Chương 55: Ăn chực
Đợi mọi người đến trước cửa nhà Vân Trạm thì vừa lúc gặp Aisen đang đến đón em trai. Ni Âu lúc này mới nhận ra mình đã thành người dẫn đầu trong đám người này.
Cửa vừa mở, anh không kịp nghĩ nhiều, lập tức giơ chân thỏ biến dị lên chạy thẳng vào bếp.
Anh biết Nguyên Mộng nhất định sẽ không trách mình, vào đến bếp anh liền kể lại chuyện trên đường một cách ngắn gọn.
Kể xong, anh còn nhìn Nguyên Mộng với vẻ ngại ngùng: “Nguyên Mộng, tôi thật là…”
Chưa để Ni Âu nói hết, Nguyên Mộng cười cắt ngang: “Ôi dào, có đáng gì đâu, chỉ là thêm đôi đũa thôi mà.”
Ni Âu thấy Nguyên Mộng không giận, thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh với vợ chồng Vân Trạm quan hệ tốt, không có nghĩa là anh có thể không biết điều, coi nơi này như nhà mình.
Dẫn người tùy tiện đến nhà làm khách mà không báo trước với chủ nhà vốn đã là thất lễ.
Nguyên Mộng thấy anh không được tự nhiên, liền chuyển chủ đề: “Anh Ni, tối nay anh không đến thì tôi cũng định gọi cho anh đấy. Anh đoán xem hôm nay chúng tôi bắt được gì?”
Ni Âu nghe chữ “bắt” thì tim đập như trống, giọng run run hỏi: “Không phải là…”
Không cho anh đoán bừa, Nguyên Mộng nói thẳng: “Gợi ý cho anh nhé, là thứ bắt dưới nước đấy. Tôi dám cá là anh không đoán được.”
Ni Âu nghe nói là thứ dưới nước, thật sự suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Tôi không nhớ dưới nước có thứ gì ăn được nhỉ?”
Nguyên Mộng cười đắc ý: “Tối nay anh nếm thử, đảm bảo ngon đến rụng cả lông mày.”
Ni Âu theo bản năng sờ lông mày hỏi: “Loại thực phẩm này có làm rụng lông không?”
Nguyên Mộng nghe vậy sững người một lúc, sau đó bật ra trận cười vang trời. Cười đến mức chống nạnh nói: “Ôi trời, ôi trời, không cười được nữa, sắp đứt hơi rồi.”
Ni Âu càng bị tiếng cười của cô làm cho mơ hồ. Mình cũng có nói gì đâu, sao lại khiến Nguyên Mộng cười thành thế này?
Mấy người ngoài sân đang vây xem cá trôi và tôm sông, nghe tiếng cười từ trong bếp vọng ra, Bạch Thành lấy dưa hấu từ nút không gian ra nói: “Tôi cũng mang dưa hấu vào bếp trước vậy.”
Nói rồi anh ôm quả dưa chưa đầy mười cân đi vào bếp. Nguyên Mộng thấy Bạch Thành vào, cố hít một hơi thật sâu, ngừng cười, lấy tay áo lau nước mắt vì cười.
Cô nói với Bạch Thành: “Phó quan Bạch đến rồi, mau tìm chỗ ngồi đi.”
Bạch Thành cười hỏi: “Tôi có mang theo một quả dưa hấu, để ở đâu thì được?”
Quê Nguyên Mộng có những nhà trồng dưa, thứ này vào mùa hè cũng không đáng giá bao nhiêu, nhà dùng lương thực là đổi được.
Có khi cũng trồng một ít ở góc ruộng nhà mình, mùa hè dùng để dỗ trẻ con.
Hồi cô còn nhỏ, lúc nhà chưa chia, năm nào ông cô cũng trồng một ít dưa hấu.
Nguyên Mộng lấy một cái chậu nói với Bạch Thành: “Để vào đây, tôi ngâm nước một lúc, ăn sau bữa cơm thì mát lạnh sảng khoái.”
Bạch Thành không nghĩ ngợi gì nhiều. Nhà anh có một người em họ làm Khế sư, chuyện Khế sư trồng trọt cung cấp trái cây cho gia tộc quý tộc trên Đế Tinh anh cũng biết.
Vì vậy, việc Nguyên Mộng không có chút ngạc nhiên nào với dưa hấu, anh lại thấy là biểu hiện bình thường.
Nếu cô tỏ ra thèm thuồng thiếu hiểu biết thì mới khiến Bạch Thành nghi ngờ.
Đây chỉ có thể nói là một sự hiểu lầm đẹp.
Ngoài sân, ngay cả Hạ Cốc cũng tự tay giúp rửa cá trôi, vừa làm vừa thản nhiên hỏi chuyện: “Đây cũng là Nguyên Mộng xem trong sách rồi làm theo à?”
Vân Trạm không ngẩng đầu lên đáp: “Vâng.”
Hạ Cốc nhếch khóe miệng không hỏi tiếp nữa, mà hỏi ngược lại là thứ này có dễ bắt không, giá trị năng lượng không biết có cao không.
Câu hỏi này thì Ailin trả lời: “Cái này chịu khó bắt thì dễ lắm. Chị nói thứ này rất tươi ngon, chắc chắn ngon lắm. Đồ ngon dù năng lượng không cao thì con cũng thích.”
Aisen phát hiện mấy hôm nay em trai nói nhiều hơn. Trước đây nó không thích nói chuyện với người khác, gặp người lớn nói chuyện thì nó đều ngoan ngoãn chạy sang một bên ngồi mơ màng.
Hạ Cốc không hề giận, nhìn Ailin cười hỏi: “Trong này cũng có phần cháu bắt à?”
Ailin chỉ vào một cái rổ nhỏ chưa động đến nói: “Còn kia đều là cháu bắt đấy. Chị nói một bữa ăn không hết, để phần đó mai ăn. Cứ thả trong nước nuôi là được.”
Hạ Cốc nghe vậy khen một câu: “Cháu giỏi thật đấy.”
Đứa trẻ được khen thì ngại ngùng cười một tiếng, rồi giải thích: “Cháu không giỏi, chị cháu mới giỏi. Cả rổ này đều là chị cháu tự bắt đấy. Anh rể chỉ bắt được một chút tôm sông thôi.”
Nói xong còn nhìn Vân Trạm như cầu chứng: “Đúng không, anh rể?”
Vân Trạm gật đầu nói: “Ừ, các cháu đều giỏi.”
Ailin đắc ý liếc nhìn anh trai ruột Aisen. Aisen bị vẻ đắc ý của em trai làm cho một mặt mơ hồ.
Cậu với Trung tướng Hạ tán gẫu, với đội trưởng Vân cầu chứng, còn khoe với tôi à?
Anh cảm thấy em trai ra ngoài chơi hai ngày, với anh đã mất đi sự ăn ý, thật sự không hiểu thằng nhóc này khoe với anh cái gì.
Cuối cùng có thêm hai người, chỗ cá trôi nửa rổ vốn định để dành ăn mai cũng được Vân Trạm quyết định đem rửa sạch.
Cơm nấu trước đó cũng không đủ ăn, Nguyên Mộng nhào một cục bột, định làm món canh bánh mì.
Vân Trạm nói: “Không cần đâu, nhiều cá trôi như vậy chưa đủ ăn sao?”
Nguyên Mộng lắc đầu: “Anh thấy nhiều vậy thôi, chứ thứ này nấu chín lên thì teo lại ngay.”
Vân Trạm không ngăn Nguyên Mộng nhào bột, anh hỏi: “Bữa tối làm món chân thỏ om mùi tàu, canh cá trôi, xào ngọn hương xuân. Chiều nay Tiểu Quản lại hái thêm ít mộc nhĩ trắng, hay là làm luôn thể?”
Nguyên Mộng gật đầu: “Ăn luôn đi, không ăn thì cũng không để được.”
Câu này vừa lúc Bạch Thành vào lấy nước nghe được, anh cười hỏi: “Không biết nhà ngài có bao nhiêu mộc nhĩ trắng, nếu ăn không hết thì bán cho tôi đi. Em họ tôi đến sao Khải Duyệt chơi với tôi, tôi mua chút nguyên liệu cấp trung về cho nó ăn.”
Nguyên Mộng lên tiếng: “Phó quan Bạch nếu cần thì cứ cầm về ăn, còn nói gì đến chuyện mua bán, ngại chết đi được.”
Nói xong cô nhìn Vân Trạm nói: “Chàng à, anh gói mộc nhĩ trắng lại, cho phó quan Bạch mang về ít.”
Vân Trạm không nói nhiều, trực tiếp đi ra ngoài lấy chỗ mộc nhĩ trắng hôm nay Tiểu Quản hái được khoảng ba cân, mang vào đưa cho Bạch Thành.
Bạch Thành chưa từng gặp người thật thà như vậy. Nếu là người khác, anh chiếm được lợi thì chỉ sợ chiếm không đủ, nào có chuyện từ chối.
Quan trọng là, người nhiều tâm kế, khi ở chung với người không chút phòng bị, nhiệt tình hào phóng như vậy, ngược lại sẽ sợ người thật thà bị thiệt.
Anh nhận lấy mộc nhĩ trắng, cầm lên ước lượng đã biết nặng bao nhiêu. Anh không đưa tinh tệ, mà nghĩ đến bộ tài liệu học tập Khế sư mà em họ nhờ anh mua trước đó.
Anh sao chép một bản tài liệu học tập vào nút không gian rồi gửi cho Vân Trạm: “Tôi không có phương thức liên lạc của Nguyên Mộng. Đây là một bộ tài liệu học tập Khế sư, không biết Nguyên Mộng có dùng được không, có thể tranh thủ thời gian xem qua.”
Loại tài liệu này không dễ có được, Bạch Thành chịu chia sẻ cho Nguyên Mộng, Vân Trạm tự nhiên sẽ không từ chối. Dù sao Nguyên Mộng bây giờ có dùng được hay không, thì đó cũng là một phần hảo ý của đối phương.
