Người ta đã quá quen với việc lắp chân tay giả, cũng chẳng còn ai nhìn những người lắp chân tay giả bằng ánh mắt kỳ thị.
Khoảng ba phút sau, tàu điện chạy êm ái đến, mở cửa.
Hành khách ở điểm chờ lần lượt lên tàu, thiết bị nhận diện liên tục phát ra tiếng nhắc: “Nhận diện khuôn mặt thành công, thanh toán thành công… Nhận diện khuôn mặt thành công, thanh toán thành công…”
Đến lượt Khôi Tân, cô bước lên, thiết bị nhắc không có gì khác lạ: “Nhận diện khuôn mặt thành công, thanh toán thành công.”
Khôi Tân thả lỏng, tìm một chỗ trống bất kỳ trong toa tàu rồi ngồi xuống.
Mưa lất phất rơi trên cửa kính, cô nhìn ra ngoài, những bảng hiệu neon đủ màu sắc nhấp nháy với những quầng sáng khác nhau, chiếu rọi vào đôi mắt cô.
Sự phồn hoa như thế này và những màn hình quang học nổi công nghệ cao có mặt khắp nơi là thứ mà Thế Giới Thứ Nhất không bao giờ thấy được. Khôi Tân bị những màu sắc rực rỡ làm hoa mắt, cô vừa khao khát, lại vừa e dè.
Thế giới này là một đóa anh túc độc hại, nhìn thì đẹp đấy, nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm.
Khôi Tân cúi đầu nhìn chiếc vòng tay, bây giờ là 20:12.
Màn đêm buông xuống, nhưng thành phố Hắc Hải không hề chìm vào yên tĩnh, đèn neon và màn hình quảng cáo càng lúc càng nhiều, mưa cũng không thể dập tắt sự náo nhiệt này.
Khôi Tân là một kẻ ngoại lai không hợp với nơi này, cô đang quan sát thế giới mới. Cô chăm chú đọc từng dòng chữ nhấp nháy trên mỗi tấm biển quảng cáo, nghiên cứu từng chiếc phi thuyền lơ lửng và từng đàn drone bay ngang qua.
Chiếc tàu điện lao nhanh xé toạc màn mưa, xuyên qua màn hình quang học nổi khổng lồ giữa không trung, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt Khôi Tân thay đổi theo từng khung cảnh bên ngoài.
Cô thầm thì trong lòng: “Tôi đến rồi, thế giới mới.”
…
“Khu Cảng Loan, phố An Ninh, đã đến. Mời hành khách mang theo hành lý và chuẩn bị xuống tàu.”
Khôi Tân xòe ô, bước xuống tàu điện. Cánh cửa đóng lại sau lưng cô, những gì cô nhìn thấy trước mắt hoàn toàn khác hẳn trước đó.
Phố An Ninh, khu Cảng Loan tối đen như mực, không có đèn neon, không có biển quảng cáo, chỉ có những dãy nhà dân cao thấp không đều và những cửa hàng tiện lợi giá rẻ bật đèn sáng trưng hai bên đường, mặt đường gồ ghề lồi lõm có những vũng nước đọng.
So với sự phồn hoa của khu vực tòa nhà trụ sở điều tra, phố An Ninh, khu Cảng Loan tiêu điều hơn nhiều. Nhưng chính sự tiêu điều này lại khiến Khôi Tân cảm thấy quen thuộc.
Công nghệ phát triển và khu thành thị phồn hoa ồn ào luôn nhắc nhở Khôi Tân rằng cô là kẻ ngoại lai, còn phố An Ninh nghèo nàn, mộc mạc lại khiến cô có cảm giác như đang trở về nhà, bởi vì khu nhà cũ nơi cô sống mấy năm ở Thế Giới Thứ Nhất cũng có dáng vẻ như thế này. Cũ kỹ, tối tăm, đèn đường hỏng hóc, cửa hàng tạp hóa dưới nhà bật đèn đến tận khuya mới đóng cửa.
Cô nhớ lại bản đồ định vị đã tra trước đó, rồi đi về phía nhà.
Vừa đi được vài chục mét, một chai rượu “bộp” một tiếng rơi ngay cạnh chân Khôi Tân. Cô dừng bước, nhìn thấy một lão già say rượu ngả nghiêng trong góc tường, miệng lẩm bẩm chửi thề.
Ông ta chửi chưa được hai câu thì ngửa đầu ra ngủ mất.
Khôi Tân bước qua đống mảnh chai vỡ, nhìn thấy những bức tường hai bên đường phủ đầy graffiti sặc sỡ.
“Cớm cút khỏi nhà chúng tao!” Trên tường viết một dòng chữ lớn màu đỏ, cuối dòng chữ vẽ một đầu lâu đẫm máu.
