Chương 27
Hôm qua một trận mưa lớn, mặt đất bị rửa trôi sạch bong, hai bên đường, những cây ngân hạnh nhuốm từng lớp vàng, bị gió thổi xào xạc.
Hệ thống thoát nước của A Đại làm rất tốt, mặt đất bằng phẳng không có một vũng nước nào, mặt đường hơi ẩm phản chiếu ánh nắng.
Bùi Hạc Niên liếc nhìn điện thoại, Khương Chi Chi vừa mới chấp nhận lời mời kết bạn của anh.
Bất chợt, ống quần bị cọ nhẹ, anh cúi đầu mới thấy đó là một con mèo mướp nhỏ xíu.
Bùi Hạc Niên cúi người xuống, vừa trêu con mèo nhỏ, vừa dặn dò:
“Đi mua vài cây xúc xích, loại thú nuôi ăn được ấy.”
Trợ lý dạ một tiếng, tiếng bước chân vội vã nhanh chóng biến mất.
Không biết đã qua bao lâu, ở cuối con đường lát đá xanh, sau những cành lá sum suê, một giọng nói quen thuộc truyền đến, mang theo vẻ trêu chọc phóng túng nào đó:
“Đây là con mèo hoang nhỏ của cậu à?”
Bùi Hạc Niên không ngẩng đầu, vừa lấy lá ngân hạnh rụng trêu con mèo con, vừa thờ ơ hỏi:
“Chẳng phải có cuộc họp khẩn à? Sao lại tới nhanh thế?”
Người đàn ông có gương mặt thanh tao cao quý nhướng đôi mí mắt mỏng sắc lẹm, cười như không cười nhìn về phía Cố Duật Chi vừa xuất hiện:
“Trong lòng cậu có quỷ, Cố thiếu.”
Bị chọc trúng suy nghĩ trong lòng, Cố Duật Chi cũng không ngượng ngùng, giơ tay gạt cành cây che trước mặt, bước tới với vẻ thong dong tự tại.
Đúng lúc trợ lý của Bùi Hạc Niên chạy bộ trở về, Cố Duật Chi xin anh ta một cây xúc xích, ngón tay khéo léo bóc vỏ, đưa tới bên miệng con mèo nhỏ.
Con mèo con vừa nãy còn bị Bùi Hạc Niên dùng lá ngân hạnh trêu cho quay cuồng hình như có chút sợ anh, đến xúc xích cũng không dám cắn.
Tâm tư Cố Duật Chi vốn cũng không đặt trên con mèo hoang này, bèn thu cây xúc xích lại, cười nói:
“Lúc gọi điện cho cậu, tớ nghe được chút động tĩnh, nên có chút lo lắng—”
Cố Duật Chi ngừng lại một chút, đôi mắt dài hẹp sắc bén nhìn sang, chằm chằm nhìn Bùi Hạc Niên, như muốn từ trên mặt anh ta nhìn ra manh mối nào đó.
Bùi Hạc Niên cũng nhìn anh ta, như thể thấy buồn cười:
“Lo lắng cái gì?”
Cố Duật Chi hơi híp mắt, ý cười nhạt đi.
Anh ta cũng không nói ra được là chỗ nào không đúng.
Hình như là vì có động tĩnh của phụ nữ, lại có lẽ là vì thái độ của Bùi Hạc Niên phản thường, chỉ là anh ta không nghe rõ ràng, nên cũng không để trong lòng.
Mãi đến khi Bùi Hạc Niên – một người khéo léo chu toàn như vậy – vội vàng cúp điện thoại, Cố Duật Chi mới bừng tỉnh, nếm ra chút không ổn ấy.
Anh ta biết vị hôn thê nhỏ của mình không phải kiểu mà Bùi Hạc Niên thích.
Nhưng mà, mọi thứ khiến anh ta không thể không nghĩ nhiều.
Bùi Hạc Niên lại bóc một cây xúc xích, đưa cho con mèo mướp dưới chân, giọng lạnh nhạt mà ung dung:
“Cậu không lẽ đang lo rằng lúc chúng ta gọi điện, vị hôn thê nhỏ của cậu đang ngồi trong lòng tớ, vừa bị ép nghe điện thoại của cậu, vừa bị tớ giữ đầu hôn?”
“Hoặc có lẽ trong lòng cậu, tớ quả thật có hiềm nghi sở hữu sở thích đặc biệt, thích cướp vị hôn thê của anh em tốt, còn thích bắt nạt cô gái nhỏ đáng thương kia, ép cô ấy phát ra những âm thanh khó nghe, cho người chồng tương lai của cô ấy nghe?”
