Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Nhị Sư Tỷ Công Cụ, Ta Không Làm Nữa! - Diệp Kiều > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65: Độn Địa Phù.

 

Ở tận Vân Thủy Thành xa xôi, mấy tên thân truyền vẫn đang họp hành vô bổ.

 

“Trước hết phải tra rõ Vân Thủy Thành có dính líu gì với Ma tộc không đã.” Tần Hoài ôm kiếm, “Đừng để đến lúc đó sai hướng.”

 

Mộc Trọng Hy đề nghị: “Chuyện này dễ thôi, ta với Sở Hành Chi xông vào, cho nó một cước, đánh cho một trận, nhét vào bao tải, tra hỏi xem nó có ý đồ gì.”

 

“Chúng ta là đệ tử chính đạo, không phải thổ phỉ đâu.” Tư Diệu Ngôn nghe mà thấy bất lực.

 

“Ngươi đường hoàng xông vào như vậy, ai mà chẳng biết có vấn đề hả?”

 

Dù chỉ là một tòa thành nhỏ, nhưng cũng có không ít lão già Kim Đan kỳ, đánh cỏ động rắn thật thì bất lợi cho bọn họ.

 

Minh Huyền nghe mấy cuộc thảo luận vô nghĩa của bọn họ, không nhịn được ngáp một cái, hắn có linh cảm mình sắp đột phá rồi.

 

Khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ, lại không phải tham gia bí cảnh gì, đời nào lại phải cùng bọn họ điều tra mấy chuyện này chứ.

 

Huống chi loại tin tức này cũng chẳng cần bọn họ xác nhận, với tính khôn như khỉ của mấy lão già Ngũ Tông, chỉ sợ cũng đã tra ra rõ ràng rồi.

 

Một tòa thành nhỏ còn chưa đến lượt các trưởng lão Ngũ Tông ra tay, nhưng cấu kết với Ma tộc cũng không phải chuyện nhỏ, nên chỉ còn cách ném cho bọn họ, để mấy tên thân truyền này ra mặt giải quyết.

 

“Đi thôi.” Minh Huyền vươn vai một cái: “Đi tìm người khác bàn bạc. Bố trí trước.”

 

Bàn tới bàn lui, cơ bản đã xác định phủ thành chủ này thực sự cấu kết với Ma tộc, vậy thì phải chuẩn bị trước, đừng để đến lúc bị bọn chúng bắt gọn như rùa trong lồng.

 

*.

 

Phía bên kia, các trưởng lão cũng đang liên lạc riêng với nhau, dù sao cũng là lần đầu tiên thả bọn chúng ra ngoài, giải quyết chuyện cũng chẳng nhỏ, ai nấy đều như ông già lo cho đứa con hư, lo lắng không yên mà giữ liên lạc, lúc nào cũng chú ý đến tình hình của mấy đứa nhỏ.

 

“Bên các ngươi thế nào rồi?” Thành Phong Tông hỏi.

 

Tông chủ Vấn Kiếm Tông ấp úng hồi lâu mới khó nhọc thốt ra, “Diệp Thanh Hàn vào địa lao rồi.”

 

Hắn cũng vừa mới biết tên Thiên Sinh Kiếm Cốt nhà mình, lại có thể dũng cảm đến mức đêm khuya dọ thám Ma tộc.

 

Vân Hận cũng đã chẳng muốn nói gì nữa, tự kỷ rồi, dù sao tên đệ tử thân truyền đắc ý nhất của hắn cũng cùng vào luôn rồi.

 

Trong tình huống này, anh cả đừng nói anh hai nữa.

 

Tần Phạn Phạn trầm mặc một lát: “Đệ tử nhà ta vẫn ổn.”

 

“Nó vừa chào hỏi thân truyền của các ngươi đấy.”

 

“Các ngươi muốn nghe động tĩnh không?”

 

Ngọc giản liên lạc chưa hề đứt, thế là bốn tông chủ còn lại nghe rõ mồn một giọng nói quen thuộc của Diệp Khiêu ‘Bất ngờ chưa, bất ngờ không, kích thích không?’

 

Một chuỗi câu hỏi liên hoàn này, lập tức làm câm nín tất cả mọi người.

 

Diệp Thanh Hàn, Tống Hàn Thanh: “…

 

Suýt chút nữa, hai người đã phải hét lên gặp ma rồi.

 

Đệch mợ nó.

 

Nhìn thấy mặt Diệp Khiêu trong Ma tộc, thật sự còn đáng sợ hơn cả chuyện ma quỷ.

 

Diệp Khiêu lại chẳng có chút tự giác nào, ngược lại còn dí sát mặt vào trước mặt bọn họ, cười hì hì: “Để ta xem nào, đây không phải Diệp Thanh Hàn và Tống Hàn Thanh sao?”

 

“Sao mới mấy ngày không gặp, đã bị bắt rồi?”

 

“Hai ngươi đừng gọi là thân truyền gì nữa.”

 

“Về sau cứ gọi là tổ hợp thấu tim lạnh đi.”

 

Nàng nói câu này hoàn toàn là thật lòng.

 

Một Hàn Thanh, một Thanh Hàn, tên đều mát mẻ cả.

 

Tống Hàn Thanh, Diệp Thanh Hàn: “…

 

“Sao ngươi vào được?” Sắc mặt Diệp Thanh Hàn đều biến sắc.

 

Tống Hàn Thanh: “… Mệt tâm.”

 

Hắn vừa nghĩ đến bộ dạng Diệp Khiêu tác oai tác oái lúc nãy, lại càng mệt hơn.

 

Sao nào? Cũng là hoàn thành nhiệm vụ, mà cách thức của Diệp Khiêu lại khác bọn họ thế ư?!

