Chương 87: Hồ đồ! Tổ sư gia của chúng ta tên là Trương Tam! (Cung hỷ phát tài năm Rồng ♡)
Trưởng lão Đường và đệ tử Tĩnh Thiền Sơn vào tông môn liền đi hàn huyên với Bạch Lan, năm đệ tử thân truyền lại mỗi người một việc.
Cố Tu Ngôn và Tạ Khuynh luyện kiếm, Giang Chấp vẽ linh phù thiên giai của hắn, Dụ Nhâm Nhâm tăng tốc tu luyện, Lăng Tô đi tìm Phù Liễu học lén chút trị liệu thuật.
Gần Phong Các.
Hai kiếm tu đánh nhau kịch liệt, sức phá hoại cực mạnh, Phong Các mới sửa xong chưa bao lâu, Tạ Khuynh sợ mất nhà, liền cùng Cố Tu Ngôn bay lên không trung đánh nhau.
Nói lý thì như vậy hẳn là an toàn, dù sao cũng đã ở trên trời, còn có kẻ không có mắt nào lao tới tìm chết sao?
Nhưng Thanh Nhàn Sơn chẳng có đạo lý nào cả, trình độ ngự kiếm của kiếm tu luôn là một ẩn số.
Tạ Khuynh và Cố Tu Ngôn đang đánh nhau vui vẻ, Diệp Tiêu từ xa phóng kiếm tới, một đường thông suốt, thẳng tắp đâm vào Tố Kiếm của nàng.
Ngàn dặm đưa đầu người, lễ nhẹ tình nặng.
Tạ Khuynh giật mình, xoay mũi kiếm, chém về phía Nhàn Các. Trưởng lão Đường và Bạch Lan đang bình tĩnh bàn bạc quy trình làm pháp sự, đột nhiên nóc nhà của họ bị lật tung.
Trưởng lão Đường gãi đầu nói: “Bạch chưởng môn, đầu tôi mát lạnh quá.”
Nóc nhà không còn, chẳng phải mát lạnh sao?
“Đừng hoảng, trưởng lão Đường, Thanh Nhàn Sơn chúng tôi là như vậy đó.” Bạch Lan dùng kiếm khí chống ra một tấm khiên, chặn đất đá và khung gỗ rơi xuống.
Ông thầm thở dài, đây là muốn chôn sống mà.
Tạ Khuynh vẫn còn sợ hãi, nhìn về phía Nhàn Các: “May mà đánh trúng sư bá chưởng môn.”
Bạch Lan: ?
Cố Tu Ngôn ngăn Diệp Tiêu lại, phòng khi ông ta còn phóng tiếp.
Tạ Khuynh nhìn Diệp Tiêu say khướt, muốn nói lại thôi, liền chọn hỏi Trúc Dao - người còn tỉnh táo: “Ông ấy bị làm sao vậy?”
Trúc Dao từ trong Tiêu Dao Kiếm bay ra, vẻ mặt đầy chán ghét: “Bị Phong Hưu kéo đi uống một lần, nghiện rượu lại tái phát, hết cách.”
Tạ Khuynh ra một chiêu trị đối thủ: “Đổi rượu của ông ấy thành trà của Tiên Minh đi.”
“Giết người còn đâm tim.”
Cố Tu Ngôn đỡ lấy Diệp Tiêu đang lơ mơ, trà của Tiên Minh là nỗi đau cả đời của sư thúc nhỏ.
Thật ra Diệp Tiêu say cũng tốt, như vậy Tạ Khuynh có thể thoải mái sử dụng Trúc Dao và Tiêu Dao Kiếm.
Trúc Dao vốn đang nghĩ cách hố Diệp Tiêu một vố, kết quả phát hiện ánh mắt nóng bỏng của Tạ Khuynh, khóe môi hắn khẽ nhếch.
Thôi được, lại đến tìm đánh rồi.
Trúc Dao là một kiếm linh biết điều: “Ném Diệp Tiêu sang một bên, bổn tọa chơi với hai người.”
“Các người đối xử với sư thúc nhỏ tàn nhẫn quá.” Cố Tu Ngôn lương tâm vẫn chưa bị chó ăn mất.
Tạ Khuynh không cho là đúng, nàng nhìn dáng vẻ mơ màng của Diệp Tiêu, lấy ra một túi linh thạch dụ dỗ: “Sư thúc nhỏ, có muốn đi với ta không?”
Diệp Tiêu: “Muốn ~~”
Cố Tu Ngôn, Trúc Dao: …
Giọng này kéo dài, thật không biết nói gì.
Tạ Khuynh - kẻ buôn người này thuận lợi lừa Diệp Tiêu đi, nàng vốn định tìm một góc kín đáo làm Diệp Tiêu hôn mê, vừa tiện vừa không lo chạy loạn.
Ai ngờ lại gặp phải người ngoài ý muốn, đệ tử thân truyền đứng đầu Tĩnh Thiền Sơn, Kỳ Trần.
Vị hòa thượng trẻ tuổi trên mặt không vui không buồn, lặng lẽ nhìn Tạ Khuynh và Diệp Tiêu đang bị nàng xách trong tay.
“……”
Tạ Khuynh ấn tượng không sâu về Kỳ Trần, đối mặt như vậy có chút xấu hổ, nên nàng quay lưng lại với Kỳ Trần để xử lý Diệp Tiêu.
“Ta không muốn ăn cái này ~ Ta muốn cái kia ~”
“Sư thúc nhỏ ngoan, há miệng ra.” Tạ Khuynh cười âm hiểm, chẳng giống người tốt.
Kỳ Trần: “……?”
Người Tĩnh Thiền Sơn đến sau, trưởng lão Đường nói khá nhiều, Mộng Trần và Thư Trần cũng không phải người câm, chỉ có Kỳ Trần là không nói một lời.
Nhưng lúc này, hắn có chút muốn nói.
“Tạ thí chủ, ngươi muốn làm gì ông ấy?”
Sao có thể làm chuyện kỳ lạ trước mặt người xuất gia chứ?
“Đã không nhìn nổi rồi sao?” Tạ Khuynh dừng động tác, quay đầu nhìn Kỳ Trần một cái, nàng hơi khựng lại: “Hay là… ngươi giúp ta trông chừng ông ấy?”
Kỳ Trần im lặng một lúc, nói: “Ta lát nữa phải đi tìm Duật Kỳ tiên tôn.”
Tạ Khuynh nghi hoặc: “Đây là tiên tôn hoang dã ở đâu vậy, sao ta chưa từng nghe qua nhân vật này?”
Huống chi nơi này vẫn là Thanh Nhàn Sơn của bọn họ, Kỳ Trần đi đâu tìm Duật Kỳ tiên tôn này.
Kỳ Trần không tình nguyện giải thích: “…… Duật Kỳ là danh hiệu của tổ sư gia các ngươi.”
Các ngươi ngay cả tổ sư gia cũng không biết sao?
“Hồ đồ! Tổ sư gia của chúng ta tên là Trương Tam!” Diệp Tiêu vội nói, đây là tên thật của tổ sư gia hắn, sao có thể gọi sai được?
Tạ Khuynh và Kỳ Trần đều im lặng. Tạ Khuynh không động thanh sắc nhét một viên thuốc vào miệng Diệp Tiêu, làm ông ta hôn mê.
Kỳ Trần: “?!!”
“Tổ sư gia tốt, ngươi giúp ta trông chừng sư thúc nhỏ một chút, ta dẫn ngươi phóng kiếm qua đó, nhanh hơn ngươi tự đi nhiều.”
Đã nói dẫn hắn đi, cũng không phải không được, mặc dù hắn không hiểu ý nghĩa của phóng kiếm.
Kỳ Trần nhìn Diệp Tiêu bị trúng độc, cân nhắc có nên siêu độ cho ông ta không, hắn lặng lẽ lấy mõ ra, ngồi xếp bằng xuống đất: “Tội lỗi tội lỗi.”
Tạ Khuynh liếc bọn họ một cái, bay đi trước.
