Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Nhị Sư Tỷ Công Cụ, Ta Không Làm Nữa! - Diệp Kiều > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97: Chúng Ta Đều Là Người Tốt.

 

Bởi vì những người trên bảng, không phải ai khác, mà chính là các sư huynh của nàng.

 

Hơn nữa đặc điểm mỗi người đều khá rõ ràng, kẻ suốt ngày lêu lổng là Minh Huyền, người ôm kiếm là Mộc Trọng Hy.

 

“Mau xem, chúng ta đều lên bảng thưởng rồi kìa.”

 

“Ái chà.” Minh Huyền ghé lại nhìn, “Ai phát ra thế?”

 

Diệp Khiêu liếc qua, trầm ngâm: “Đại sư huynh và Diệp Thanh Hàn có giá cao nhất.”

 

“Sao ta không phải cao nhất?” Mộc Trọng Hy bất mãn: “Ít nhất ta cũng là một trong hai Thiên Sinh Kiếm Cốt duy nhất của giới tu tiên chứ?” Hắn không xứng sao?

 

“...”

 

Diệp Khiêu thương hại liếc nhìn tứ sư huynh, chỉ vào lệnh truy nã của Mộc Trọng Hy, trên đó chỉ vỏn vẹn sáu chữ:

 

Người ngu, dễ giết, đến nhanh.

 

Minh Huyền: “Nói mới nhớ, sao không có Diệp Khiêu?”

 

Hắn không tin Diệp Khiêu lại thấp hơn bọn họ.

 

“Có lẽ chưa kịp phát hành thôi.”

 

“Cho nên mới bảo các ngươi khiêm tốn chút đi.” Tiết Vu nhìn thấy những lệnh truy nã này, cau mày, trầm giọng: “Thân truyền đều có lệnh truy nã, không rõ người phát hành, nhưng thế lực đằng sau rất lớn, Ngũ Tông tra lâu như vậy cũng không bắt được kẻ đã phát hành.”

 

“Nếu bị nhận ra, rất có thể sẽ bị các tu sĩ vây đánh.”

 

Tóm lại, khá nguy hiểm.

 

“Hây hây hây, đứng đầu bảng thưởng, có cảm nghĩ gì không?” Diệp Khiêu lại gần Chu Hành Vân, mắt cong thành hình trăng non.

 

Chu Hành Vân nhìn chằm chằm bảng vài giây, bình thản nói: “Ta thực sự rất có giá trị.”

 

Liếc từ cao xuống thấp, rất nhanh họ kinh ngạc phát hiện, phàm là thân truyền từng lộ mặt trong đại bỉ, đều bị treo thưởng hết, mà giá từng đứa không hề thấp, hễ bắt được một đứa, liền là mấy trăm vạn linh thạch.

 

Diệp Khiêu xoa cằm, khẽ cười: “Đợi sau này ta hết tiền, ta sẽ đi tố giác mấy tên thân truyền đó.”

 

“Sau đó, tình cờ bắt một người quen đi ngồi tù.”

 

Tiết Vu: “...”

 

“Đi thôi, mau đi đi đừng có mất mặt nữa.” Hắn không nhịn nổi, kéo từng đứa một lôi đi, còn không nhận ra các tán tu xung quanh nhìn họ như nhìn bệnh thần kinh rồi sao?

 

“Bị hoang tưởng à?”

 

“Bọn họ tưởng bọn họ là ai? Thân truyền à? Còn một miệng một người quen.”

 

“Chẹp chẹp chẹp, thời buổi này, thế thái nhân tình.”

 

Mấy tán tu chỉ trích một hồi đám mặt dày này xong, cũng giải tán, chỉ còn lác đác vài người nhìn chằm chằm bóng dáng Diệp Khiêu trầm tư.

 

“Cô thấy không, cô gái áo xanh đậm kia, có giống thân truyền Diệp Khiêu, người đứng đầu hai trận đại bỉ không?”

 

“Hơi giống...”

 

“Mà còn là năm người.”

 

Càng giống hơn.

 

*.