Cớm, đó là cách gọi khinh miệt đối với những người thi hành pháp luật của thành phố.
Khôi Tân biết được ý nghĩa của từ này từ một số bộ phim cũ.
Người ở phố An Ninh có vẻ rất không thích người ngoài, đặc biệt là những người thi hành pháp luật. Và tình hình an ninh của con phố này… trông có vẻ khá tệ. Đường phố bẩn thỉu, lộn xộn, đầy graffiti, người say ngã đường không ai quan tâm.
Cảm giác như trở về nhà trong lòng Khôi Tân lập tức tan biến. Khu nhà cũ cô từng sống tuy cũ kỹ nhưng rất sạch sẽ, sáng nào cũng có xe rác đến thu gom.
Suốt dọc đường đi, người qua lại rất thưa thớt.
Khôi Tân đi qua một con hẻm bẩn thỉu, cố gắng tìm hướng về nhà. Vừa sắp ra khỏi hẻm, cô nhìn thấy một anh chàng mặc áo hoodie ở gần đó, cô vừa định chạy đến hỏi đường thì hai người đàn ông đột nhiên từ khúc cua lao ra, chặn mất đường lui của cô.
Bọn họ vây quanh Khôi Tân, mỗi người rút ra một con dao nhỏ chỉ vào cô, giọng đầy đe dọa: “Cướp đây!”
Anh chàng mặc áo hoodie phía trước nghe thấy tiếng “cướp” này, nhưng anh ta quay đầu nhìn một cái, rồi “vèo” một tiếng chạy mất, nhanh hơn cả thỏ.
Khôi Tân: … Phố An Ninh này chẳng an ninh chút nào!
Chương 6: Biển Không Ánh Sáng 06
Khôi Tân giữ bình tĩnh, nói nhanh: “Tôi là kẻ nghèo rớt mồng tơi, nợ ba trăm nghìn, mấy người nghĩ trên người tôi có gì đáng giá à?”
Hai tên cướp: “…”
“Muốn cướp thì nên đến khu nhà giàu mà cướp, ở phố An Ninh tồi tàn thế này, làm sao có thể gặp được con mồi béo bở?” Khôi Tân khuyên nhủ, “Nghe tôi khuyên một câu, cướp ở nơi này thì không có tương lai đâu, còn nếu cướp nhà giàu thì khác, ba năm không mở hàng, mở hàng ăn ba năm!”
Tên cướp bên trái do dự một chút, “Nhưng khu nhà giàu đầy camera giám sát…”
Tên cướp bên phải nhắc nhở đồng bọn: “Thằng này đang lừa chúng ta đấy! Đừng có mắc bẫy!”
“Tôi lừa các người làm gì.” Khôi Tân ném ô xuống, xòe tay ra, “Tôi tay trắng, túi cũng rỗng, sống trong căn nhà tường thủng lỗ chỗ, cướp tôi thì được lợi gì?”
“Khoan đã!” Tên cướp bên phải sáng mắt lên, nhìn chiếc vòng tay bạc trên cổ tay Khôi Tân, “Trên cổ tay mày đeo cái gì thế?”
“Ồ, cái này à, mày muốn thì tao cho mày.” Khôi Tân đưa tay về phía hắn.
Tên cướp bên phải không nhúc nhích, nhưng tên cướp bên trái lại không kìm được mà bước tới.
Ngay khi tên cướp đến trước mặt Khôi Tân, bàn tay cô đang đưa ra nhanh chóng nắm lại, một đấm đánh vào thái dương hắn.
“Rắc—”
Xương thái dương của tên cướp vỡ ra ngay lập tức, mặt hắn lệch đi, ngã thẳng xuống đất.
Khôi Tân: “… Ôi mẹ ơi!”
Ngay cả cô cũng bị sức mạnh của cú đấm này làm cho kinh ngạc.
Cô vốn định đánh cho hắn choáng rồi bỏ chạy.
Khôi Tân chợt nhận ra, thể chất của cô đã khác xưa rồi. Trước đây, mỗi lần cô đánh nhau với đám lưu manh trên đường đi học về, bọn chúng thì bầm dập mặt mày, còn cô thì khớp ngón tay bị tổn thương sưng vù hai tuần, viết bút cũng không cầm nổi.
Khôi Tân đã nhắm vào thái dương yếu ớt của hắn, nhưng hiệu quả này cũng quá kinh người! Xương sọ của con người dưới nắm đấm của cô giống như giấy dán, cô có thể cảm nhận được xương của tên cướp va chạm, cọ xát với xương ngón tay cô, rồi vỡ nát.