Kỳ Trần đợi đến khi nàng trở lại, Tạ Khuynh đã có chút chật vật, khóe miệng còn rỉ máu, xem ra đã trải qua một trận chém giết.
Kỳ Trần đánh giá: “Hư.”
Tạ Khuynh hơi nhíu mày, nhìn Diệp Tiêu một cái nói: “Ông ấy còn hư hơn.”
Trúc Dao ở ngoài chơi bời, Diệp Tiêu thận quá độ. À, không đúng, là linh lực quá độ.
Tạ Khuynh đặt ngang Tố Kiếm, Tố Kiếm liền lơ lửng trên mặt đất, nàng ra hiệu Kỳ Trần lên kiếm.
Còn về Diệp Tiêu, Trúc Dao sẽ đưa ông ta về đến thung lũng luyện dược sư, Thanh Nhàn Sơn phục vụ trọn gói, kiếm linh và chim còn đáng tin hơn người.
Đỉnh cao nhất Thanh Nhàn Sơn.
Trước mộ tổ sư gia nổ ra một cái hố lớn, đất đá văng tứ tung.
Kỳ Trần run rẩy bò lên mặt đất, từ trong hố chui ra, xuất gia lâu như vậy đột nhiên muốn chửi thề.
Đây là kỹ thuật ngự kiếm gì vậy!
Tạ Khuynh chở người xưa nay luôn như vậy, nàng quen rồi nói: “May mà không bay vào trong quan tài, coi như đốt pháo hoa cho tổ sư gia vậy.”
Kỳ Trần vừa mới bò lên được nửa người, lại trượt xuống.
Tạ Khuynh cong môi, túm áo Kỳ Trần nhẹ nhàng nhảy lên, đưa người đến trước bia mộ tổ sư gia.
Kỳ Trần nhìn rõ chữ trên bia mộ - Mộ tổ sư gia Trương Tam.
“……” Đúng là tên Trương Tam thật.
Bất quá Duật Kỳ tiên tôn cũng là thật, đó là cách gọi ra bên ngoài của tổ sư gia.
Tổ sư gia Thanh Nhàn Sơn tỏ vẻ: Ta không thể cứ đeo cái tên Trương Tam mà tung hoành trong giới tu chân được.
Tạ Khuynh tò mò: “Các ngươi còn muốn đến làm pháp cho tổ sư gia à?”
Kỳ Trần tâm tình phức tạp, gật đầu.
Tạ Khuynh: “Vậy có thể để ta nói với ông ấy một câu không?”
Kỳ Trần: “???”
“Ông ấy sống lại một chút, hoặc ta chết một chút.”
Sắc mặt Kỳ Trần càng ngày càng cổ quái, người Thanh Nhàn Sơn tiến hóa có hơi vượt thời đại, hắn không hiểu nổi.
Tạ Khuynh thấy người bên cạng câm rồi, không làm khó nhiều, nàng nhìn chằm chằm mộ phần tổ sư gia một lúc.
Đã đến rồi, đốt chút giấy tiền vàng mã đi.
Kỳ Trần cung kính bái lạy trước mộ Duật Kỳ, Tạ Khuynh đốt vài tờ phù, linh phù có thể đốt đến chỗ Duật Kỳ.
Đất trên mộ lại hơi động, nắp quan tài của Duật Kỳ có chút không giữ được.
Tạ Khuynh sớm muộn gì cũng có thể kích hoạt tổ sư gia.
“Hình như có gì đó không đúng.” Trì Túc đột nhiên lên tiếng.
Tạ Khuynh chuyên tâm đốt phù: “Chỗ nào không đúng?”
Trì Túc nói: “Duật Kỳ sống lại một chút.”
Tạ Khuynh không bị dọa, Kỳ Trần lại sững sờ, sao lại có thể sống lại một chút được?
Không gian đột nhiên vặn vẹo, Tạ Khuynh và Kỳ Trần bị cuốn vào một cái hố đen... giống như thức hải của một người nào đó, trời đất vô biên, mờ ảo hư vô.
“Ngươi dám dùng phù để tạc ta lần nữa xem?”
