Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Thư: Cả Nhà Đọc Tâm, Hóng Dưa Đến Nghiện > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10 có bản audio.

Chương 10: Chị ơi, em cũng được mà, đừng phân biệt giới tính gắt gao thế!

 

“Nguyễn Nghê, nếu bố vợ không đồng ý thì thôi vậy. Chẳng phải em nói rồi sao? Hôn nhân của chúng ta do chúng ta tự quyết định, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.” Người đàn ông bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

Hắn đứng dậy, vuốt lại tóc: “Xem ra bố vợ và anh vợ không hoan nghênh tôi lắm. Mọi người không nhìn ra sự ưu tú của tôi cũng bình thường, chỉ cần Nguyễn Nghê biết tôi xứng đáng với cô ấy là được.”

 

【Hắn không nghĩ bộ dạng này của mình rất ngầu chứ? Thật ra dầu mỡ muốn chết, tôi lại muốn nôn rồi.】

 

Nguyễn Nghê vừa nghe đã lập tức đứng dậy.

 

Nguyễn Bách Niên lúc này bước đến bên cạnh cô, ấn nhẹ vai cô, đồng tử đen phản chiếu gò má nghiêng của cô: “Nếu người đàn ông này thật sự ưu tú như vậy, chắc không đến mức ngay cả công việc cũng không có, còn phải dựa vào em nuôi chứ.”

 

Câu này lập tức chọc trúng người đàn ông, hắn lập tức gào lên: “Là bọn họ không hiểu tài hoa của tôi thôi! Mấy ông chủ nhỏ bên ngoài thì là cái gì, chẳng qua chỉ có chút tiền. Chỉ nhìn tôi một cái đã từ chối tôi, bọn họ có tư cách gì?”

 

“Bọn người làm ông chủ các người đều cùng một loại, dựa vào đâu mà cho rằng tôi không có năng lực? Các người chỉ muốn kẻ làm trâu làm ngựa, nói gì làm nấy, chướng mắt loại người có cốt khí như tôi!”

 

Nguyễn Nghê hất tay Nguyễn Bách Niên ra, đang định mở miệng.

 

【Lần đầu tiên thấy có người đem chuyện bản thân chẳng biết gì, chỉ biết nổi giận trách người khác nói đến thanh tao thoát tục như vậy.】

 

【Ăn bám thì là ăn bám, được bao nuôi thì là được bao nuôi, kết hôn cái gì chứ? Nếu chỉ vì tình yêu thì đâu cần vội đăng ký kết hôn. Hắn sốt ruột đòi đăng ký, còn không phải vì… phì!】

 

Tất cả những người nghe được mấy lời này: Sao nói chuyện chỉ nói nửa chừng vậy!

 

Nguyễn Nghê là người bình tĩnh nhất, cô không cho phép người khác coi thường người yêu mình, mặt lạnh kéo người đàn ông lại.

 

Nguyễn Bách Niên lại lên tiếng: “Nguyễn Nghê, em nên hiểu rõ, nếu chúng tôi không đồng ý, em và hắn sẽ không thể thuận lợi đăng ký kết hôn.”

 

“Chi bằng mỗi bên nhường một bước. Chúng tôi sẽ không ngăn em ở bên hắn, nhưng trong thời gian ngắn hai người không được kết hôn. Dù sao hai người ở bên nhau chỉ vì tình cảm sâu đậm, đến lúc nên kết hôn thì tự nhiên sẽ thành, chắc không gấp gáp nhất thời, đúng không?”

 

“Nguyễn Bách Niên, anh…”

 

Nguyễn Bách Niên hạ khóe mắt: “Anh đã nể mặt em rồi, đừng được voi đòi tiên!”

 

Đồng tử Nguyễn Nghê chấn động.

 

Lại là như vậy.

 

Mỗi lần anh nói chuyện đều như thế.

 

Chưa bao giờ là bàn bạc, càng không phải chuyện khác, mà là mệnh lệnh từ trên cao, là uy hiếp!

 

“Này, anh là cái thá gì, tôi gọi anh một tiếng anh vợ, anh thật sự coi mình là bề trên của tôi à? Anh dựa vào đâu mà không cho phép chúng tôi đăng ký kết hôn?”

 

“Tôi nói cho anh biết, nếu không phải nể mặt anh là anh ruột của Nguyễn Nghê, tôi đã sớm đánh rồi. Đều tại anh nên cô ấy mới phải ở một mình bên ngoài chịu đủ khổ sở. Tôi thật nên thay cô ấy dạy dỗ anh một trận.”

 

Nguyễn Bách Niên bị đẩy vai một cái, không có ý đánh trả, càng không tức giận, chỉ cười lạnh mỉa mai nhìn Nguyễn Nghê: “Một lời không hợp là động tay, đây là người tốt trong mắt em à?”

 

“Anh có tư cách gì phán xét anh ấy, chẳng lẽ anh không phải loại người này sao?”

 

“Cho nên em mới không ở cùng anh.” Nguyễn Bách Niên đương nhiên nói.

 

Nguyễn Nghê nghẹn lời, không nói được gì.

 

“Nguyễn Nghê, cả căn phòng này không có ai thật lòng với em, quả nhiên chỉ có anh là yêu em nhất. Hôm nay chúng ta không nên đến.”

 

“Chúng ta đừng nghe họ, đi thôi. Nếu họ thật sự phái người tìm chúng ta gây phiền phức, em yên tâm, anh nhất định sẽ cùng em đối mặt, anh mãi mãi sẽ đứng trước em bảo vệ em!”

 

Lòng Nguyễn Nghê rung động, chỉ còn lại cảm động và biết ơn.

 

Cô yêu hắn, chính vì hắn dũng cảm, cũng vì hắn có thể đứng bên cạnh cô cùng chống lại cả thế giới.

 

“Được, chúng ta…”

 

【Đương nhiên phải bảo vệ em rồi, chờ em dọn dẹp đống rác rưởi hắn gây ra đấy, phải nhanh chóng kết hôn trói chặt em lại.】

 

【Để tôi nghĩ xem, hắn chỉ cần mở miệng nói yêu em, sau đó là có thể có xe sang, đồng hồ hàng hiệu, biệt thự. Trời ạ, gara dưới hầm để mấy chiếc xe, ngày nào cũng đổi xe lái.】

 

【Chị ơi, em cũng được mà, đảm bảo không tồi tệ, đừng phân biệt giới tính gắt gao thế!】

 

Cảm động của Nguyễn Nghê vỡ tan tành.

 

Cô nhịn xuống, hạ giọng hỏi Nguyễn Bách Niên: “Cô gái nhỏ này là sao vậy?”

 

“Còn sao nữa, một con mê tiền không có gan.” Nguyễn Bách Niên tiếp tục: “Nếu em cũng nghe được, vậy anh không giấu nữa. Em coi trọng hắn vì hắn yêu em, thử xem hắn có thật lòng yêu em không chẳng phải là chuyện tốt với em sao?”

 

Nguyễn Nghê mím môi thật mạnh.

 

Tại sao anh lại coi trọng chuyện này đến vậy?

 

Thật sự chỉ vì sợ cô làm hỏng thanh danh Nguyễn gia sao?

 

“Nguyễn Nghê, em còn đứng ngây ra làm gì, mau đi chứ!”

 

Người đàn ông kéo Nguyễn Nghê khiến cô lảo đảo, trên cổ tay đã có vết đỏ rõ ràng.

 

Thẩm Tĩnh dù sao mới đến nhà này, không tiện xen vào chuyện này, chỉ là lúc này nhận được ánh mắt của Nguyễn Tông, bèn đi tới gỡ tay Nguyễn Nghê khỏi người đàn ông.

