Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc, Tôi Trở Thành Ánh Sáng Duy Nhất Của Đại Phản Diện > Chương 74

Chương 74

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72: Thứ bẩn thỉu như mày cũng xứng đụng vào.

 

“Hắn thích cô ta.” Con quái xà nữ đứng từ xa nhìn Khương Tuế và Lục Kiến Chu tương tác, khẽ cười thì thầm.

 

Tạ Nghiên Hàn cụp mắt, từ xa nhìn xuống đoàn xe, và cô gái đang đứng bên cạnh đoàn xe.

 

Hắn đã thấy, đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Khương Tuế và Lục Kiến Chu, bao gồm cả cái nhăn mặt tinh nghịch cuối cùng của Khương Tuế.

 

Cô chưa từng làm biểu cảm đó với hắn.

 

Thậm chí, đã mấy ngày rồi cô chưa cười rạng rỡ như vậy trước mặt hắn.

 

Cảm giác bứt rứt không thể xả hết lại ập đến, Tạ Nghiên Hàn lạnh lùng nghĩ, có lẽ thứ cản mắt như Lục Kiến Chu nên chết sớm thì hơn.

 

“Cô ta không thích hắn.” Tạ Nghiên Hàn lên tiếng khẳng định, đó là những gì hắn tận tai nghe được, Khương Tuế đã nói vậy.

 

Quái xà nữ cười khẽ, thân nó quấn trên cây, khi trượt đi, những cái chân đan xen ngọ nguậy, phát ra tiếng lộp bộp.

 

Nó đến bên Tạ Nghiên Hàn, nói: “Con người hay nói một đằng nghĩ một nẻo, ngoài miệng bảo không thích, nhưng trong lòng chưa chắc đã vậy.”

 

Giọng quái xà nữ nhẹ hẫng: “Nhưng mà, dù cô ta có thích người khác cũng chẳng sao, lòng người đổi thay trong khoảnh khắc. Hôm qua thích, ngày mai bảo không thích là không thích ngay.”

 

Tạ Nghiên Hàn im lặng không nói.

 

Thân quái xà quấn quanh, gương mặt từng thối rữa xấu xí của nó, nhờ được máu thịt Tạ Nghiên Hàn nuôi dưỡng, giờ đã trở nên mịn màng, phẳng lì, như một nàng rắn đẹp xanh xao trắng bệch, đến tóc cũng dày lên.

 

“Nhưng tôi có cách, có thể giúp ngài mãi mãi ở bên cô ta.” Quái xà nữ không nhịn được liếm những chiếc nanh sắc nhọn, nó tham lam nhìn chằm chằm vào bàn tay phải buông thõng của Tạ Nghiên Hàn, “Chỉ cần ngài cho tôi một cánh tay, tôi sẽ khiến cô ta mãi mãi chỉ thuộc về ngài.”

 

Tạ Nghiên Hàn không động đậy, như thể bị mê hoặc bởi “cách” mà quái xà nữ nói.

 

Quái xà nữ sốt sắng há miệng, cắn về phía cánh tay Tạ Nghiên Hàn.

 

Nhưng giây tiếp theo, bàn tay trắng bệch thon dài kia bỗng động, những ngón tay rõ khớp xòe ra, lại cách không bóp chặt cổ họng quái xà nữ. Những sợi tơ lực vô hình tua tủa, từ lòng bàn tay hắn kéo dài ra, bóp chặt cổ quái xà nữ, thậm chí nửa cái đầu.

 

Tạ Nghiên Hàn mặt không biểu cảm, nói: “Đúng là tao rất tò mò về cái cách mày nói.”

 

Quái xà nữ sợ hãi giãy giụa, vô số cánh tay trên người kéo xé sợi tơ, nó khó nhọc nở nụ cười nịnh nọt: “Vậy hãy để tôi…”

 

Chưa kịp nói hết, Tạ Nghiên Hàn đã mặt không cảm xúc bóp chặt ngón tay, “bốp” một tiếng, cổ quái xà nữ, bao gồm nửa cái đầu, nổ tung như quả dưa hấu.

 

Thân quái xà nữ vô lực ngã xuống đất.

 

Vài giọt máu bắn lên mu bàn tay Tạ Nghiên Hàn, hắn dùng khăn giấy từ từ lau sạch, mí mắt cụp xuống, thần thái lạnh lùng tột độ.

 

“Nhưng thứ tao muốn, thứ bẩn thỉu như mày cũng xứng đụng vào.”

 

Một lát sau, Tạ Nghiên Hàn vứt chiếc khăn giấy dính máu, bước ra khỏi khu rừng.

 

Trên sườn đồi hoang vắng, xác quái xà nữ bị chia cắt thành vô số mảnh, vương vãi trong bụi cây và đống lá mục.

 

Gió lạnh quét qua, những mảnh vỡ trắng bệnh méo mó tỏa ra mùi thối rữa, bỗng nhiên, một con quái nhỏ bé như rắn, từ trong đống mảnh vỡ bò ra.

 

Trên đầu con quái nhỏ cũng mọc một khuôn mặt, y hệt một phiên bản thu nhỏ của quái xà nữ.

 

Nó men theo sườn đồi, nhanh như chớp bò đi, trèo đèo lội suối, không ngừng di chuyển, cho đến khi tới một nơi thần bí bị màn sương đen bao phủ.

 

Bóng nó biến mất trong làn sương dày.

 

Xuyên qua màn sương đen đặc, là một khu rừng đen rậm rạp.

 

Con quái nhỏ chui vào rừng, nhưng bên trong lại có một thế giới khác, ẩn giấu một thành phố tưởng chừng bỏ hoang từ lâu. Tường ngoài các tòa nhà đều là màu đen u ám, xám xịt lạnh lẽo, u ám đến mức như một thành quỷ dữ đến từ thế giới tà ác.

 

Con quái xà nhỏ xuyên qua thành phố đen, dọc đường gặp vài xác chết tươi mới, thảm thương. Mỗi khi gặp một cái, nó dừng lại, há miệng rộng, nuốt trọn tử thi.

 

Khi ăn nhiều dần, cơ thể quái xà dần phục hồi, nó mọc lại cái đuôi dài chân người, và từng cánh tay. Chỉ là không có máu Tạ Nghiên Hàn nuôi dưỡng, mặt nó thối rữa rách nát, vô cùng xấu xí.

 

Cuối cùng, nó tới rìa thành phố đen, lại chui vào rừng đen. Tiếng một người đàn ông giận dữ vọng ra.

 

“Chẳng phải nói thắng rồi thì cho tôi đi sao? Sao anh dám lừa tôi!”

 

Rồi giọng đó biến thành cầu xin.

 

“Thả tôi đi, tôi cầu xin anh, bên ngoài còn có người đang đợi tôi, tôi phải quay về gặp cô ấy, cô ấy đang đợi tôi, tôi nhất định phải…”

 

Rắc một tiếng, lời cầu xin im bặt.

 

Con quái xà nhỏ xuyên qua lùm cây cuối cùng, cuối cùng nhìn thấy cái mẫu thể to lớn và mạnh mẽ của nó.

 

Cảm nhận được sự tồn tại của quái xà nhỏ, mẫu thể nhai nhai từ từ quay lại, mặt trước của nó là một nửa thân trên to lớn của nữ, phía sau có vô số cánh tay thô kệch, chân dài, và cả cổ với đầu, khiến nó trông như một phiên bản kỳ quái đáng sợ của “Quan Âm nghìn tay”.

 

Một trong những cái đầu phía sau của nó, rướn cái cổ dài xuống, dịu dàng nói với quái xà nhỏ: “Về rồi đấy à?”

 

Quái xà nhỏ quấn lấy mẫu thể, xoay vòng lên trên, cái đuôi chân người tạo nên cơ thể nó bắt đầu tan chảy, nhanh chóng hòa vào mẫu thể, cuối cùng nó biến thành một trong những cái đầu của mẫu thể.

 

Không cần nó nói, mọi thứ nó trải qua, nhìn thấy, nếm trải, đều được mẫu thể biết hết.

 

Cái đầu vừa nãy nói: “Một con người có dị năng chữa trị và sức mạnh mạnh mẽ, thú vị đấy.”

 

Một cái đầu khác cười khúc khích: “Con cũng muốn hắn, mẹ ơi, hắn vừa vui lại vừa ngon. Con chưa từng thấy con người nào có nội tâm u ám đến vậy.”

 

Cái đầu đang cười liếm nanh: “Hắn thơm ngon biết bao.”

 

Lại có đầu nói tiếp: “Chúng ta có thể nhốt hắn lại, khả năng hồi phục của hắn mạnh đến thế, có thể để chúng ta từ từ, ăn vài chục năm đấy.”

 

“Vậy có vẻ chúng ta lại phải di chuyển, không thì không bắt được hắn, hắn không dễ lừa đâu.”

 

“Nhưng di chuyển phiền lắm, con không thích di chuyển.”

 

“Con muốn chơi trò chơi với hắn, mẹ ơi, chúng ta mau đi bắt hắn đi.”

 

“Trò chơi, con muốn tiếp tục chơi trò chơi!”

 

“Con đói quá, con muốn…”

 

Mấy cái đầu bảy mồm tám lưỡi nói chuyện, ồn ào thành một mớ.

 

Lúc này, cơ thể người phía trước từ từ ngẩng khuôn mặt trắng bệnh lạnh lẽo lên, lộ ra đôi mắt to xám trắng. Tất cả các đầu lập tức im bặt, lắng nghe tiếng mẫu thể.

 

Mẫu thể phát ra âm thanh vô hình, các đầu đồng loạt reo hò.

 

Tiếp theo, thân thể khổng lồ của mẫu thể bắt đầu di chuyển, màn sương đen đặc quánh cuộn trào dữ dội, như một đợt sóng biển mây đen hung tợn ào ạt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích