tổng phải thay máu mới.
Triệu trưởng lão cũng không ôm hy vọng gì, chỉ là thấy đại bỉ còn chưa tới một năm, muốn ra ngoại môn chiêu thu cầu may, biết đâu tìm được mấy đứa thiên phú xuất chúng.
“Thằng nhóc Mộc Trọng Hy còn chưa về à?”
Thiếu niên lắc đầu, “Chắc lại đi chơi rồi.”
“Suốt ngày không làm việc đàng hoàng.” Triệu trưởng lão hừ lạnh, mấy tên thân truyền lêu lổng này, trông cậy vào chúng nó giành thắng lợi tông môn đại bỉ năm sau, còn dễ hơn trông cậy trên trời rơi xuống một hạt giống tốt.
Thấy trời càng lúc càng tối, lại mãi không có đệ tử nào đến đăng ký, Triệu trưởng lão phất tay, đang định dẫn mấy đệ tử ngoại môn về thì thiếu niên đột nhiên nói: “Trưởng lão, hình như trên trời có thứ gì đó rơi xuống?”
Triệu trưởng lão: “Hả?”
Ông hơi ngơ ngác, giây tiếp theo liền thấy hai người từ trên trời giáng xuống, kèm theo tiếng thét chói tai và tiếng chửi thề.
Cảm giác mất trọng lực khiến Diệp Khiêu lúc sắp chạm đất nhanh chóng xoay người, rồi đáp xuống đầy uy vũ.
Mộc Trọng Hy cũng chỉnh tư thế trước khi hạ cánh một giây.
Động tĩnh hai người hạ cánh quá lớn, thành công nện trên mặt đất một cái hố to.
Mộc Trọng Hy từ từ đứng dậy khỏi hố, cậu ta chìm trong cảm xúc vừa rồi, có chút hưng phấn: “WTF, kích thích quá! Cô thấy tư thế hạ cánh của tôi vừa rồi không? Tôi đặt tên là Kim Kê Độc Lập.”
Diệp Khiêu: “Hay quá~”
Hai người bò ra khỏi hố, kết quả ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt tử thần của một vị lão giả tiên phong đạo cốt.
Triệu trưởng lão nhìn cái hố hình người trên mặt đất, nhịp tim đều tăng nhanh. Ông chỉ vào hai người, tay hơi run, nổi trận lôi đình: “Ai cho các người đập hậu sơn thành hố hả? Có biết sửa mặt đất đắt thế nào không?”
Diệp Khiêu do dự một lát: “… Vậy con lấp hố lại cho trưởng lão nhé?”
Mộc Trọng Hy khoác vai Diệp Khiêu, “Không sao, chỉ là một cái hố thôi. Triệu trưởng lão không phải người nhỏ mọn đâu.”
Triệu trưởng lão hít một hơi sâu, không muốn nhìn Mộc Trọng Hy cái thứ phiền phức này, quay sang hỏi Diệp Khiêu: “Con đến đây làm gì?”
Diệp Khiêu thành khẩn: “Muốn bái nhập Trường Minh Tông.”
Triệu trưởng lão: “…” Ta thấy con cố tình chọc tức ta thì có.
Một đám đệ tử ngoại môn vừa đăng ký nhìn Diệp Khiêu với ánh mắt kính nể.
Ghê thật.
Ngũ Đại Tông, chỉ riêng ngoại môn đã có cả nghìn tân đệ tử.
Muốn trong hơn nghìn người được nội môn trưởng lão nhớ mặt khó biết chừng nào?
Nhưng Diệp Khiêu đã làm được.
Ngày đầu tiên nhập môn, cô đã nhanh chóng nổi tiếng theo cách một mã phi trần, đồng thời khiến Triệu trưởng lão khắc sâu ấn tượng về cái tên Diệp Khiêu.
Thiếu niên đứng bên cạnh vẫn luôn im lặng cũng không khỏi bật cười, đây là cái bảo bối gì thế?
Sợ Triệu trưởng lão bị tức ra bệnh, cậu ta thu lại vẻ mặt xem kịch, nở một nụ cười dịu dàng, liếc nhẹ Diệp Khiêu: “Tên.”
“Diệp Khiêu.”
