Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Thư: Cả Nhà Đọc Tâm, Hóng Dưa Đến Nghiện > Chương 30

Chương 30

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 30 có bản audio.

Chương 30: Cô ta muốn ngủ với anh ta!

 

Hai diễn viên kia giận dữ bước ra ngoài. Chu Kỳ định đuổi theo nhưng lại có điều e ngại, cánh tay đã giơ lên rồi lại hạ xuống.

 

Bữa ăn sau đó cũng chẳng khá hơn, không khí căng thẳng đến mức ai cũng ăn không ngon.

 

Giữa chừng, đạo diễn đặt đũa xuống: “Hôm nay muộn quá rồi, sáng mai cho mọi người được nghỉ nửa buổi, nhưng cũng đừng lười biếng quá, đúng trưa phải có mặt ở phim trường. Tôi đi trước đây, mọi người tự chú ý, ngày mai không được đến muộn.”

 

Ông vừa đi, những người khác cũng lần lượt giải tán.

 

Nguyễn Tây Châu liếc mắt ra hiệu cho Hứa Kiến Vy.

 

Hứa Kiến Vy đảo mắt, đứng dậy trước.

 

Chu Kỳ thấy Nguyễn Tây Châu định đi thì theo phản xạ đứng lên giữ lại.

 

Nhưng Nguyễn Tây Châu chỉ lạnh nhạt nói: “Tôi muốn về nghỉ ngơi, mọi người cứ ăn từ từ.”

 

Nói xong, anh quay người bỏ đi, hoàn toàn không cho Chu Kỳ cơ hội phản ứng.

 

Nhưng Hứa Kiến Vy biết chuyện này chắc chắn sẽ bùng lên, cô vốn không định về thẳng ngủ.

 

Thế là sau khi ra khỏi phòng bao, cô bắt đầu lề mề, nghĩ cách làm sao để ở lại.

 

Nguyễn Tây Châu ở phía sau, nghe rõ những tính toán trong lòng cô, khẽ cong môi cười.

 

Biết rõ cô muốn ở lại nhưng anh không chủ động nói, ngược lại còn giục: “Đi nhanh lên, tuy đã khuya nhưng bên ngoài vẫn dễ gặp fan, đừng ảnh hưởng đến tôi.”

 

Hứa Kiến Vy nghiến răng.

 

Một nhân viên đi tới trước mặt.

 

Hai người Hứa Kiến Vy vốn không để ý, nhưng đối phương vừa nhìn thấy Nguyễn Tây Châu đã đột nhiên dừng lại trước mặt anh: “Thưa anh, anh định đi ngay bây giờ sao?”

 

Nguyễn Tây Châu khó hiểu: “Sao vậy?”

 

Nhân viên suy nghĩ một chút rồi nói: “Lúc nãy phòng bao của các anh gọi khá nhiều rượu, tôi thấy nhiều người đã đi rồi, đang định hỏi xem có cần mang rượu lên nữa không. Anh có thể cùng tôi quay lại phòng bao một chuyến không?”

 

Hứa Kiến Vy lập tức trợn tròn mắt.

 

【Đúng rồi, hôm nay Chu Kỳ không chỉ định hủy hoại danh tiếng Tống Tư Tư, mà còn có một mục đích khác là nhắm vào Nguyễn Tây Châu, cô ta muốn ngủ với anh ta!】

 

【Nhân viên này nhìn là biết bị mua chuộc rồi, diễn cũng quá lộ liễu. Chỉ cần trong phòng bao còn người, tùy tiện hỏi một ai đó là được, sao lại kéo người sắp đi hỏi?】

 

Nguyễn Tây Châu thấy ghê tởm.

 

Anh vốn đã rất ghét Chu Kỳ, vì cô ta đã ám chỉ với anh nhiều lần, luôn muốn dính lấy anh. Trước kia khi hai người cùng tham dự một sự kiện, cô ta đã muốn đẩy thuyền với anh, đêm hôm đó mua không ít bài và hot search.

 

Cô ta muốn dùng mọi thủ đoạn để leo lên đã quá rõ ràng, nhưng vì chưa làm gì quá đáng nên anh không tiện ra tay, chỉ có thể tránh tiếp xúc càng nhiều càng tốt.

 

Kết quả hôm nay cô ta lại chơi một vố lớn.

 

Vậy có nghĩa là chiếc túi giả của Tống Tư Tư trước đó, cùng những tin đen sau này bị tung ra, rất có thể cũng liên quan đến cô ta.

 

Hứa Kiến Vy nói sau khi Tống Tư Tư xảy ra chuyện, vai chính được đổi thành Chu Kỳ, vì tất cả đều do cô ta sắp đặt.

 

“Cần mang thì mang, người bỏ tiền còn chưa nói gì, đến lượt các người lo mấy chuyện vớ vẩn à?” Nguyễn Tây Châu lạnh giọng quát.

 

Nhân viên bị dọa giật mình, hơn nữa vốn đã chột dạ, càng không dám nói gì thêm, vội vàng chạy đi.

 

Sau đó Hứa Kiến Vy thấy Nguyễn Tây Châu quay lại, bộ dạng như định nghe lén.

 

【Ồ, đầu óc xoay nhanh thật, thoáng cái đã phát hiện sơ hở.】

 

【Tôi cũng muốn nghe, tôi cũng muốn nghe!】

 

Trong phòng bao, Tống Tư Tư và Chu Kỳ đã xảy ra tranh cãi.