 

“Nguyễn Nghê à, bố và anh con nói không sai, hai đứa cũng không cần gấp kết hôn. Trước khi đăng ký hãy sống thử xem, xác định hai đứa có thích hợp sống cùng nhau không.”

 

Nguyễn Nghê có chút kháng cự với sự tiếp xúc của Thẩm Tĩnh, nhưng cuối cùng không trực tiếp đẩy ra, chỉ căng cứng người, nhẹ nhàng nghiến răng quay sang người đàn ông: “Vậy thì cứ như vậy trước đi, nhưng em nhất định sẽ kết hôn với anh. Đến lúc đó họ muốn ngăn cản thế nào em cũng không nghe theo họ.”

 

“Em nói gì!”

 

Người đàn ông sải bước lao tới, khi nhìn thấy Nguyễn Bách Niên thì dừng chân, vẻ mặt dần trở nên hung ác: “Nguyễn Nghê, em đùa tôi à! Miệng nói yêu tôi, nhất định sẽ gả cho tôi, kết quả là như vậy, em cố ý để người nhà em sỉ nhục tôi?”

 

【Ôi cái tính nóng nảy của tôi, chị được hắn cứu mạng chắc, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, hễ đối đầu với Nguyễn Bách Niên là bị dọa cho như con chó.】

 

【Chị ơi, thật sự không được thì nhường đôi mắt cho người cần đi.】

 

Nguyễn Bách Niên không khách sáo cười thành tiếng, trực tiếp bước ra, tiện tay cầm một chiếc bình sứ trang trí, từng cái từng cái đập vào lòng bàn tay, thản nhiên nhìn người đàn ông.

 

Quả nhiên, người đàn ông run lên, nhìn anh với vẻ luống cuống.

 

【Ha ha, tôi nhớ Nguyễn Nghê chính là nhìn trúng hắn đủ dũng cảm, hoàn toàn không biết đó đều là giả. Nói có thể cùng Nguyễn Nghê đối mặt khó khăn, là vì hắn biết Nguyễn gia không thể thật sự giết chết con gái ruột của mình.】

 

【Liều một phen, biệt thự sát biển!】

 

Người đàn ông cách thân thể Nguyễn Bách Niên gào lên với Nguyễn Nghê: “Em nói người nhà em đối xử với em không tốt, tôi là nể mặt em mới luôn nhịn nhục, em còn ngồi nhìn không quản?”

 

Giây lát sau, tiếng mảnh thủy tinh rơi đầy đất lọt vào tai mọi người.

 

Người đàn ông sợ đến mức lùi lại một bước, mép bàn trà đập vào khoeo chân khiến thân thể hắn ngửa ra sau, ngã sấp mặt ngay tại chỗ.

 

Nguyễn Bách Niên không chút lưu tình khinh bỉ: “Vừa nãy còn to gan như vậy, nói muốn thay bạn gái đòi lại công đạo, tôi còn chưa làm gì, cậu đã bị dọa thành thế này. Dám nói lời lớn, không phải vì cậu nghĩ chúng tôi sẽ không làm gì cậu chứ?”

 

Người đàn ông chống tay chân bò dậy từ mặt đất, hình tượng vốn đã không đẹp, giờ lại càng khó coi.

 

Nguyễn Nghê không dám tin.

 

Cô bước nhanh tới: “Không phải anh bị dọa thành như vậy đúng không? Lần đầu chúng ta gặp nhau, em gặp nguy hiểm, là anh đứng ra cứu em. Anh đối mặt với người hung ác như vậy còn không sợ, sao có thể sợ anh ấy?”

 

Tròng mắt người đàn ông đảo lia lịa, gật đầu thật mạnh.

 

Nhưng——

 

【Trong phim truyền hình thiếu gì, tìm người tự biên tự diễn anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng sáo trộn như vậy mà cũng mắc câu, là do chị quá dễ lừa thôi.】

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi