Chương 83: Thuê người
Trần Vân nói với Nguyên Mộng chuyện đi thu hoạch xong, lập tức xin nghỉ phép một tháng.
Lúc đi, cô còn bưng theo một bát nhỏ khoai lang nướng, nói với Nguyên Mộng: “Tỷ không khách sáo với muội đâu, tỷ lấy ít khoai nướng về, tối nay anh cả muội về ăn cơm, tỷ khỏi cần nhóm bếp.”
Tiễn Trần Vân về, Nguyên Mộng gọi cho Aisen và Nick, bảo anh ấy qua lấy khoai lang nướng về ăn.
Aisen nhanh chóng qua, bưng khoai lang nướng cũng chẳng nói được gì, vội vàng về.
Rất nhanh Nick cũng qua, Nguyên Mộng tưởng anh ấy sẽ bưng đi luôn, vì giờ đang là giờ ăn tối.
Ai ngờ Nick thấy trên bàn còn một ít rau hương xuân trộn, liền nói: “Tôi ăn tạm ở đây một bữa, anh tôi đi làm nhiệm vụ rồi, dạo này không có nhà, ăn xong ở nhà cô, về là tôi nghỉ được luôn.”
Nguyên Mộng nghe vậy “à” một tiếng.
Nick nhìn cô một cái hỏi: “Cô có việc à?”
Nguyên Mộng kể chuyện mình hẹn với Trần Vân đi khu thu hoạch đào rau hương xuân, nói đến đây cô tiếc nuối: “Tôi đã nói với chị Trần là thuê Triệu Chiêu, tôi thấy cậu ấy làm được việc, lại không so đo. Ôi… Ai ngờ cậu ấy đi làm nhiệm vụ rồi.”
Nick dừng đũa nhìn Nguyên Mộng nói: “Anh tôi không nói với cô à?”
Nguyên Mộng ngơ ngác: “Nói gì?”
“Mấy cây hương xuân nhà tôi trồng đều chết rồi.” Nick cầm đũa vừa ăn vừa nói.
Nguyên Mộng sững người hỏi lại: “Chết hết? Năm cây?”
Nick gật đầu nói: “Trồng về chưa đầy một tuần là chết hết. Anh tôi trước còn chưa nỡ ăn, nói để dành qua đông. Mấy loại rau dại trước thu trong thùng năng lượng thì ăn được kha khá rồi.”
Nguyên Mộng nghe vậy tiếc nuối nói: “Có phải quên tưới nước không?”
Nick nói: “Không phải, từ lúc trồng về đến lúc chết, ở giữa có tưới nước đấy chứ, chẳng phải cô bảo không cần tưới thường xuyên sao?”
Nguyên Mộng hỏi: “Vậy là sao? Cây nhà tôi trồng còn sớm hơn nhà anh đấy.”
Nick gật đầu nói: “Cô nói chuyện này với Trần Vân đi, đừng để người ta trồng về không sống lại trách cô.”
Nguyên Mộng lắc đầu nói: “Không đâu, chị Trần không phải người như vậy.”
Nick liếc cô một cái nói: “Sao cô biết?”
Nguyên Mộng ngẩng cao cổ nói: “Vậy sao mấy người không đến tìm tôi, hay là trong lòng mấy người trách tôi?”
Nick bật cười khẩy: “Đồ chúng tôi tự nuôi không sống, liên quan gì đến cô…” Nói đến đây, anh cũng hiểu ý Nguyên Mộng.
Cúi đầu ăn cơm không tán gẫu với cô nữa, ăn xong anh nhìn Nguyên Mộng nói: “Mai mấy giờ các cô đi, tôi đi cùng cho.”
Nguyên Mộng thắc mắc: “Chẳng phải nói phải mời chiến sĩ tinh tế đi cùng mới vào khu thu hoạch được sao?”
Cô hiểu biết về Nick chỉ là bác sĩ tinh tế, chẳng liên quan gì đến chiến sĩ tinh tế, đâu có bác sĩ nào biết đánh nhau.
Nick bị ánh mắt cô nhìn đến ngẩn người, buột miệng: “Cô coi thường ai đấy?”
Nguyên Mộng thấy tính khí anh đến một cách kỳ lạ, khó hiểu nói: “Không coi thường anh mà. Anh là bác sĩ đúng không?”
Nick gật đầu: “Tất nhiên.”
Nguyên Mộng nghĩ ngợi, hình như trước đây cô từng nghe nói Nick cũng là chiến sĩ tinh tế, cô vỗ đùi nói: “Đúng rồi, tôi quên mất, anh cũng là chiến sĩ tinh tế. Vậy thuê anh cũng được, anh bao nhiêu tiền?”
Nick vừa đưa chén lên miệng liền kịp thời đặt xuống, nhìn Nguyên Mộng nói: “Tôi không cần tiền, mai đến khu thu hoạch, ai thu được thì người đó giữ.”
Nguyên Mộng nghe không thu phí, rất vui, lập tức gọi cho Trần Vân chia sẻ tin tốt này.
Hai người hẹn giờ, Nick ăn xong, tự rửa bát đũa sạch sẽ rồi về.
Nguyên Mộng về phòng tắm rửa sạch sẽ lên giường, sờ má Vân Trạm, xót xa nói: “Chàng à, sao thiếp thấy chàng gầy đi thế, mai thiếp đi khu thu hoạch, kiếm chút đồ tươi về hầm canh bồi bổ cho chàng.”
Rồi lại kể cho người đàn ông nghe chuyện hôm nay mình làm, đến chỗ hay ho, cô còn ngẩng đầu hướng về phía đầu giường vừa nói vừa khoa tay múa chân.
Cô vẫn luôn nghĩ linh hồn Vân Trạm đang ngồi xổm ở đầu giường, nên lúc trò chuyện lại không nhịn được nhìn về phía đầu giường.
Lúc này, Vân Trạm đã tiến vào một cảnh giới kỳ diệu, anh ở trong thức hải trở thành công nhân gỡ rối tơ, chỉ là công việc này cần sự kiên nhẫn, từ tối qua đến giờ, sợi tơ thứ hai anh vẫn chưa gỡ xong hoàn toàn.
Nguyên Mộng trước khi ngủ tán gẫu xong, ôm cánh tay người đàn ông chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau, cô vừa dậy đã nhận được cuộc gọi của Trần Vân, bảo cô đừng nấu cơm, mình sẽ mua bữa sáng từ căng tin cho cô.
Nguyên Mộng xuống lầu, dặn Tiểu Quản hôm nay lại mang bột khoai lang ra phơi nắng một ngày, còn mình ra sân sau trộn tro cỏ vào đất.
Đang làm dở, Trần Vân mang bữa sáng đến.
Nguyên Mộng đặt việc trong tay xuống, rửa tay đi ăn sáng, phần còn lại để Tiểu Quản làm.
Bữa sáng là thịt dị thú luộc, Trần Vân mua cho Nguyên Mộng loại nguyên liệu cấp thấp thượng giai, ở căng tin khu nhà ở không đắt cũng chẳng rẻ.
Nguyên Mộng nếm thử một miếng, thịt ngon thật, nhưng thịt luộc nước muối này hơi tanh, may là Nguyên Mộng không nỡ lãng phí thịt, ăn hết cả bát.
Trần Vân nói: “Thịt căng tin làm không thơm bằng muội làm, nhưng bữa sáng chúng ta bổ sung năng lượng là được, ta đã lâu không đến khu thu hoạch rồi.”
Nguyên Mộng ăn xong, rửa bát đũa, Trần Vân nhận lấy nói: “Tỷ mang về nhà trước.”
Ra cửa vừa đúng lúc đụng mặt Nick, hai người chào nhau, Trần Vân giơ bát trong tay nói: “Tôi về rồi ra ngay, lát nữa.”
Ba người đi một chiếc phi xa, Nguyên Mộng không thích phi xa của Nick, cứ nói mãi: “Đi xe của chị Trần đi.”
Ba người đến khu thu hoạch thứ sáu, ở đây cơ bản không thấy bóng người, người thường vẫn chưa nhận được thông tin có thể vào lại khu thu hoạch.
Khế sư, sao Khải Duyệt cũng chẳng còn mấy Khế sư.
Xe dừng lại được Trần Vân thu vào nút không gian, Nguyên Mộng dẫn Trần Vân đi thẳng đến chỗ có cây hương xuân.
Trần Vân nhìn mấy cây hương xuân lác đác, không biết đào thế nào, Nguyên Mộng lần này ra cũng mang theo mấy chậu trồng cây.
Cô còn muốn trồng thêm mấy cây về, nhà trồng cây sưởi ấm nhà cô rộng lắm, trồng thêm vài cây cũng đặt vừa.
Nguyên Mộng đào một cây làm mẫu cho Trần Vân xem, những điểm cần chú ý khi đào cũng đều nói cho Trần Vân nghe.
Nick ở bên cạnh cũng chăm chú lắng nghe, anh mang theo năm cái chậu trồng cây rỗng ở nhà.
Định trồng thêm năm cây về, lần này không cố giữ riêng nữa, mỗi ngày ăn cũng có thể ăn được một tuần.
Nhìn kỹ thuật trồng của Nguyên Mộng, anh chọn một cây cũng bắt đầu đào, lần này đào cẩn thận hơn lần trước nhiều.
Trần Vân đã nhiều năm không làm việc chân tay, nhưng không ảnh hưởng đến tốc độ làm việc của cô, những năm nay ăn uống đầy đủ, thân thể cô còn tốt hơn cả đàn ông bình thường cùng tuổi.
Nguyên Mộng thấy hai người không cần mình giúp, cô cũng đi đào cây hương xuân.
Nguyên Mộng đào được năm cây hương xuân, chào hai người vẫn còn đang đào, rồi đi tìm rau dại khác.
