Chương 9: Có khách đến nhà
Trong nhà đến một cái cốc uống nước cũng không có, Vân Trạm lại ung dung nói thật tình hình trong nhà.
“Trong nhà không có gì để tiếp đãi hai vị, mong hai vị đừng cười chê.” Vân Trạm ngoài miệng nói cười chê, nhưng trên mặt lại không hề lộ ra chút ngượng ngùng nào.
Bầu không khí có chút xấu hổ, ngay khi Nick định đề nghị cáo từ trước thì ngoài cổng viện truyền đến tiếng động.
Nguyên Mộng theo kế hoạch trước tiên gánh một chuyến đất về, hôm nay cô đến khu thu hoạch thứ năm, cô muốn đến chỗ bắt được con thỏ kia thử vận may.
Đào đất ở đâu mà chẳng được, cô nghĩ hay là đến chỗ đó đặt một cái bẫy thú, cô trốn sau tảng đá kia đào đất, lỡ như có thứ gì dính bẫy thì sao.
Kết quả là đến khi cô đào đất xong, trong bẫy thú vẫn trống trơn, đúng lúc cô cúi xuống nhặt cái bẫy thú lên thì một con Ngọc Thỏ hé ba cái miệng nhỏ từ trong bụi cỏ nhảy ra.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Nguyên Mộng dùng cái bẫy thú trong tay nhắm về phía con thỏ, dùng hết sức lực ném một cái, con thỏ máu bắn tại chỗ.
Để che giấu, cô còn cố tình đổ bớt nửa sọt đất trong sọt tre ra, cho Ngọc Thỏ vào, rồi cắt nửa sọt cỏ thối để lên trên.
Con thỏ này vốn dĩ cô định mang về, liên hệ bác sĩ Nick xem có thể nhờ ông ấy tìm mối bán đi không, trong nhà vẫn đang thiếu tiền.
Ai ngờ vừa bước vào cửa đã thấy bác sĩ Nick, đó chưa phải là điều khiến cô kích động nhất, thứ khiến cô kích động đến mức không nói nên lời là khi nhìn thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn.
Cái sọt tre trong tay Nguyên Mộng rơi xuống đất “bịch” một tiếng, con thỏ trong sọt cũng bị văng ra ngoài.
Vân Trạm nhìn Nguyên Mộng đang bị dọa sợ, trên khuôn mặt lạnh lùng nở một nụ cười dịu dàng như nước, ôn tồn vẫy tay với Nguyên Mộng: “Nguyên Mộng, lại đây.”
Nguyên Mộng ngây người nhìn người đàn ông, đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc quan sát Vân Trạm, trước đây chỉ cảm thấy anh ta tay chân to lớn, thân thể nặng nề.
Bây giờ bốn mắt nhìn nhau, cô mới phát hiện người đàn ông này… đẹp trai quá, còn đẹp trai hơn cả công tử nhà viên ngoại trong trấn.
Nghĩ đến đây, mặt Nguyên Mộng không tự chủ được mà đỏ lên, cả người từ một cô gái nhỏ hoạt bát nhanh nhẹn trong nháy mắt biến thành một nàng dâu nhỏ thẹn thùng.
Vân Trạm nhất thời cũng không đoán được tâm tư của người vợ nhỏ, nhìn người có gò má đỏ bừng kia, trong lòng có chút sốt ruột, điều khiển xe lăn đến trước mặt Nguyên Mộng.
Rất tự nhiên đưa tay thăm dò gò má cô, khẽ hỏi: “Có phải bị trúng nắng không, mặt nóng quá.”
Nguyên Mộng khi bàn tay người đàn ông áp lên mặt mới nhớ ra trong nhà còn có người ngoài, lúc này mới lên tiếng đáp lại: “Chàng đừng lo lắng, chỉ là bị nóng thôi, nghỉ ngơi một lúc là khỏi.”
“À đúng rồi, chàng tỉnh lại khi nào vậy, bệnh khỏi rồi sao?” Giọng điệu mang theo vẻ vui mừng.
Vân Trạm từ tối qua tỉnh lại đã suy nghĩ kỹ càng một phen, bản thân tỉnh táo lại có liên quan đến nửa nồi canh gà kia.
Chỉ là bây giờ có người ngoài ở đây, anh không tiện hỏi nhiều, chuyển chủ đề nói: “Ừm, bác sĩ Nick nói tìm em có việc.”
Nguyên Mộng liếc nhìn động tác Vân Trạm nắm tay cô trong lòng bàn tay, nhất thời không nỡ rút ra, quay sang nhìn Nick và người đàn ông xa lạ khác, mỉm cười hỏi: “Bác sĩ Nick, anh tìm tôi có chuyện gì thế?”
Ánh mắt Nick vẫn luôn dừng lại trên con thỏ nửa che nửa hở trong sân, bị Nguyên Mộng đột nhiên lên tiếng hỏi, nhìn sang đồng thời trên mặt mang theo nụ cười lịch sự nói: “Lần trước cô tặng tôi con Ngọc Thỏ đã chữa khỏi bệnh tinh thần lực bạo động của anh trai tôi, hôm nay hai anh em chúng tôi đặc biệt lên cửa cảm ơn cô.”
Nguyên Mộng bản thân cũng không ngờ một con thỏ mà lại có thể chữa bệnh, khó hiểu nói: “Ăn thịt thỏ mà cũng chữa được bệnh à?”
Ngay sau đó nghĩ đến chồng mình chẳng phải cũng bị cái bệnh tinh thần lực gì đó sao?