 

Hợp lại con đường hai người bọn họ đi là thuần phong cách ngục tù, còn Diệp Khiêu là len lỏi vào doanh trại địch làm đại ca à?

 

Diệp Khiêu cho hai người một phen hú hồn xong, cũng không lề mề, nhanh chóng cởi trói cho bọn họ, sự ngụy trang của nói cho cùng quá thấp kém, mà thân phận cũng chẳng cao siêu gì, rất dễ bị vạch trần.

 

Nàng chuẩn bị cứu hai người xong, sẽ quậy Ma tộc một trận long trời lở đất rồi cùng nhau đào tẩu.

 

Diệp Thanh Hàn và Tống Hàn Thanh không hiểu sao, đều có một loại dự cảm chẳng lành.

 

Đặc biệt là hai người đều đã từng bị Diệp Khiêu moi tiền, tổ thấu tim lạnh hai người liếc nhìn nhau, cảm thấy nàng thuộc loại chồn đi chúc Tết gà.

 

Lòng lang dạ thú!!

 

“Yên tâm đi, ta sẽ an toàn đưa các ngươi ra ngoài.”

 

Diệp Khiêu bộ dạng tràn đầy sức sống: “Tin ta đi.”

 

“Vậy bây giờ, chúng ta bắt đầu đào tẩu thôi.”

 

Nói xong nàng dẫn đầu lao ra ngoài.

 

Hai người kia không theo kịp nhịp, Tống Hàn Thanh thậm chí còn chưa kịp hỏi: “Sao phải chạy? Mấy tên Ma tộc kia không phải nghe lời ngươi sao?”

 

“Đó là ta lừa bọn chúng đấy.”

 

“Tiện tay tìm bộ quần áo màu khác mặc vào, nói vài câu tạm thời qua loa cho xong, chắc nhanh thôi sẽ bị phát hiện, đừng hỏi nữa, chạy mau.”

 

Diệp Thanh Hàn: “…

 

Thế là ba người lại bắt đầu cuộc đào tẩu lớn, phía Ma tộc quả nhiên cũng ý thức được chỗ không ổn, Thánh Nữ có thuộc hạ sao?

 

Không có chứ!

 

Thánh Nữ tộc bọn họ tính tình đều lạnh nhạt, ngày thường độc lai độc vãng, đến người cũng liên lạc không được, đối phương căn bản không quan tâm có bắt được thân truyền hay không, huống chi là tìm người đến xem.

 

“Mau đến địa lao.”

 

Có kẻ phản ứng nhanh vội vàng chạy tới.

 

Vừa mở cửa lao ra quả nhiên hai tên thân truyền đã chạy mất dạng.

 

Bọn chúng lúc này mới triệt để ý thức được — mẹ nó bị lừa rồi.

 

Tống Hàn Thanh một tên phù tu không theo kịp tốc độ của hai người, thở hồng hộc không nhịn được gào lên: “Ngươi không phải nói đưa bọn ta ra ngoài sao?!”

 

Diệp Khiêu đầy lý lẽ: “Ta nói đưa các ngươi ra ngoài, có nói bây giờ đâu.”

 

Đúng là đó nha!!

 

Thà tin trên đời có ma, còn hơn tin cái miệng của Diệp Khiêu.

 

Uổng công hắn còn giữ chút lòng tin với Diệp Khiêu.

 

Năm tông chủ nghe cuộc đối thoại của mấy người: “…” Không phải, không ai ý thức được, hai tên Kim Đan hậu kỳ trông cậy vào một tên Trúc Cơ đưa các ngươi thoát chết chuyện này có bao nhiêu hoang đường sao?

 

Tống Hàn Thanh trán đổ mồ hôi lạnh, nghe tiếng la hét đánh giết bên ngoài, hắn liếm môi khô khốc: “Ta còn vài tấm Phù Truyền Tống.”

 

“Nhưng xác suất chạy thoát thành công không lớn.”

 

Nơi này Kim Đan quá nhiều, dùng Phù Truyền Tống đồng nghĩa với việc khí tức sẽ bại lộ, mà sau khi Ma tộc phát hiện bọn họ chạy trốn, bên đó đã dùng trận pháp cắt đứt liên lạc với bên ngoài.

 

Nói cách khác dù có Phù Truyền Tống cũng căn bản không chạy ra khỏi phạm vi Ma giới.

 

Lúc này thì xem phù của ai âm hiểm hơn thôi.

 

Diệp Khiêu từ túi Giới Tử lôi ra một tấm phù: “Ta có Độn Địa Phù.”

 

“Phù Truyền Tống còn vô dụng, Độn Địa Phù của ngươi cũng không ra ngoài được.” Tống Hàn Thanh trợn mắt trắng, hoàn toàn không còn vẻ rụt rè như lúc mới bị nhốt địa lao.

 

Diệp Khiêu nhướng mày: “Ai nói ta muốn ra ngoài?”

 

Nàng lười để ý đến hai người này, “Các ngươi tự giấu mình cho tốt, đừng để lát nữa ta lại phải đến vớt người.”

 

“Đến lúc đó dùng truyền âm phù liên lạc vị trí.”

 

Nói xong Diệp Khiêu bóp nát Độn Địa Phù, biến mất trước mặt hai người.

 

Diệp Thanh Hàn và Tống Hàn Thanh liếc nhìn nhau, đều thấy sự bất lực trong mắt đối phương.

 

Nên đánh giá mức độ hoang đường của Diệp Khiêu thế nào đây?

 

Vĩnh viễn không theo lẽ thường, bộ dạng hấp tấp vội vàng đó, chẳng ai đoán được nàng sắp làm gì tiếp theo.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích