Chương 57: Hôm nay thu nhập 290 tích phân
Cô khựng lại, liếc nhìn phần thân dưới của ba tên, đang nghĩ xem đá thế nào cho phế mà không bẩn chân mình.
Ba tên nằm dưới đất đồng loạt cảm thấy hạ bộ lạnh toát, ngước lên thấy ánh mắt chẳng có ý tốt của Thẩm Đường Đường. Đây còn là con gái sao? Rõ ràng là ác quỷ mà.
Tên trung niên giả vờ hôn mê lăn ra bò trườn, chết người chứ không chết ta, vượt qua hai tên kia bò ra đến cửa, giữa đường còn vô thức giẫm lên hai người kia mấy phát, tiếng la như heo bị chọc tiết vang khắp căn lều.
"Câm miệng!"
Thẩm Đường Đường lạnh lùng quát, túm tên đã bò ra ngoài như xách gà con, ném xuống đất. "Nói đi!"
"... Nói? Nói gì cơ? Chẳng phải bảo câm à?"
Một gã đàn ông mặt mũi bầm dập, dùng cái miệng sứt môi hỏi thằng đồng bọn bên cạnh.
"Mày câm đi!" Gã kia mắng lại, lật người túm lấy tên vừa chạy, tức giận nói: "Mày chạy cái đéo gì? Hả, hả, hả? Một con nhỏ mà cũng sợ."
"Nó đánh đau quá..."
Bốp!
"Đau không? Tao đánh không đau à? Vừa nãy nó có vũ khí, giờ nó không có gì, sao mày không đánh lại?"
Tên đại ca dạy dỗ xong đàn em mới nhớ ra Thẩm Đường Đường vẫn đứng nhìn.
Hắn quay ngoắt lại, hung hăng nhìn Thẩm Đường Đường: "Cô bé, đánh người không đánh mặt, cô có biết không? Nhìn hai thằng nó kìa, ngốc luôn rồi. Tao mặc kệ, cô phải đền đồ ăn cho tụi tao."
Thẩm Đường Đường nhìn tên đang diễn với vẻ mặt như ông cụ xem điện thoại, lạnh lùng nói: "Coi bộ không thấy quan tài chưa đổ lệ."
Cô thong thả bước đến chỗ chất củi, chọn một khúc củi to bằng cổ tay, lên lên xuống xuống, không vừa ý lại chọn một khúc to bằng cánh tay.
Thấy động tác của Thẩm Đường Đường, ba tên đàn ông đồng loạt nuốt nước bọt. Bọn họ chỉ nói cho sướng miệng thôi, giờ nằm dưới đất rồi còn không cho họ nói hả?
"Cô... cô cô nương này, ba anh em tụi tôi chỉ là chiều nay thấy cô kiếm được nhiều tích phân như vậy, trong lòng nổi lòng tham, chứ đâu đến mức phải lấy mạng người!"
Tên đại ca còn tỉnh táo nhất trong đám lắp bắp mở miệng, cơ thể vô thức đứng dậy chạy ra cửa, giữa đường không biết vì bị đánh quá tay hay đói đến mất sức mà lảo đảo.
Hai thằng em thấy đại ca còn tính chạy, thế này còn được à, liền xô đẩy nhau chạy ra ngoài. Nhưng cửa nhà Thẩm Đường Đường chỉ có chừng đó, không thể nhét nổi ba người đàn ông to xác, cuối cùng ba tên đều không thoát, lại bị Thẩm Đường Đường xử lý một trận.
Thẩm Đường Đường ném ba tên như bã bùn ra ngoài, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại, ngăn cách những ánh mắt tò mò chạy ra xem náo nhiệt.
Thẩm Đường Đường lẩm nhẩm một cái tên trong lòng, ánh mắt trầm ngâm. Tiểu thư nhà họ Thẩm ở khu quý tộc, cũng muốn có mộc bài của cô – đó là thông tin cô moi được từ ba tên kia.
Còn là tiểu thư nhà họ Thẩm nào thì không rõ, bọn họ cũng chỉ nhìn thấy huy hiệu gia tộc trên quần áo của người sai bảo mới biết là người của gia tộc nào.
Mấy tháng chạy nạn đến Thành Bình Minh, bọn họ đâu có ngồi không. Muốn kiếm miếng ăn, trước hết phải hiểu rõ các mối quan hệ trong Thành Bình Minh, mà thông tin về huy hiệu các gia tộc lớn thì hầu như ai cũng biết.
Suy nghĩ quay về buổi đấu giá mấy tháng trước. Hai tên theo dõi cô về hồi đó cũng nói đến mộc bài của cô. Lúc ấy cô không tra hỏi, cứ tưởng là người của Khương Lý phái đến, nên không để tâm.
Xem ra, ở Thành Bình Minh này, kẻ thèm muốn đồ của cô không ít.
Thẩm Đường Đường trầm tư, cảm nhận xung quanh, thấy không có gì bất thường liền vào không gian. Cô phải nhanh chóng nâng cấp dị năng lên.
Hôm sau, Thẩm Đường Đường đeo một gùi rau diếp cá đến Sảnh đổi đồ.
"Xin chào, chị muốn đổi rau dại thành tích phân hay dinh dưỡng tố?" Nhân viên quầy nhận lấy gùi mà Thẩm Đường Đường nhấc lên, giọng điệu bình thản hỏi.
"Đổi một nửa thành dinh dưỡng tố."
Thẩm Đường Đường nói, nhìn nhân viên thành thạo nhặt rau diếp cá, kiểm tra, rồi bỏ lên cân, động tác lặp đi lặp lại.
Mười phút sau, nhân viên nhìn Thẩm Đường Đường: "Cô gái, rau có chỉ số bức xạ dưới 20% tổng cộng 97 cân, tích phân 388; chỉ số bức xạ dưới 30% là 25 cân, 75 tích phân; 11 cân còn lại, 22 tích phân. Tổng cộng 485 tích phân."
Tính toán xong số tích phân Thẩm Đường Đường được nhận, mắt nhân viên sáng rỡ giới thiệu các loại dinh dưỡng tố. "Bên em hiện có dinh dưỡng tố giá 25 tích phân một ống; 15 tích phân một ống; 5 tích phân một ống; và 3 tích phân một ống cho loại sắp hết hạn."
"Có gì khác nhau không?"
Thẩm Đường Đường không biết từ lúc nào lại có nhiều mức giá dinh dưỡng tố như vậy. Chẳng lẽ cô một thời gian không đến, Sảnh đổi đồ đã đổi mới rồi?
"Chị không biết à! Dinh dưỡng tố 25 tích phân được chiết xuất từ lúa nước thu hoạch gần đây, có thể bổ sung đầy đủ năng lượng cơ thể cần, còn thêm vi lượng, có thể ba ngày không đói;
Dinh dưỡng tố 15 tích phân là năng lượng chiết xuất từ thực phẩm thu hoạch năm nay, có thể hai ngày không đói;
Còn dinh dưỡng tố 5 tích phân vẫn như cũ. Chị muốn đổi loại nào?"
Nhân viên nữ cũng không bực mình vì sự thiếu hiểu biết của Thẩm Đường Đường, kiên nhẫn giải thích.
Cũng may giờ trong Sảnh đổi đồ không có ai, giờ này mọi người đều đi nhặt rác ngoài phế thổ, nên không ai thúc giục họ.
Thẩm Đường Đường chớp chớp mắt, nghĩ mình có không gian, dù là loại sắp hết hạn cũng có thể lấy một ít, liền nói: "Chị đẹp ơi, vậy em lấy 2 ống 25 tích phân, 1 ống 15 tích phân, 20 ống 5 tích phân, 10 ống 3 tích phân."
Đến nhân viên cũng giật mình trước chi tiêu lớn của Thẩm Đường Đường, chỉ nghĩ cô mua cho đội của mình, nên không khuyên ngăn gì.
"Còn 290 tích phân, em chuyển vào đây."
Nhân viên tiện tay bỏ dinh dưỡng tố vào gùi của cô, dùng bao tải trong gùi che lại, rồi đưa cho cô.
Rời khỏi Sảnh đổi đồ, Thẩm Đường Đường nhìn số tích phân trên đồng hồ đeo tay, cười tươi.
Hôm nay thu nhập 290 tích phân, tổng tài sản lưu động 1609 tích phân.
Đúng là một ngày đẹp trời.
Tất nhiên, sẽ không phải nếu giây tiếp theo cô thấy ba người với dáng vẻ yểu điệu kia.
Chẹp chẹp chẹp, lại mặc đồng phục học sinh đi dạo rồi. Thẩm Đường Đường suýt nghĩ Thành Bình Minh đã mở trường dạy dị năng giả từ lúc nào.
Quý Tửu Thiên là người đầu tiên thấy Thẩm Đường Đường, bĩu môi, hích vai vào Kim Hoa Tự bên cạnh, nhỏ giọng: "Này, nhìn bên kia kìa, người mà cậu thiếu gia nhà họ Thẩm ngày nhớ đêm mong lại xuất hiện rồi."
Kim Hoa Tự theo ánh mắt nhìn về phía Thẩm Đường Đường vừa bước ra từ Sảnh đổi đồ, ánh mắt lóe lên, thản nhiên nói: "Lần rèn luyện này cậu ta chọn lại Thành Bình Minh chẳng phải để gặp lại cô bé này sao? Đúng là có duyên, vừa ra khỏi khu quý tộc đã thấy người."
Thẩm Dật đang thơ thẩn bước đi rõ ràng không nghe thấy hai người nói chuyện, cúi đầu nghĩ về lời dặn dò của cha mẹ, trong lòng bực bội.
Lần này chỉ có ba cậu thiếu niên đi dạo trong thành, Ôn Khấp ở khu quý tộc chăm sóc Thượng Quan Nhi Nhi bị say trận pháp truyền tống.
Thẩm Đường Đường vốn định lờ mấy người đi, nhưng nghĩ mình từng nhờ thân phận của họ để vào đấu giá, đành phải lên tiếng chào trước: "Lại gặp nhau rồi, sao mấy cậu vẫn còn ở Thành Bình Minh?"