Nhìn anh trai bác sĩ Nick, lại nhìn chồng mình, vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, hỏi Nick: “Bác sĩ Nick, anh có thể xem bệnh cho chồng tôi không? Anh ấy cũng bị bệnh tinh thần lực, anh xem bệnh này của anh ấy ăn thịt thỏ có khỏi được không?”
Vân Trạm lúc này cũng nghe ra điểm mờ ám trong đó, Nick nói một câu Ngọc Thỏ, không phải là thứ anh nghĩ đến chứ.
Nick cũng không giấu giếm, trực tiếp gật đầu khẳng định: “Có tác dụng, Ngọc Thỏ là thực phẩm năng lượng cấp cao trung cấp của tinh tế, chiến sĩ tinh tế ăn vào có tác dụng chữa trị bệnh tinh thần lực bạo động, tình hình của đội trưởng Vân ăn vào chắc chắn có hiệu quả, còn có thể khỏi hẳn hay không thì tôi không dám đảm bảo.”
Nguyên Mộng nghe nói ăn vào là có hiệu quả, cảm thấy vô cùng vui mừng, như vậy chẳng phải là có thể tiết kiệm được rất nhiều tinh tệ sao, bắt thỏ so với kiếm tiền dễ hơn nhiều.
Cô nhanh chân đi ra sân, xách con thỏ bắt được sáng nay ra, hai anh em nhà họ Nick nhìn con thỏ mập mạp kia, theo bản năng nuốt nước bọt.
Sau đó cứng rắn dời tầm mắt đi, họ sợ mình mất kiểm soát sẽ cướp mất nó, đây chính là con Ngọc Thỏ còn to hơn một vòng so với con trước đó.
Chỉ một con Ngọc Thỏ như vậy đem ra đấu giá, giá cả tuyệt đối là mức mà hai anh em không dám nghĩ tới.
Nguyên Mộng cứ thế đường hoàng xách con thỏ hỏi Nick: “Bác sĩ Nick, anh xem con thỏ này có phải là nấu chín lên cho chồng tôi ăn là được không?”
Nick nhìn vẻ mặt kích động của Nguyên Mộng, lúc này mới ý thức được người phụ nữ này không hiểu giá trị của Ngọc Thỏ, lên tiếng giải thích: “Nguyên tiểu thư…”
“Bác sĩ Nick, anh gọi tôi là Nguyên Mộng hoặc là người nhà họ Vân đều được, đừng gọi là tiểu thư gì cả, nghe ngại lắm, tôi đâu phải là tiểu thư gì.” Xong rồi, vừa kích động là miệng lại tuột ra.
Vân Trạm kịp thời tiếp lời nói: “Nguyên Mộng bị gia tộc Đế Tinh làm tổn thương tận tâm can, nói những lời giận dỗi, hai người cứ nghe theo cô ấy gọi là Nguyên Mộng hoặc Vân phu nhân đều được.”
Anh biết Nguyên Mộng nói mình không phải tiểu thư là chỉ thân phận của cô ở một thế giới khác, lời này lọt vào tai hai anh em nhà họ Nick lại có chút kỳ lạ.
Nguyên Mộng lúc này mới phát hiện lời nói của mình có chút không ổn, lén nhìn Vân Trạm một cái, phát hiện anh chỉ đang nhìn mình với ánh mắt cưng chiều, trong lòng vừa thở phào nhẹ nhõm lại có chút cảm giác chột dạ.
Nick ngược lại không nghĩ nhiều, ánh mắt Nick lóe lên, thuận miệng tiếp lời: “Vậy tôi gọi cô là Nguyên Mộng nhé, cô cũng gọi thẳng tên tôi là Nick, đây là anh trai tôi, Ni Âu.”
Ni Âu giành nói trước khi Nguyên Mộng kịp mở miệng: “Nguyên Mộng, hôm nay tôi lên cửa chính là để cảm ơn cô vì con Ngọc Thỏ cô tặng hai ngày trước, đã chữa khỏi bệnh tinh thần lực bạo động của tôi.”
Nói xong từ trong nút không gian lấy ra một chiếc hộp quà nhỏ, đưa cho cô nói: “Đây là một cái lò luyện đan, tặng cho cô.”
Nguyên Mộng theo bản năng nhìn về phía Vân Trạm, thấy anh gật đầu mới nhận lấy, cầm đến tay mới phát hiện rất nặng.
Cô không biết thứ này dùng để làm gì, nhưng chuyện không mở quà trước mặt khách thì cô vẫn hiểu, mỉm cười nhận lấy nói: “Cảm ơn anh nhé, cái đó… anh Ni, hai người ngồi chơi một lát, tôi đi nấu cơm, trưa nay ở lại ăn bữa cơm đạm bạc nhé.”
Không cho hai người cơ hội từ chối, cô xách con Ngọc Thỏ đi về phía bồn nước trong sân, động tác nhanh nhẹn lột da con thỏ một cách nguyên vẹn, để sang một bên.
Nick nghĩ đến nhà cô không có tủ bảo quản năng lượng cao cấp, chủ động lên tiếng: “Nguyên Mộng, con thỏ này đừng vội chia nhỏ, để tôi kiểm tra chỉ số năng lượng cho Vân Trạm trước đã.”
Nguyên Mộng giơ con dao lên rồi lại đặt xuống, nhìn anh ta giải thích: “Thực phẩm này hôm nay không ăn thì cũng không để được bao lâu, chi bằng ăn vào bụng cho chắc.”
Nick mỉm cười nói: “Vừa hay nhà tôi có một cái tủ bảo quản năng lượng cao cấp, có thể cho nhà cô mượn dùng một thời gian.”
