Chương 17: Hành dại
Nghĩ đến việc một phần sẽ mang về ăn, phần còn lại để trồng ở sân, Nguyên Mộng đào rất sâu, sợ làm tổn thương rễ.
Đào kiểu này thì tiến độ chậm hơn, nhưng đám hành dại này cũng không ít, chỉ là mọc lộn xộn.
Cô đang hì hục đào ở đó thì Nick bên kia giao đồ xong về nhà, lại đến bộ quân đội thuê mấy cái thùng lưu trữ năng lượng về.
Bộ quân đội có thùng lưu trữ năng lượng dự phòng, nếu có rảnh thì có thể thuê.
Anh ta về đến nơi, đi tới bụi cây bên này, nhìn quanh một vòng, không thấy anh trai mình và Vân Trạm, lại thấy Nguyên Mộng ở phía sau bụi cỏ.
Anh ta gọi một tiếng: “Nguyên Mộng.”
Nguyên Mộng nghe có người gọi liền đứng dậy, thấy Nick vẫy tay liền nói: “Lại đây.”
Khu thu hoạch thứ sáu rất rộng, chỗ Nguyên Mộng chọn không có nhiều người đến. Mới đầu ngày thứ nhất còn có mấy người phụ nữ đến đào rau dại, sau đó phát hiện ở đây nhiều cỏ thối, người đến liền ít đi.
Thêm nữa có bụi cây che chắn, người đến đây càng ít hơn.
Cuộc trò chuyện của hai người họ cũng không khiến người khác chú ý, Nick ba bước thành hai bước đi tới bên cạnh Nguyên Mộng.
Vừa lại gần liền bịt mũi, chán ghét nói: “Trời ơi, Nguyên Mộng cô đang làm gì thế?”
Nguyên Mộng giải thích: “Đây là hành dại, khi nêm nếm còn thơm hơn rau mùi. Cô nhìn củ hành này này, muối củ hành cũng ngon lắm.”
Nick nghe vậy liền bỏ tay xuống, kết quả là mùi hăng này trực tiếp khiến Nick hắt hơi liên tiếp ba cái thật to.
Nước mắt đều chảy ra.
Nguyên Mộng nhìn bộ dạng này của anh ta, ngại ngùng nói: “Không đến mức cay như vậy chứ, anh còn chưa ăn vào miệng mà, sao lại bị cay thành thế này.”
Người tinh tế có ngũ quan nhạy cảm hơn nhiều so với người cổ đại, ngay cả người thường cũng không chịu nổi những mùi vị này.
Chiến sĩ tinh tế và Khế Sư càng như vậy, Nguyên Mộng lại thấy rất thơm, chỉ là mùi hành thôi mà.
Bất quá nhìn bộ dạng của Nick như vậy, cô vội nói: “Vậy anh mau ra chỗ xa đi, đằng kia còn khá nhiều rau thơm, anh qua đó hái đi.”
Mùi vị xộc thẳng lên đỉnh đầu này khiến anh ta rất khó chịu, bịt mũi chạy thật xa.
Nghe thấy động tĩnh bên này, Ni Âu và Vân Trạm đều đi ra, phát hiện Nick đang không ngừng hắt hơi.
Hai người đi về phía này, còn chưa đến gần Nguyên Mộng, Ni Âu cũng bắt đầu hắt hơi điên cuồng, ngược lại Vân Trạm dường như không ngửi thấy mùi khó chịu này.
Anh bước dài tới bên cạnh Nguyên Mộng, cúi đầu quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”
Nguyên Mộng lắc đầu, giơ củ hành dại trong tay lên cho anh xem, giải thích: “Nick bị mùi hành dại làm cay, anh ấy không ngửi được mùi hành dại.”
Vân Trạm thấy cô không sao thì yên tâm, nhìn củ hành dại trong tay cô hỏi: “Cái này cũng ăn được sao?”
Nguyên Mộng gật đầu nói: “Cái này coi như là rau gia vị, bất quá, anh nhìn củ hành này sắp bằng củ tỏi rồi này, chúng ta đào hết về, muối với muối, sáng tối ăn cháo, ăn kèm rất thơm.”
Vân Trạm nhận lấy củ hành dại trong tay Nguyên Mộng, đưa lên gần mũi ngửi thử, anh chỉ ngửi thấy mùi hơi hăng, cũng không đến mức khoa trương như hai anh em họ Ni.
Trong lòng anh có chút kỳ lạ, Nick là chiến sĩ tinh tế cấp thấp còn bị kích thích thành như vậy, tại sao anh là chiến sĩ tinh tế cấp cao lại không có gì khác thường.
Hiện tại tinh thần lực của anh tuy vẫn đang trong trạng thái bạo động, chiến lực có thể cũng giảm xuống, nhưng tuyệt đối không thể hoàn toàn mất đi chiến lực được.
Vậy hiện tại anh là tình huống gì?
Ni Âu đi tới bên cạnh Nick, hai người nhìn nhau một cái, sau đó nhìn về phía Vân Trạm đang đứng bên cạnh Nguyên Mộng, Nick nghi hoặc nói: “Vân Trạm không thấy kích thích sao? Sao anh ta còn như đưa cỏ thối lên gần mũi thế kia.”
