“Được, cậu viết báo cáo đi.” Khôi Tân không khách khí mà sai bảo anh, “Cái cậu nam sinh đó tên là Tập Lương.”
Ngân Diện nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cũng nuốt cục tức này xuống: “Viết thì viết… Dù sao tôi cũng đang dưỡng thương, chẳng có việc gì làm.”
Ăn xong đồ ăn ngoài, Ngân Diện tỉ mỉ viết xong báo cáo trình lên tổ chức rồi đưa cho Khôi Tân xem qua, cô gật đầu thì anh mới yên tâm nhấn nút gửi.
Bản báo cáo Ngân Diện viết đã được Khôi Tân công nhận, anh rất hài lòng. Còn Khôi Tân thì từ bản báo cáo của Ngân Diện đã nhìn ra được cách trình bày thường dùng khi báo cáo lên tổ chức Cơ Giới Bình Minh, cô cũng rất hài lòng.
Cô để ý thấy trong báo cáo của Ngân Diện không dùng từ “quái vật” mà dùng “sinh vật dị chủng”, cô cho rằng “sinh vật dị chủng” chính là cách gọi trang trọng của “quái vật”.
Khôi Tân về phòng, còn Ngân Diện thì cuộn mình trong một tấm chăn mỏng, thu mình trên ghế sofa nghỉ ngơi.
Anh nhắm mắt, một lọn tóc trắng từ trong chăn nhô ra, trông như một con mèo chui vào chăn mà cứ nghĩ mình giấu kín lắm.
Khôi Tân nhìn lại cách ăn nói, cử chỉ của Ngân Diện, thầm đánh giá trong lòng: “Ngoài việc biết nghe lời và có năng lực siêu phàm ra, những mặt khác thì y hệt một con mèo ngốc.”
Tài liệu của Cục điều tra vẫn còn một phần chưa đọc hết, thời gian còn lại không đủ để Khôi Tân chăm chú đọc kỹ tài liệu nữa, cô đành lướt qua loa, tập trung tìm những đoạn liên quan đến “quái vật” và “sinh vật dị chủng”.
Ở cuối tài liệu có một đoạn như thế này: Tổ ứng phó khẩn cấp của Cục điều tra, tổ trưởng không rõ, tổ viên không cố định, văn phòng đặt ở tầng hầm thứ ba của tòa nhà Cục điều tra. Chức năng chính của tổ chức ngầm này là bí mật tiêu diệt những sinh vật dị chủng xuất hiện ở khắp nơi.
Cục điều tra tồn tại rất nhiều bí mật, ví dụ như tổ ứng phó khẩn cấp thần bí kia. Thế giới thứ hai cũng tồn tại rất nhiều thứ quái dị, ví dụ như “quái vật” mà Ngân Diện nhắc đến, sinh vật dị chủng.
Không còn nhiều thời gian nghỉ ngơi nữa, Khôi Tân đặt vòng tay xuống, ép mình đi vào giấc ngủ.
……
Khôi Tân ngủ một giấc, ngủ liền tám tiếng đồng hồ.
Đồng hồ báo thức reo lên, cô từ trên giường ngồi dậy, rửa mặt, thay quần áo.
Khôi Tân hứng một vốc nước lạnh vỗ lên mặt, nhìn chằm chằm vào mình trong gương một lúc, tự nhủ: “Sợ hãi sẽ khiến con người dừng bước.”
Cô không thể dừng bước, dù là ở thế giới thứ nhất hay thế giới thứ hai, cô đều không thể dừng bước.
Khôi Tân đẩy cửa nhà vệ sinh bước ra phòng khách, vừa vặn thoáng thấy Ngân Diện đang vịn cửa sổ, từ ban công trèo vào.
“Buổi sáng tôi đi mua nguyên liệu nấu ăn, gọi đồ ăn ngoài đắt quá.” Ngân Diện xách túi lớn túi nhỏ, ánh mắt mong chờ nhìn Khôi Tân.
“Ừm, hình như cũng nên ăn một bữa sáng.” Khôi Tân nói, “Cho đồ ăn thừa vào tủ lạnh đi.”
Nhờ có công đi mua đồ ăn, mức độ nhẫn nại của Khôi Tân đối với anh có thể nâng cao một chút.
Cô đơn giản làm hai phần bữa sáng, ăn xong Ngân Diện tự giác thu dọn bát đũa đi rửa.
Anh vừa rửa vừa hỏi: “Vết thương của tôi gần như đã hồi phục, hôm nay có chỉ thị gì không?”
Nhanh vậy sao? Khôi Tân không dám tin mà nghĩ.
Có phải ai có năng lực siêu phàm cũng có khả năng hồi phục như thế này không? Ngân Diện không nhờ đến khoang chữa trị công nghệ cao để phục hồi vết thương, thế mà anh vẫn hồi phục rất nhanh, nhanh đến mức không giống con người.
“Tạm thời không có.” Khôi Tân thay giày ở cửa, “Nếu tôi được phân đến khu vực bến cảng tuần tra, tôi sẽ báo chỉ thị cho anh. Nếu không, thì chờ xem. Trong lúc đó anh có thể tự do hành động.”
Cô cầm ô, đẩy cửa bước ra ngoài.
Mưa ở thành phố Hắc Hải đã kéo dài rất lâu rồi, nơi này quả thực là một thành phố mưa. Khôi Tân đứng ở điểm chờ tàu điện, một phút sau tàu điện đến đúng giờ.
Thành phố Hắc Hải vào ban ngày mất đi sự tô điểm của đèn neon và màn hình quang học nổi quảng cáo, trở nên mộc mạc hơn nhiều. Nhìn ra xa, tất cả các tòa nhà trong màn mưa mờ ảo đều hiện lên màu xám đen, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Vài chục phút sau, Khôi Tân đến tòa nhà Cục điều tra.
“Chào mừng trở lại, nhân viên bảo vệ thực tập Khôi Tân. Xin hãy đặt ô vào giá để ô công cộng.” Giọng Adam truyền vào tai cô.
Khôi Tân làm theo lời đặt ô xuống, đi thang máy lên văn phòng của Thư Úc Nghiêu.
Cô gõ cửa.
“Mời vào.” Thư Úc Nghiêu nói.
Cánh cửa mở ra, trong khoảnh khắc bước vào, tim Khôi Tân đập thình thịch một cái. Trong văn phòng có tới bốn năm người, đều là đội viên của đội bảy, thấy Khôi Tân bước vào, bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn cô chằm chằm.
“Được rồi, không cần nói nhảm nhiều nữa.” Thư Úc Nghiêu gõ gõ bàn, kéo lại sự chú ý của đội viên, “Ngồi đi, Khôi Tân, sắp bắt đầu nói về mục tiêu nhiệm vụ lần này rồi.”
Khôi Tân đi đến trước một chỗ trống, kéo ghế xoay ra ngồi xuống.
Thư Úc Nghiêu mở máy chiếu hình ảnh nổi, một hình người ba chiều chân thực được chiếu lên trong không khí.
“Đây là mục tiêu lần này của chúng ta. Sài Kiếm, công dân hạng sáu, phạm tội giết người cấp độ một, nhưng vì anh ta mắc bệnh tâm thần nên không phải ngồi tù, mà đang được điều trị tại bệnh viện tâm thần thành phố Hắc Hải.” Thư Úc Nghiêu nói, “Ngay đêm qua, anh ta đã bỏ trốn, sau khi tấn công bác sĩ trị liệu tâm lý của mình.”
“Làm sao anh ta làm được vậy?” Người đàn ông ngồi bên trái Khôi Tân lên tiếng hỏi, “Bác sĩ trị liệu tâm lý của anh ta còn sống không?”
“Bác sĩ trị liệu tâm lý của anh ta chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại.” Thư Úc Nghiêu nói, “Còn về việc làm sao anh ta bỏ trốn được… Theo phân tích, rất có thể anh ta đã giác tỉnh.”
“Giác tỉnh? Anh ta trở thành người giác tỉnh có năng lực siêu phàm sao?” Tất cả đội viên đội bảy đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Adam phán đoán anh ta giác tỉnh năng lực siêu phàm không có tính sát thương, thiết bị chăm sóc của bệnh viện tâm thần không bị phá hoại bạo lực, rất có thể anh ta đã dùng năng lực siêu phàm của mình để trốn thoát.” Thư Úc Nghiêu nói, “Nhiệm vụ của chúng ta là truy bắt anh ta về quy án, nếu trong quá trình đó anh ta phản kháng kịch liệt hoặc uy hiếp đến sự an toàn của người dân thường, chúng ta có thể bắn chết tại chỗ.”
“Tôi có một câu hỏi.” Khôi Tân nói, “Tình trạng tinh thần của bệnh nhân này có ổn định không? Trước khi bỏ trốn và tấn công bác sĩ trị liệu, anh ta có dấu hiệu gì, hoặc phản ứng bất thường nào không?”
“Đúng là có.” Thư Úc Nghiêu nhíu mày, “Bệnh viện đã cung cấp cho chúng ta đoạn ghi hình quá trình điều trị của Sài Kiếm, anh ta khăng khăng rằng mình không bệnh, và anh ta lặp đi lặp lại nhấn mạnh với bác sĩ rằng anh ta không phải người thành phố Hắc Hải, anh ta cho rằng mình đến từ một thành phố tên là ‘Kim Lăng’…”
“Vậy thì vẫn bệnh nặng lắm.” Một đội viên cười nói.