 

Chu Kỳ đỏ hoe mắt, nước mắt đã đọng lại: “Miệng thì nói coi tôi là bạn thân nhất, tôi cũng luôn tin như vậy, kết quả cậu lại vô cớ nghi ngờ tôi, cho rằng tôi tố giác!”

 

“Những lời đó tôi chỉ nói với cậu, lúc đó bên cạnh chúng ta không có ai khác, ngoài cậu còn ai? Hơn nữa tôi đã nói với cậu rồi, hai người đó tuyệt đối không thể qua lại, họ tùy tiện bắt nạt người khác còn giở thói ngôi sao, vậy mà cậu quay đầu đã thành bạn với họ, còn để họ ăn cùng tôi. Cậu thật sự coi tôi là bạn sao?”

 

“Người không coi tôi là bạn mới là cậu, ngay lập tức đã nghi ngờ tôi, rốt cuộc ai mới là người sai!” Chu Kỳ khóc gào lên.

 

Tống Tư Tư im bặt.

 

Hứa Kiến Vy bám cửa cảm thán.

 

【Lý lẽ đanh thép như vậy, không biết còn tưởng cô ta chịu oan ức lớn lắm.】

 

【Người ép Tống Tư Tư mời Nguyễn Tây Châu đến không phải cô sao? Người định lợi dụng bữa ăn này để chuốc say Nguyễn Tây Châu rồi ngủ với anh ta không phải cô sao?】

 

【Đúng rồi, còn sắp xếp cả paparazzi, định để họ bắt gian tại trận, như vậy Nguyễn Tây Châu không thoát được.】

 

Nguyễn Tây Châu chấn động.

 

Chuyện quan trọng như sắp xếp paparazzi sao giờ mới nhớ ra!

 

Anh nhanh chóng nhìn ra sau, động tác lại đột nhiên khựng lại, hạ giọng hỏi Hứa Kiến Vy: “Hôm đó em đã biết túi của Tống Tư Tư là giả rồi, với thân phận của cô ấy, dù vì lý do gì cũng không thể đeo túi giả, cũng không thể bị thương gia lừa. Em biết nguyên nhân không?”

 

Hứa Kiến Vy chớp mắt.

 

【Trông tôi giống người biết nguyên nhân lắm à?】

 

【Tuy tôi thật sự biết, Tống Tư Tư kết bạn không khéo, gặp phải một người bạn xấu, nhiều đồ xa xỉ thật trong nhà cô ấy đều bị tráo, nhưng vì phần lớn thời gian cô ấy đều đóng phim, hơn nữa túi và trang sức căn bản dùng không hết, đến giờ vẫn chưa phát hiện.】

 

Nguyễn Tây Châu lấy điện thoại gọi cho trợ lý, quả nhiên phát hiện paparazzi đang rình ở cửa khách sạn.

 

Paparazzi vô lương tâm cũng chẳng có cốt khí gì, Nguyễn Tây Châu chỉ hơi đe dọa một chút là khai hết.

 

Thế là Nguyễn Tây Châu trực tiếp đẩy cửa phòng bao, khiến Chu Kỳ đang khóc không ngừng lập tức ngừng khóc.

 

Nguyễn Tây Châu mỉm cười, nhưng trong mắt không có chút ý cười, chỉ có màu lạnh lẽo: “Thấy họ có thấy quen mắt không?”

 

Chưa đợi Chu Kỳ nói, hai paparazzi đã chủ động lên tiếng.

 

“Chính là cô ta, cô ta đưa cho chúng tôi một khoản tiền, còn nói nhất định sẽ cho chúng tôi lấy được tin độc quyền, tin nóng liên quan đến Tống Tư Tư và anh.”

 

“Đúng, chúng tôi có ghi chép chuyển khoản và lịch sử trò chuyện, cô ta bảo chúng tôi chờ tin, nhận được tin thì cứ xông vào chụp ảnh.”

 

Nguyễn Tây Châu tiếp tục: “Cô còn gọi rất nhiều rượu khi chúng tôi không biết. Lúc nãy tôi ra ngoài gặp nhân viên ở đây, anh ta có vẻ không muốn để tôi rời đi ngay. Chu Kỳ, tôi thấy cô muốn vào tù rồi.”

 

Máu trên mặt Chu Kỳ rút sạch, lần này nước mắt chân thật hơn nhiều: “Tôi… chỉ là quá muốn tiến bộ thôi, hơn nữa tôi cũng không định làm gì quá đáng, tôi chỉ muốn đánh bóng một chút. Trong giới giải trí ai mà không đánh bóng, tôi chỉ không muốn bị bắt nạt ở tầng đáy thôi.”

 

【Người khác làm thì chắc chắn đúng sao?】

 

【Không hổ là diễn viên, mặt dày hơn cả tường thành, đến nước này rồi còn nói được những lời như vậy.】

 

Nguyễn Tây Châu hừ lạnh: “Những chuyện này không liên quan đến tôi, cô đi giải thích với cảnh sát đi, tôi vừa báo cảnh sát rồi.”

 

Chu Kỳ đột ngột đứng dậy: “Anh, sao anh có thể báo cảnh sát, anh còn chưa bị tổn hại gì, anh báo cảnh sát có ích gì!”

 

“Vậy thì thử xem có ích hay không.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi