22:41
Khôi Tân liên lạc với Red, nhờ anh điều một đội ngoài biên chế từ tổng bộ đến phong tỏa đường đi, phòng khi tình huống xấu nhất không bắn hạ được khiến Trăn Bóng chạy thoát.
“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy. Tôi tin vào khả năng bắn tỉa của cô, nhưng chúng ta vẫn cần phương án dự phòng.” Red nói, “Đội ngoài biên chế do tôi chỉ huy từ xa, cô cứ tập trung bắn.”
22:50
Ngân Diện mang thiết bị về.
Khôi Tân kiểm tra và thay trang bị, Ngân Diện ăn hết phần thịt cừu nướng mà Khôi Tân mang về.
23:00
Khôi Tân và Ngân Diện rời nhà, đi đến địa điểm ám sát đã định.
23:01
Trăn Bóng kết thúc giao dịch, sau khi ra khỏi sòng bạc thì liên lạc với Hoa Hồng Gai.
“Chị đại, làm móng xong chưa? Ồ ồ, xong rồi à.” Trăn Bóng vừa cúi gập người trước ống liên lạc vừa nói, “He he, em ăn khuya xong rồi, giờ đi tìm chị nhé.”
“Cậu không nhân tiện vào sòng bạc đấy chứ? Muốn đánh bạc thì đợi làm xong nhiệm vụ, giờ không phải lúc.” Hoa Hồng Gai nghiêm khắc nói.
Trăn Bóng vội đáp: “Sao có thể chứ, em chỉ ăn khuya thôi, em ăn được mà, chị đại biết đấy, ăn no mới có sức làm việc!”
“Tốt nhất là vậy.”
Hoa Hồng Gai cúp máy, lập tức nhắn cho Khôi Tân: “Phó chỉ huy, anh ta sắp đến, bọn em dự kiến gặp nhau ở phố Hải Loa trong mười lăm phút nữa, rồi từ đó đi đến bến cảng số 5.”
Khôi Tân trả lời: “Đã nhận.”
23:16
Hoa Hồng Gai và Trăn Bóng gặp nhau đúng giờ.
Trăn Bóng khép nép nịnh nọt: “Chị đại làm móng mới đẹp quá!”
“Bớt nịnh đi, đi thôi.” Hoa Hồng Gai nói.
23:17
Khôi Tân và Ngân Diện đến địa điểm ám sát – ngọn hải đăng bỏ hoang ở bến cảng cũ.
Hồi bến cảng của thành phố Hắc Hải chưa mở rộng, ngọn hải đăng này đã dẫn đường cho từng đoàn tàu chở hàng và tàu đánh cá ra vào cảng. Về sau, bến cảng được cải tạo lớn, mở rộng thành bến cảng lớn, bến cảng kéo dài từ bờ ra biển, bến nổi trên biển cũng từ đó mà thành.
Người ta xây một ngọn hải đăng cao hơn, sáng hơn ở bến nổi, còn ngọn hải đăng nhỏ trên đất liền thì bị bỏ hoang.
23:23
Khôi Tân trèo lên tầng cao nhất của ngọn hải đăng, mở chiếc hộp đeo sau lưng, mặt không biểu cảm lắp ráp khẩu K80. Cô nạp từng viên đạn, dựng chân chống, lắp bộ giảm thanh.
Cô hà hơi vào ống ngắm, dùng vải lau sạch, xác nhận nó đủ rõ ràng, rồi đưa mắt vào ống ngắm thử ngắm về phía con phố, quan sát xem có ai khả nghi không.
Ngân Diện chán chường hỏi: “Họ chưa đến mà, cô ngắm ai thế?”
“Im đi, đừng lên tiếng.” Khôi Tân lạnh lùng nói.
Ngân Diện im bặt.
23:24
Giọng Red vang lên trong tai nghe của Khôi Tân: “Đội ngoài biên chế đã vào vị trí, đường phố đã bị phong tỏa, anh ta có mọc cánh cũng khó thoát.”
Khôi Tân nói: “Đã nhận.”
Cô rời mắt khỏi ống ngắm, cúi nhìn màn hình chiếu trên cổ tay. Trên bản đồ chiếu ra, những chấm xanh đại diện cho đội của mình bao quanh con phố thành hình cái túi. Trăn Bóng giống như con lợn rừng, bọn họ đã giăng lưới trên con đường chắc chắn hắn sẽ đi qua, đợi khi hắn xuất hiện thì thu lưới, bắt gọn con mồi.
23:26
Thiết bị nghe lén mà Hoa Hồng Gai mang theo truyền âm thanh bên đó đến tai Khôi Tân.
Trăn Bóng: “Chị đại, tối ăn nhiều quá, em muốn đi vệ sinh.”
Hoa Hồng Gai: “Sao cậu lắm chuyện thế?”
Trăn Bóng: “Buồn ứ đít rồi, nhịn không nổi…”
Hoa Hồng Gai: “Đi nhanh lên! Lỡ việc là tôi cho cậu biết tay!”
Trăn Bóng chạy một mạch vào nhà vệ sinh công cộng.
23:32
Ngân Diện nói: “Đi vệ sinh lúc nào không đi, lại chọn đúng lúc này… Sao anh ta còn chưa ra nữa, tôi sốt ruột cả lên.”
23:32
Trăn Bóng trong buồng vệ sinh đang trấn tĩnh và mô phỏng tình huống.
Hắn cầm ống thủy tinh chứa Ẩn Tuyến Trùng, lẩm bẩm trong đầu: “Mình giả vờ vô tình vỗ vai cô ta, tiện tay đặt con trùng lên, cô ta sẽ không phát hiện… Không được, trước giờ bọn mình chưa từng làm động tác thân mật như vậy, động chạm thân mật nhất là lúc cô ta tát mình… Mẹ nó, càng nghĩ càng tức, vậy mà lại tát mình!”
“Nói dối là tóc cô ta có thứ gì đó, giúp cô ta gỡ ra, rồi đặt con trùng lên tóc? Động tác này cũng có vẻ gượng gạo… Hay là cứ lùi lại sau vài bước, nhân lúc cô ta đi phía trước mà lặng lẽ đặt con trùng lên… Có vẻ khả thi.”
Trăn Bóng muốn hít thở sâu để bình tĩnh, nhưng lại nhớ ra đây là nhà vệ sinh, nhà vệ sinh công cộng ở khu Cảng lúc nào cũng bẩn thỉu, hít thở sâu ở đây chắc chắn sẽ nôn mất.
Hắn tự vỗ vào mặt mình cho tỉnh táo, rồi rời khỏi buồng vệ sinh đi rửa mặt.
Bình thường hắn đeo găng tay, có găng tay ngăn cách, Ẩn Tuyến Trùng không dễ chui vào, lát nữa động thủ hắn sẽ mở ống thủy tinh trong túi quần trước, rồi lặng lẽ nhét con trùng lên tóc Hoa Hồng Gai.
Tóc không có dây thần kinh cảm giác, trùng rơi lên đó cũng không bị phát hiện, đợi khi trùng chui vào, Hoa Hồng Gai sẽ không thể khống chế hắn nữa.
Trăn Bóng bỏ ống thủy tinh vào túi, chỉnh lại biểu cảm rồi rời khỏi nhà vệ sinh.
Hoa Hồng Gai mặt mày khó chịu, cô nhìn đồng hồ: “Đáng lẽ bây giờ chúng ta sắp đến nơi rồi.”
“Vậy chúng ta đi nhanh thôi.” Trăn Bóng áy náy nói.
Hoa Hồng Gai quay người đi trước, Trăn Bóng tụt lại sau hai bước, nhìn chằm chằm bóng lưng cô tìm thời cơ ra tay.
23:34
Red nói: “Mục tiêu lại bắt đầu di chuyển.”
“Đã nhận.” Khôi Tân tập trung toàn bộ tinh thần.
Mặt nạ mới của Khôi Tân cũng có chức năng nhìn đêm, nhưng cô vẫn mang theo kính nhìn đêm dự phòng. Với sự hỗ trợ của chế độ nhìn đêm và ống ngắm, mọi động tĩnh trên con phố cảng đều không lọt khỏi mắt cô.
Đêm nay bến cảng vắng vẻ và tĩnh mịch, vì xảy ra vụ nổ liên hoàn, bến cảng số 5 tạm ngừng hoạt động, ban ngày có công nhân và máy móc qua lại sửa chữa bến cảng, đến tối thì nơi này chẳng có một bóng người.
Ngọn hải đăng mất đi ánh sáng, nó đứng đó như một người lính gác thầm lặng của bến cảng.
Nòng súng đen ngòm thò ra từ cửa sổ trên đỉnh ngọn hải đăng, trong màn đêm, không ai phát hiện trên hải đăng có người.