Trong lòng Ni Âu cũng có chút nghi hoặc, Vân Trạm là chiến sĩ tinh tế cấp cao, mùi kích thích như vậy, không phải là thứ anh ta có thể chịu được.
Chẳng lẽ chiến lực của anh ta giảm xuống, vậy cũng không đúng, ánh mắt quét qua người em trai bên cạnh, dù có kém thì cũng không thể kém hơn Nick là chiến sĩ tinh tế cấp thấp được.
Nick hiểu ý của anh trai, nhất thời không muốn để ý đến anh ta nữa.
Hai người lại quay đầu nhìn về phía hai vợ chồng bên bụi cỏ, người ta đã ngồi xổm xuống tiếp tục đào hành dại rồi.
Lúc đầu Vân Trạm chưa tìm được kỹ xảo đào hành dại, một xẻng xuống, không ít củ hành đều bị đào hỏng.
Nguyên Mộng làm mẫu cho anh hai lần, đợi anh học được cách làm sao đào cả rễ lên mà không làm hỏng củ hành, tốc độ rõ ràng nhanh hơn Nguyên Mộng rất nhiều.
Có Vân Trạm tham gia, Nguyên Mộng ngược lại có thể đi dạo quanh đó một chút, chưa đi xa, cô đã nhìn thấy một khóm rau dại đã già hẳn.
Phía trên đều đã kết hạt, Nguyên Mộng trong lòng vui mừng, như vậy càng tốt, trực tiếp thu hoạch, đợi đến mùa đông thì gieo một ít hạt trong phòng, bình thường ăn hành lá sẽ không tốn công sức.
Thu hạt hành dại xong, cô lại đào hết củ hành phía dưới lên.
Chạy tới bên cạnh Vân Trạm, khoe khoang đưa hạt cho anh xem rồi nói: “Chàng xem này, đây đều là hạt hành dại, mang về để dành mùa đông trồng trong nhà, mùa đông chúng ta dùng hành lá phi thơm, nấu canh cũng thơm lắm.”
Vân Trạm không hiểu những thứ này, nhưng giọng nói của Nguyên Mộng khiến người ta cảm nhận được sự thỏa mãn, anh vốn muốn đưa tay xoa đầu vợ, nhưng trong tay toàn là bùn đất, suy nghĩ một chút, cúi người hôn lên trán cô.
Nguyên Mộng bị động tác hôn này làm giật mình, sợ tới mức trực tiếp dùng tay phải che lấy chỗ vừa bị hôn, nhìn quanh bốn phía xác nhận ngoài hai anh em nhà họ Ni đang cúi người đào rau dại ra thì không có ai khác, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thấy cảnh này, Vân Trạm buồn cười nói: “Nương tử, chúng ta là vợ chồng hợp pháp, nàng sợ cái gì?”
Nguyên Mộng biết người ở đây gan rất lớn, chỉ là cô rốt cuộc vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc với thế giới này, thuận thế đưa tay đang đặt trên trán lên gãi gãi trán.
Giải thích một câu: “Không có gì, em chỉ là, gãi ngứa thôi.”
“Phì.” Vân Trạm thật sự nhịn không được, nương tử của anh sao có thể đáng yêu như vậy.
Nguyên Mộng cũng có chút ngại ngùng, ngượng ngùng cười một tiếng nói: “Chàng, em đi đào chút rau dại ăn tối.”
Nói xong liền xách một cái giỏ tre rỗng đi về phía không xa, Vân Trạm dặn dò một câu: “Đừng đi quá xa, chú ý an toàn.”
“Vâng, biết rồi.”
Nguyên Mộng đi về phía gò đất, trên đường đi thấy mấy cây bồ công anh mọc lẻ tẻ, cô đào hết những cây chưa già lên.
Tinh tế này thật là thần kỳ, một năm chỉ có hai mùa, nhưng vào mùa hè lại có bồ công anh mà lẽ ra chỉ có ở mùa xuân, còn có rau hương xuân thường chỉ có vào mùa xuân, còn có rau thơm, bình thường chẳng phải là loại rau chỉ trồng được vào mùa xuân thu sao.
Rau thơm khó trồng vào mùa hè, là loại cây không chịu được nóng.
Những chuyện nghĩ không thông, Nguyên Mộng thường thì bỏ qua, dù sao hợp lý hay không hợp lý thì cô vẫn phải sống cuộc sống nhỏ của mình.
Cô chỉ cần bận rộn ba bữa một ngày, sống tốt cuộc sống của mình là được.
Đi một đoạn, dừng một đoạn, gần như đều là căn cứ địa của hành dại, sân trước nhà e rằng trồng không hết nhiều như vậy, sân sau cũng phải trồng.
Đất trong nhà vẫn không đủ, còn có rau mùa đông phải trồng trong nhà, nếu trồng trong phòng thì còn phải làm mấy cái thùng gỗ, trồng trong thùng thì mới để được trong phòng.