Thiếu niên gật đầu, khắc tên cô vào ngọc bội trắng, “Cầm lấy, một tháng sau sẽ kiểm tra thiên phú.”
Diệp Khiêu nói một tiếng cảm ơn, quan sát một vòng cảnh vật xung quanh, cảm thán: “Chỗ các anh đẹp thật.”
Nơi này bất kể nhìn ngang nhìn dọc, hay từ góc nhìn phát triển của con người, đều không chê vào đâu được.
“Tôi là Tiết Vu.” Tiết Vu thấy cô khá thú vị, cậu mỉm cười: “Một trong những thân truyền của Trường Minh Tông.”
Diệp Khiêu khựng lại.
… Tiết Vu?
Chẳng phải là anh chàng ấm áp dự bị trong tiểu thuyết sao?
Cô mãi không đáp, Tiết Vu cũng không để ý. Cậu thu lại nụ cười, liếc sư đệ mình: “Cậu nhặt đệ tử ở đâu về thế?”
Mộc Trọng Hy không nghe ra sự trêu chọc của cậu, gãi gãi ót: “Gặp ở hắc thị, cô ấy nói muốn đến Trường Minh Tông bọn mình, nên tôi dẫn cô ấy đến.”
Thiếu niên im lặng vài giây, liếc Diệp Khiêu một cái, sau đó truyền âm trong lòng: “Cậu xác định không bị lợi dụng chứ?”
Y bào thân truyền của Mộc Trọng Hy nổi bật biết bao nhiêu.
Tuy cậu cũng không muốn dùng ác ý để suy đoán một cô gái nhỏ, nhưng biết đâu cô ta không phải nhắm vào thân phận thân truyền của Mộc Trọng Hy, lợi dụng sư đệ ngốc nghếch ngọt ngào này của cậu?
Mộc Trọng Hy bất mãn: “Đây là anh tự tối tăm, nhìn ai cũng thấy tối tăm giống mình à?”
Tiết Vu: “…” Cái đồ đầu gỗ.
Hai người truyền âm riêng, Diệp Khiêu căn bản không nghe thấy.
Cô hồi thần lại, nhìn về phía Mộc Trọng Hy, muốn cảm tạ đối phương: “Vừa rồi cảm ơn cậu đã chở tôi một đoạn, đưa tôi đến Trường Minh Tông.”
Một phen lời nói này vừa khéo chứng thực suy nghĩ của Tiết Vu, cậu dùng vẻ mặt quả nhiên như thế nhìn Mộc Trọng Hy.
——Đây chẳng phải đến kéo quan hệ sao?
Diệp Khiêu quả thực là đến cảm ơn Mộc Trọng Hy, nhưng cô là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, nên cũng mặt dày nói: “Đại ân không lời cảm tạ, vậy tôi không cảm ơn nữa.”
“Mộc sư huynh, hậu hữu kỳ.”
Nói xong cô co cẳng định chạy, để lại Mộc Trọng Hy đứng gió loạn.
Cậu ta phản ứng lại, một tay túm lấy Diệp Khiêu: “Không phải cô kiếm được chút tiền ở hắc thị à? Thấy cô nghèo thế này, linh thạch kiếm được tôi ba cô bảy.”
Diệp Khiêu mắt hơi mở to, không ngờ cậu ta còn tham cả chút linh thạch này, cô lắc đầu: “Cậu hai tôi tám.”
Mộc Trọng Hy cũng khó tin: “Có tí linh thạch này mà cô cũng tham?”
Diệp Khiêu chính sắc: “Này không phải chuyện linh thạch.”
Sắc mặt cậu ta dịu đi, lại nghe Diệp Khiêu nói: “Đây là mạng căn tử của tôi.”
Mộc Trọng Hy khóe miệng giật giật dữ dội, “Thôi, tôi không cần nữa.” Cậu ta còn không đến nỗi so đo từng tí linh thạch.
Đổi lại tu sĩ khác sớm đã xấu hổ muốn chết, nhưng Diệp Khiêu mặt dày: “Ồ, thế tôi không đưa nữa.”
“Dù sao giấy phù cũng khá đắt.”
Mộc Trọng Hy: “…”
Tiết Vu: “…”
Diễn biến này cậu có nghĩ thế nào cũng không ngờ tới.
