Chương 68: Nếu năm đó sư phụ giữ cô lại.
Tống Hàn Thanh: “…”
Đôi mắt hắn hơi tròn lên, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
“Diệp Khiêu, cô có thể đọc là nhớ sao?!” Tống Hàn Thanh theo bản năng chất vấn, hắn lại nhớ tới lần trước Diệp Khiêu tìm mình mượn tâm pháp, nếu đối phương thực sự có thể đọc là nhớ, vậy thì hóa ra thằng hề cuối cùng lại là hắn?
Tâm trạng Tống Hàn Thanh tệ vô cùng, vừa hỏi xong thì phát hiện Diệp Khiêu chẳng thèm nhìn mình một cái, trực tiếp lướt qua hắn mở cửa lớn bước vào kho báu.
Tống Hàn Thanh chỉ còn cách nhận rõ tình thế, bây giờ không phải lúc hắn có thể chất vấn, hắn miễn cưỡng đè xuống kinh hãi, quyết định sau khi về tông sẽ lại mở cuộc họp nhắm vào Diệp Khiêu.
Pháp khí trong giới tu tiên phân chia cấp bậc, nhưng ba người bây giờ đều là đồ nửa mùa, chẳng nghiên cứu gì về pháp khí, đương nhiên thấy gì lấy nấy.
Bên trong có đan dược, công pháp, thậm chí cả tâm pháp, Diệp Khiêu không dám động vào mấy thứ công pháp, nói mồm thì nói mồm, cô không muốn thực sự thành Ma tộc đâu.
Thế là chỉ chuyên chọn pháp khí nhét vào túi Giới Tử.
“Sao tông môn chúng ta không có nhiều pháp khí thế này?”
Cho tới nay, thứ duy nhất Diệp Khiêu có là Đoạt Tổn và dây trói yêu, đều là nhờ nỗ lực của bản thân mà có được.
À, cây bút lông sói là Minh Huyền và Mộc Trọng Hy, hai vị sư huynh, mỗi người cho cô một cây.
Tổng kết lại thì, muốn gì không có đó, toàn nhờ sư huynh chu cấp.
“Không có Khí tu.” Diệp Thanh Hàn chỉ có thể trả lời cô như vậy, đó là sự thật, giọng hắn lạnh nhạt: “Cô có thể đến Thành Phong Tông mua, chỉ là đắt thôi.”
Pháp khí tốt một chút thì đắt, pháp khí không tốt thì lại chẳng có nhu cầu mua, thế nên pháp khí do Khí tu luyện chế tạo ra lại càng đắt hơn, Diệp Khiêu quyết định sau này phải tôn trọng Đoạn Hoành Đao hơn một chút.
Pháp khí của đại tông môn cũng ít, so với đó thì Ma tộc lại chẳng kiêng nể gì, chúng đốt giết cướp bóc, đủ loại pháp khí và ma khí cướp được đều có, chúng cũng chẳng biết thưởng thức, cướp về là vứt lung tung, đầy rẫy khắp nơi.
Diệp Khiêu liếc mắt một cái đã hoa cả mắt.
“La bàn.” Tống Hàn Thanh lắc lắc pháp khí trong tay, “Dùng để bố trận.”
Trận pháp cần bố trí sẵn, có la bàn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, hắn cầm la bàn xong lại chọn thêm một pháp khí phòng ngự dùng để bảo mệnh.
Diệp Thanh Hàn chọn thanh kiếm vừa tay nhất, hắn không có bản mệnh kiếm, đợi sau khi Kiếm Quật mở ra sẽ lại đi chọn, lúc đánh nhau kiếm trong tay rất dễ gãy, nhưng tài nguyên của Vấn Kiếm Tông cũng khá thiếu thốn, gãy rồi phải mất nhiều ngày mới có kiếm mới.
Lúc này đương nhiên phải cố gắng lấy thật nhiều kiếm.
Diệp Khiêu cũng phát hiện vài pháp khí khá thú vị, vì thời gian gấp gáp, không có thời gian nghiên cứu kỹ, chỉ có thể nhét tất cả những thứ vừa mắt vào túi Giới Tử.
Tống Hàn Thanh nhìn mà mí mắt cũng không nhịn được mà giật giật.
Rốt cuộc bọn họ là Ma tộc, hay cô mới là Ma tộc?
Lấy đồ chẳng khách khí chút nào.
Sau khi vơ vét gần xong, ba người cũng không nấn ná thêm, Diệp Khiêu bấm quyết ấn lại cấm chế như cũ.
Trong lúc đó cô lại nuốt thêm không ít đan dược.
Diệp Thanh Hàn ngoài mặt vô cảm, nhưng trong lòng có chút ghen tị.
…Trường Minh Tông có nhiều đan dược đến vậy sao? Mà cô ấy lại coi như kẹo đường mà ăn thế này.
Tống Hàn Thanh nhìn tốc độ bấm quyết của cô, cũng có chút ngẩn người, trí nhớ của hắn tuy không đến mức đọc là nhớ, nhưng cũng không tệ, trong lòng thầm ghi nhớ ấn chú mà Diệp Khiêu đánh ra, rồi đột nhiên có cảm xúc: “Diệp Khiêu.”
Lúc cô quay đầu lại với vẻ khó hiểu, Tống Hàn Thanh nói: “Nếu năm đó sư phụ để lại cô, cô có đến làm sư muội của tôi không?”
Diệp Khiêu khựng lại, nhìn hắn, trả lời rất ngắn gọn: “Không.”
Từ ngày xuống núi, cô chưa từng có ý định quay đầu.
“Hơn nữa đó chỉ là giả thiết của anh thôi.” Diệp Khiêu cắt ngang suy nghĩ của hắn, “Vân Hận sẽ không giữ lại một đệ tử Luyện Khí có trung phẩm linh căn, anh cũng sẽ không để ý tới một sư muội nội môn thiên phú bình thường.”
Tống Hàn Thanh dần im lặng.
Cô nói đúng.
Mãi đến bây giờ, hắn mới thực sự để Diệp Khiêu vào mắt.
Nhưng giới tu tiên chẳng phải như vậy sao? Chỉ có đủ đặc biệt mới được nhớ tới.
“Trí nhớ của cô rất tốt.” Hắn nói: “Nếu cô muốn thể hiện bản thân, thì không đến nỗi nhiều năm như vậy ở Nguyệt Thanh Tông vẫn vô danh chứ? Nếu cô sớm bộc lộ thiên phú…”
Tống Hàn Thanh cảm thấy Nguyệt Thanh Tông cũng không phải loại tông môn coi thường thiên tài.
Diệp Khiêu nhún vai: “Đừng đừng đừng, các người chỉ là vì không có được nên càng không cam tâm thôi.”
“Sao?” Cô vừa nói vừa đắc ý thêm hai câu: “Đột nhiên phát hiện tôi lợi hại hơn cái sư muội thiên tài của anh? Hối hận rồi à?”
Tống Hàn Thanh khép nhẹ khóe môi, thần sắc không chút gợn sóng: “Tôi chỉ tò mò thôi.”
Tò mò nếu sư phụ giữ cô ấy lại, mọi chuyện liệu có trở nên khác đi không?
Diệp Khiêu: “Đừng nghĩ nữa.”
Cô lười biếng ngáp một cái, hất hất cằm: “Tôi chính là đệ tử mà Nguyệt Thanh Tông các người cả đời này cũng không có được.”
Tống Hàn Thanh: “…” Mẹ nó.
*.
Ba người gần như là đầy ắp mà về, Diệp Khiêu vì tiêu hao quá nhiều, mệt quá nên ngã đầu là ngủ.
“Vân Thủy Thành truyền tin tới, nói có hai Kim Đan bị bắt, những người còn lại của chúng ta vẫn ở bên ngoài không dám vào.”
Dù sao cũng là thân truyền của đại tông môn, tuy từng đứa đều ngu ngốc một chút, nhưng bản lĩnh vẫn có.
Ma tộc đơn giản mở một cuộc họp, quyết định tăng tốc vây thành cho bọn chúng, đột nhiên quyết định bắt thân truyền để giải trí cũng là mệnh lệnh từ đại nhân trên truyền xuống, nghe nói là khá hứng thú với cuộc đại bỉ của thân truyền khóa này.
Thế là tung tin ra ngồi chờ những người này mắc câu.
“Không ngờ bọn chúng còn có chút thông minh, nhìn ra là âm mưu.” A Đại cười gằn hai tiếng: “Đáng tiếc bọn chúng không ngờ tới, Thánh Nữ của chúng ta đã đột phá Nguyên Anh rồi nhỉ?”
Diệp Khiêu giữ vẻ mặt vô cảm, thần sắc cực kỳ lạnh nhạt.
“Đi thôi.” Rốt cuộc cô vẫn sợ Thánh Nữ kia về sớm, bèn phất phất tay, giọng điệu nhàn nhạt: “Ta đây sẽ dẫn các ngươi san bằng Ngũ Tông.”
Tông chủ Bích Thủy Tông: “… Ôi, thời kỳ trung nhị của đứa nhỏ này qua chưa vậy?”
Tần Phạn Phạn suy nghĩ một chút về tuổi của Diệp Khiêu: “Chưa đâu.” Mới mười lăm tuổi thôi, mắc bệnh trung nhị cũng là bình thường.
Bây giờ đầu của Ngũ Tông tông chủ đều chen vào ngọc giản, muốn nghe xem Ma tộc rốt cuộc đang giở trò quỷ gì, không cần bàn cãi, Diệp Khiêu trở thành tiêu điểm của toàn trường.
Vân Hận khi nghe đệ tử nhà mình hỏi câu ‘Nếu sư phụ năm đó để lại cô, cô có đến làm sư muội của tôi không’, mặt xanh rồi lại đỏ.
Dù cách một cái ngọc giản cũng có thể cảm nhận được tiếng cười chế nhạo ngầm của mấy lão già khốn khiếp kia.
Tống Hàn Thanh hỏi câu này, chẳng phải là đang vả mặt hắn sao?
Chẳng phải tương đương với việc nói, nếu năm đó Vân Hận không làm tuyệt tình như vậy, thì có phải cô ấy đã ở lại Nguyệt Thanh Tông rồi không?
Thứ khiến hắn mất mặt hơn còn ở phía sau.
Diệp Khiêu lại nhẹ nhàng nói một câu ‘Không.’
Tần Phạn Phạn lúc đó cười ngay, ý vị thâm trường nói: “Cứ giữ chặt bảo bối Vân Thước của ông đi, Diệp Khiêu nhà chúng tôi chẳng thèm tông các ông.”
Vân Hận lại tự kỷ lần nữa.
Đương nhiên hắn cũng biết chuyện năm đó mình làm không được đạo đức, nhưng Diệp Khiêu là do hắn nhặt về, một cọng cỏ dược mà thôi, có cần thiết phải xuống núi không?
Theo hắn thấy nếu đệ tử đều phản nghịch như Diệp Khiêu, thì hắn không thể cho chúng một bài học sao?
Ngũ Tông đều dùng cách này để trừng phạt đệ tử, Vân Hận không cảm thấy mình có sai, đâu phải ai cũng giống Tần Phạn Phạn dùng phương pháp giáo dục thả rông!