Bùi Hạc Niên vẻ mặt thong dong, không chút gợn sóng.
Chỉ là, những lời kỳ quái như vậy thốt ra từ gương mặt lạnh nhạt tự giữ ấy, cho dù đã giống như đang thuật lại thời tiết hôm nay bình thường như thế, Cố Duật Chi vẫn cảm thấy gượng gạo chối tai.
Anh ta chằm chằm nhìn Bùi Hạc Niên.
Biểu cảm của Bùi Hạc Niên không bắt được nửa phần sai, nhưng anh ta vẫn luôn cảm thấy có một sự kỳ quái khó hiểu.
Hai ánh mắt đan xen trong không khí, tia lửa thăm dò và nghi ngờ bắn ra, nhiệt độ xung quanh như bị nhấn nút làm lạnh, không khí đột ngột hạ xuống.
Ngay cả con mèo mướp kêu meo meo qua lại kia cũng dựng đuôi lên, lông đầu đuôi xù ra, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn hai người, như sắp bỏ chạy.
Cố Duật Chi nhìn người bạn nhiều năm của mình, khóe môi khẽ nhếch, chỉ là ý cười không đến đáy mắt:
“Bùi Hạc Niên, tránh xa cô ấy một chút.”
Đáy mắt Bùi Hạc Niên ý cười nhạt đi, khóe môi mang theo vẻ châm biếm nào đó:
“Hơn nửa tiếng trước, cậu gọi điện bảo tớ chăm sóc vị hôn thê nhỏ của cậu, nói không phải là bảo tớ tránh xa cô ấy một chút.”
Không khí đối đầu giữa hai người đột nhiên dịu xuống.
Cố Duật Chi cũng cảm thấy mình có chút đuối lý, lại có lẽ là đang nghi thần nghi quỷ.
Anh ta đang do dự không biết có nên nói một câu xin lỗi, thì nghe thấy giọng nói trầm lạnh của Bùi Hạc Niên vang lên:
“Cố Duật Chi, hôm nay cậu thật sự nên đến sớm hơn một chút.”
Cho dù đến sớm hai phút, cũng có thể thấy vị hôn thê nhỏ của cậu nắm lấy tay tớ, giọng nũng nịu gọi bạn trai;
đến sớm mười mấy phút thì càng tốt, còn có thể thấy vị hôn thê nhỏ của cậu ngồi trong lòng tớ, đáng thương gọi tớ là chồng;
hoặc có lẽ đến sớm hơn một chút, tốt nhất là tận mắt chứng kiến vị hôn thê nhỏ của cậu móc ngón tay vào cúc áo sơ mi của tớ, xoay vòng trên đó……
Đến sớm một chút phá vỡ tất cả những điều này, xem anh ta còn có thể bình tĩnh tự nhiên bày ra cái tư thái người chồng tương lai gì đó hay không.
Giả tạo làm bộ, tự nhận mình là chính cung.
Như thể ngoài anh ta ra, cả thế giới đều là kẻ thứ ba.
Đáy mắt Bùi Hạc Niên lướt qua vẻ giễu cợt.
Con mèo dưới chân “meo” một tiếng, Cố Duật Chi giọng điệu dịu xuống, nụ cười phóng túng:
“Xin lỗi.”
“Chuyện của Chi Chi hôm nay phải cảm ơn cậu, nhưng trạng thái của tớ không tốt, có chút căng thẳng.”
Cố Duật Chi cũng học theo dáng vẻ của Bùi Hạc Niên ngồi xổm xuống, gương mặt tuấn tú mang theo vẻ bất đắc dĩ nào đó:
“Cậu cũng biết mà, Hạc Niên. Giữa tớ và Chi Chi có chút hiểu lầm, cơ hội bồi dưỡng tình cảm cũng ít.”
“Nhưng cô ấy thật sự quá xinh đẹp, kẻ muốn cướp người của tớ thì nhiều không kể xiết, cái thứ chó má Tịch Cẩn ấy tối qua còn đi theo Chi Chi vào nhà vệ sinh, chắc là đang tỏ tình với cô ấy……”
Đang cho mèo ăn, động tác của Bùi Hạc Niên khựng lại.
Cố Duật Chi không nhận ra sự khác thường của anh, trái lại thở dài một hơi, ở đó xả hết nỗi khổ:
“Không ngờ đàn ông bây giờ đều mặt dày như vậy, rõ ràng Chi Chi đã đính hôn với tớ rồi, mà vẫn có người tranh nhau phá hoại hôn nhân của bọn tớ.”
Cây xúc xích được đưa cao hơn một chút, tức đến mức cổ họng con mèo con gừ gừ.
Cố Duật Chi: “Cái gã học sinh nghèo đáng chết kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng may là Chi Chi không thích hắn.”
Đáy mắt Bùi Hạc Niên lóe lên tia sáng nhỏ, như thể rất thờ ơ mà giải thích:
“Vậy sao? Hôm nay bạn học Khương Chi Chi chính là vì Lục Tư Ngôn mà đánh nhau.”
Vẻ mặt Cố Duật Chi khựng lại: “Cái gì?”
Bùi Hạc Niên cười như không cười: “Kẻ muốn cướp người của cậu, có lẽ còn nhiều hơn cậu tưởng.”
Bên cạnh, gương mặt tuấn tú của Cố Duật Chi biến đổi thần sắc, một hồi lâu mới khẽ cười nhạt một tiếng:
“Chi Chi đáng yêu như vậy, ai thích cô ấy đều rất bình thường.”
Bùi Hạc Niên không nói gì, sau khi im lặng hai giây, Cố Duật Chi lại nhịn không được:
“Chi Chi với hắn ta rất thân thiết sao?”
“Tớ cũng không rõ lắm, dù sao đó cũng là vị hôn thê của cậu,”
Bùi Hạc Niên đứng dậy, giọng nói bình thản không nghe ra chút gợn sóng nào:
“Nhưng hình như nghe thấy bạn học Khương Chi Chi muốn bảo vệ Lục Tư Ngôn.”
Gương mặt tuấn tú của Cố Duật Chi sầm lại.
Bùi Hạc Niên nhìn thần sắc của anh ta, cười như không cười:
“Tớ đứng xa, không nghe rõ, cũng không dám chắc.”
“Nhưng cho dù bạn học Khương Chi Chi muốn bảo vệ cậu ta cũng bình thường, dù sao cũng quen biết nhiều năm, tình cảm sâu đậm.”
Gương mặt tuấn tú của Cố Duật Chi càng thêm sầm tối.
Thêm mắm thêm muối xong, Bùi Hạc Niên cong môi, thờ ơ nói:
“Nhưng cậu thật sự không định hủy hôn sao?”
“Hai người không hợp nhau.”
Bùi Hạc Niên nhận xét.
Cố Duật Chi cũng theo anh ta đứng dậy:
“Tớ biết, các cậu đều cảm thấy nhà Khương với nhà Cố chênh lệch lớn, lần đầu gặp gỡ của bọn tớ không tính là tốt đẹp, đính hôn cũng đính hôn rối tinh rối mù, nhưng tớ thật sự thích Chi Chi.”
Bùi Hạc Niên nhìn anh ta một cái.
Cố Duật Chi cười một cái, trong lời nói mang theo vẻ chắc chắn nào đó:
“Tình cảm đẹp đẽ vốn dĩ phải trải qua lắm truân chuyên.”
“Nhưng tớ đã đính hôn với cô ấy, dù sao cũng khác với những gã đàn ông hoang bên ngoài kia.”
“Cái gì mà thanh mai trúc mã, tiểu tùy tùng, cô ấy cũng chỉ là nhất thời mới lạ chơi đùa chút thôi.”
“Rắc” một tiếng.
Bùi Hạc Niên không chút biểu cảm bẻ gãy cành cây trong tay.
Cố Duật Chi càng nói trong lòng càng chua xót, còn phải trước mặt anh em tốt cố nhịn không để lộ ra, chỉ có thể giả vờ rộng lượng:
“Hơn nữa cô ấy nhỏ hơn tớ nhiều tuổi như vậy, tớ thương cô ấy còn không kịp, lại càng không vì mấy gã đàn ông mặt dày bên ngoài mà xảy ra mâu thuẫn với cô ấy.”
“Cho nên, cho dù là mối tình đầu bạch nguyệt quang gì đó, cũng phải xếp sau tớ.”
Lời vừa dứt, Cố Duật Chi nhìn Bùi Hạc Niên, như thể đang tìm kiếm sự tán đồng:
“Đúng không?”
Bùi Hạc Niên nghiến răng, cười mà như không cười:
“Đúng, đều xếp sau cậu.”