 

Giữ đúng tinh thần khiêm tốn hành sự mà Tiết Vu đã nói, lần này họ không tái phạm sai lầm của nhiệm vụ trước, không dám đánh rắn động cỏ, đợi đến đêm khuya, họ chuẩn bị lén lút xâm nhập xem xét tình hình.

 

Phủ đệ của Tống gia tuy không lớn bằng tông môn, nhưng liếc mắt đã thấy trầm lắng cổ vận của đại tộc, trên tường chạm khắc phù văn phức tạp, chưa kịp đến gần, mấy vị sư huynh nghiệp vụ chưa thuần thục đã giẫm phải trận pháp, trong nháy mắt, mấy luồng khí tức xa lạ xuất hiện.

 

Chớp mắt đã bị vây kín mít.

 

Diệp Khiêu: “Ai giẫm đấy?”

 

Mấy người chỉ vào nhau.

 

Đám thị vệ xông ra vây chặt những người này, kết quả phát hiện mấy tên trộm nhỏ kia không những chẳng hề hoảng loạn, thậm chí còn không thèm cho bọn họ chút tôn trọng, vẫn thản nhiên nói chuyện phiếm.

 

Kẻ cầm đầu nổi trận lôi đình: “Cho bọn chúng chút màu xem, dám đêm khuya xông vào phủ đệ Tống gia, ai cho các ngươi lá gan?”

 

“Ê ê ê.” Minh Huyền lười nhác nghiêng đầu liếc bọn họ một cái, “Chúng ta không phải người xấu.”

 

“Chúng ta đều là người tốt.” Chu Hành Vân cũng nói.

 

“Xì.” Tên kia nhổ một bãi nước bọt, “Lên.”

 

Một đám Trúc Cơ, những người khác không cần động thủ, một mình Chu Hành Vân đã quật ngã bọn họ, những người đó thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ đối phương ra tay thế nào, đã bị như xếp chồng lên nhau, đứa này đè đứa kia, chất thành núi.

 

“Đã nói rồi.” Chu Hành Vân một chân nhẹ bẫng giẫm lên người trên cùng, mặt không cảm xúc cụp mắt, giọng nói bình thản:

 

“Chúng ta đều là một đám người tốt.”

 

“...” Tên ký suýt phun ra một ngụm máu, mẹ nó, nhìn cái tư thế của các ngươi kìa, có giống dạng người tốt không hả?

 

“Khoan đã——” Tiết Vu muốn ngăn cũng không kịp.

 

Không phải, đã nói là phải khiêm tốn hành sự mà??

 

Không đánh còn đỡ, vừa đánh đã có nhiều luồng khí tức xa lạ như vậy, toàn bộ đều bị kinh động.

 

“Kẻ nào dám khiêu khích gây chuyện?”

 

Tống Hàn Thanh loại người này có tinh thần tập thể rất mạnh, hắn hiển nhiên yêu quý bản gia, nghe nói có người kinh động trận pháp, hắn lập tức nhanh chóng chạy tới.

 

Vốn tưởng là tên trộm nhỏ không biết sống chết nào đó, ai ngờ vừa lại gần toàn là người quen.

 

“Chào.” Diệp Khiêu xa lạ nơi đất khách, bất thình lình thấy Tống Hàn Thanh, kẻ từng bị nàng hố, bỗng dưng cảm thấy vô cùng thân thiết, như thấy người thân, vẫy tay với hắn, “Tống Hàn Thanh.”

 

Tống Hàn Thanh thấy lại năm người này, khóe mắt giật giật: “...”

 

Mẹ nó, bệnh à.

 

Chỗ nào cũng gặp được bọn họ.

 

Tống Hàn Thanh muốn giả mù cũng không được, hắn lạnh lùng sắc mặt: “Các ngươi tới đây làm gì?”

 

Ở đại bỉ hố hắn chưa đủ, còn truy sát tới tận nhà sao?

 

Mộc Trọng Hy lắc lắc nhiệm vụ của nhiệm vụ đường: “Nhận nhiệm vụ tới thôi, nghe nói chỗ các ngươi có quỷ? Thật giả vậy.”

 

Tống Hàn Thanh chỉ muốn tống khứ đám người này, lúc này giọng nói khá bực bội giải thích: “Cái này ta làm sao biết?”

 

Dù sao mấy đệ tử không quan trọng gặp chuyện, thiên phú kém, chết thì chết, vì vậy Tống gia thực sự chẳng mấy ai để tâm, Tống Hàn Thanh căn bản không ngờ nhiệm vụ lại bị người của Trường Minh Tông nhận, hắn liếc mắt ám chỉ về phía Diệp Khiêu, cười gượng: “Các ngươi không tu luyện à?”

 

Còn rảnh rỗi nhận nhiệm vụ, không biết là đám người này có chỗ dựa nên không sợ, hay là tự tin đến mức mù quáng.

 

Minh Huyền trợn mắt trắng: “Tổng cộng chỉ có một tháng nghỉ ngơi, ngươi có thể tu ra hoa được à?”

 

“Đừng nói, Tống Hàn Thanh, nhà ngươi cũng to thật đấy.”

 

Phủ đệ Tống gia rộng đến kỳ lạ, như mê cung, lỡ bước có thể lạc đường trong đó, trạm trổ chạm khắc, linh khí dồi dào, so với Ngũ Tông cũng chẳng thua kém gì.

 

Tống Hàn Thanh nhìn bộ dạng rảnh rỗi dạo chơi của mấy người này, biểu cảm hơi mất kiểm soát, “Nơi này không phải chỗ cho các ngươi du lịch đâu. Diệp Khiêu!! Minh Huyền!! Chu Hành Vân các ngươi đang làm gì thế?”

 

Vì sao? Vì sao hắn về nhà cũng gặp được mấy người này chứ?

 

Tống Hàn Thanh sắp phát điên rồi.

 

Bộ dạng thung dung nhàn nhã, không biết còn tưởng đây là hậu hoa viên của Trường Minh Tông bọn họ đấy.

 

Mộc Trọng Hy huynh đệ tốt khoác vai hắn, “Tống Hàn Thanh à, nhà các ngươi có quỷ, chẳng lẽ là làm nhiều chuyện thua thiệt, bị báo ứng rồi?”

 

Khóe mắt Tống Hàn Thanh giật giật, vô cùng chán ghét: “Ngươi tránh xa ta ra. Đừng ép ta gọi người đánh hội đồng các ngươi.”

 

Hắn và bọn họ có thân lắm sao?!

 

“Đừng dữ vậy mà.” Diệp Khiêu nhảy vào, cười hì hì kéo hắn đi về phía khác, “Ba chúng ta cùng họp một tí nhé.”

 

“Tới nói chuyện về nhiệm vụ lần này.”

 

Tống Hàn Thanh bị kéo đi cưỡng ép: “...”

 

Diệp Khiêu bọn họ không dám đánh rắn động cỏ, vậy đương nhiên chỉ có thể tìm người quen để hiểu rõ tình hình, mà bây giờ người quen của họ chỉ có Tống Hàn Thanh.

 

Bị ép trở thành người quen của họ, Tống Hàn Thanh nghiến răng: “Không phải có quỷ.”

 

“Mà là có tà khí tác loạn.”

 

“Tà khí?” Diệp Khiêu chớp mắt.

 

“Do oán khí của người tạo thành. Cung cấp cho quỷ tu sai khiến.” Tống Hàn Thanh trợn mắt trắng, “Chúng ta đều chỉ trừ yêu thú thôi, nhưng mấy thứ này sau này cũng là môn học bắt buộc.”

 

“Các ngươi lên lớp không nghe trưởng lão giảng sao?” Hắn nói xong nghi hoặc nhìn năm người.

 

Năm người mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

 

Bọn họ lên lớp cơ bản đều lười biếng, Chu Hành Vân còn lười cả đi học, quỷ biết còn có nhiều quy tắc như vậy.

 

So với sự bất học vô thuật của năm người họ, Tống Hàn Thanh quả thực là học sinh giỏi.

 

Hắn khinh thường liếc đám người này: “Ta khuyên các ngươi nên sớm quay về đi, không thì xảy ra chuyện đừng có đổ lên đầu Tống gia chúng ta.”

 

“Sao nhà khác không có quỷ, chỉ có Tống gia các ngươi đặc biệt? Nhà các ngươi làm chuyện thua thiệt gì rồi?”

 

Tống Hàn Thanh cảm thấy nói tiếp nữa thì huyết áp sẽ tăng cao mất: “Khi Tống gia chọn trạch cũ, nơi chọn từng có không ít đại năng và tu sĩ ngã xuống.”

 

“Oán khí nặng, hiểu chưa?”

 

“Hiểu rồi.” Tiết Vu cụp mắt, suy tư một lát, “Vậy, là có người cố tình trốn trong Tống gia, mượn oán khí ở đây để nuôi tiểu quỷ?”

 

Quỷ tu dựa vào mấy thủ đoạn tổn âm đức để thuần dưỡng tiểu quỷ, dựa vào hành vi này để thăng cảnh, tiểu quỷ càng mạnh, thực lực của bọn họ càng cao.

 

“Ngươi đã biết rõ như vậy, sao không trừ khử kẻ trốn trong phủ đệ các ngươi?”

 

Loại hại quần hại chủng này không diệt, để lại làm họa sao?

 

“Bởi vì gặp chuyện chỉ là mấy chi nhánh mà thôi, chết thì chết.” Chu Hành Vân giọng điệu nhạt nhẽo, “Huyết mạch không thuần trong Bát Đại Gia hoàn toàn chỉ có phần bị bài xích đàn áp.”

 

Tống Hàn Thanh chịu không nổi mấy người này vu oan, sắc mặt lạnh xuống: “Sao ngươi biết chúng ta chưa từng phái người?”

 

“Tên quỷ tu đó thần long thấy đầu không thấy đuôi, chúng ta căn bản không bắt được hắn ta.”

 

Còn nhiệm vụ? Thực tế sau khi nghe nói có quỷ, đã khiến không ít tu sĩ chùn bước rồi.

 

Quỷ tu, cái nghề này nghe thôi đã thấy tà môn.

 

Ai cũng chưa từng thấy quỷ trông thế nào, cũng không phải ai cũng to gan như vậy.

 

Tiết Vu nhìn mấy người này, ngươi một câu ta một câu, nhịn không được ngắt lời họ, chỉ vào màn đêm đen kịt, cùng gió lạnh vù vù bên ngoài, “Các ngươi có nhất thiết phải nói chuyện ở đây không?”

 

Bọn họ thuần túy là nói hăng quá.

 

Căn bản chẳng để ý tới trường hợp.

 

“Không phải, khoan đã.” Minh Huyền nhảy dựng lên, giọng đột ngột cao vút, “Diệp Khiêu đâu?!”

 

Diệp Khiêu vừa nãy vẫn đứng cùng bọn họ mà, người biến mất ngay trước mắt, sắc mặt mấy người đều đồng loạt thay đổi.

 

“Không ai cảm thấy có gì không ổn sao?”

 

Đều là phù tu, còn có hai Kim Đan hậu kỳ, lý ra không đến mức thần không biết quỷ không hay mà biến mất chứ?

 

Phía bên kia, Diệp Khiêu ý thức được có gì đó không ổn thì đã muộn, hoàn cảnh xung quanh đảo lộn, dưới chân đen kịt một mảnh, như bị kéo vào một lĩnh vực đặc biệt nào đó.

 

Hô hấp của Diệp Khiêu hơi ngưng lại, cánh tay bỗng nhiên lạnh toát, bị một thứ không biết là gì ôm chặt lấy.

 

Nàng cố nén sự ớn lạnh, cụp mắt, bình tĩnh nhìn lại.

 

Giây tiếp theo nhìn rõ thứ quái gì, nàng suýt kêu lên thành tiếng.

 

Bên tai một giọng nói mang theo chút trẻ con vang lên ngay sau đó: “Nương.”

 

Diệp Khiêu: “...

 

*.

 

Khiêu Khiêu vô duyên vô cớ thành mẹ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích