Chương 17: Đến nhà xem mắt rồi
Trình Mỹ Hoa đến nhà họ Liễu chưa được bao lâu thì Trình Kiến Xương cũng ra ngoài.
Rõ ràng là nhân ngày nghỉ, đi hẹn hò với bạn gái.
Trình Anh nhìn theo bóng lưng Trình Kiến Xương, chớp mắt. Theo nội dung trong sách, người mà Trình Kiến Xương đang yêu đương bây giờ chính là chị dâu sẽ bước chân vào cửa nhà chẳng bao lâu nữa.
Theo góc nhìn của nữ chính Liễu Lệ Lệ, vị chị dâu tương lai này của Trình Anh cũng là kẻ không an phận.
Nghĩ đến mối quan hệ huyết thống anh em ruột không thể nào thoát khỏi giữa cô ta và Trình Kiến Xương, Trình Anh không khỏi thở dài trong lòng.
Nhưng chẳng mấy chốc lại gạt chuyện đó ra sau đầu. Cho dù không an phận thì đã sao?
Đôi khi sức mạnh đè bẹp hết thảy mánh khóe, chẳng có vấn đề gì mà một nắm đấm không giải quyết nổi.
Nếu thật sự không xong thì hai nắm đấm, ba nắm đấm, kiểu gì cũng phải ngoan ngoãn thôi.
Trình Anh lại cùng Lâm Quyên vui phơi phới chờ đợi màn xem mắt sắp tới của nhà họ Liễu.
Đúng rồi, tối hôm qua cậu Hai còn cho cô năm hào, bảo cô cùng chị Ba và anh Tư đi mua đồ ăn.
Thế là Trình Anh nói: “Chị Ba, trưa nay mình ra nhà hàng quốc doanh mua bánh bao nhân thịt ăn đi.”
Lâm Quyên đáp: “Đừng có tiêu tiền lung tung.”
Trình Anh đắc ý lấy từ trong túi áo – thực ra là từ trong không gian – ra tờ năm hào, phe phẩy trước mặt Lâm Quyên: “Đây là cậu Hai cho em hôm qua đấy. Cậu Hai đã bảo là cho chúng ta mua đồ ăn, đương nhiên không thể phụ tấm lòng của cậu Hai. Chị Ba cứ nói đi, chị có ăn không, nếu chị không ăn thì em…”
Lâm Quyên lập tức cắt ngang lời cô em út, kiên quyết nói: “Chị ăn!”
Trình Anh cố tình lộ vẻ mặt thất vọng: “Chị Ba, sao chị không kiên trì tới cùng thế?”
Lâm Quyên đắc ý: “Như thế thì em có cơ hội ăn luôn phần bánh bao thịt của chị chứ gì? Chị Ba đây không ngốc đến thế đâu.”
Trình Anh làm ra vẻ mặt “thật sự là như vậy sao”.
Trong lúc chờ đợi, sau khi gặm xong hạt dưa, Trình Anh còn lấy bài tập ra, ngồi trên ghế nhỏ, nằm bò trên ghế vuông làm bài.
Lâm Quyên cũng không ngồi không, tháo ga giường, vỏ chăn trong nhà ra giặt, nhân trời đẹp còn mang chăn đệm ra phơi.
So với Trình Anh và Trình Mỹ Hoa, Lâm Quyên vốn là người không chịu ngồi yên.
Trình Anh làm bài thì viết vèo vèo nhanh như chớp, đến mức Lâm Quyên nghi ngờ cô bé làm cho có.
Nhân lúc rảnh chạy lại xem thử, kết quả phát hiện cách giải và đáp án Trình Anh viết đều đúng.
Trình Anh tỏ vẻ đắc ý. Với cái đầu từng đỗ vào một trường đại học 985, đối phó với bài vở lớp tám thì chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay sao.
Cứ đợi đến khi cô đi thi khiến mọi người kinh ngạc đi. Trình Anh chống nạnh cười đắc ý trong lòng.
Bên này vừa làm xong bài, còn giúp chị Ba vắt khô nước từ tấm ga giường sau khi giặt nặng trịch, thì sân trước cuối cùng cũng có động tĩnh.
Mẹ Liễu vội vàng chạy ra sân trước, Trình Anh vẫn ngồi dưới mái hiên nhà mình, trợn to mắt nhìn.
Chưa được bao lâu thì một nhóm người đi về phía sân sau, ở giữa là một người đàn ông trẻ tuổi vẻ mặt nghiêm túc, lưng thẳng tắp.
Nói là trẻ, nhưng anh ta cũng lớn tuổi và chững chạc hơn hẳn Trình Kiến Xương – chàng trai vừa mới ngoài hai mươi.
Người đàn ông trẻ tuổi đẩy chiếc xe đạp, hai bên ghi đông đều treo túi lưới, có thể nhìn rõ bên trong túi đựng gì.
Hai hộp sữa mạch nha, hai chai rượu, còn có hai gói bánh ngọt.
Người đi bên cạnh anh ta, mặt mày tươi cười, không phải ai khác mà chính là mẹ Liễu. Bên phải là một người phụ nữ trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, cũng cười cười nói nói với hai người.
Trình Anh đã không nhìn thấy gì khác nữa, chỉ thấy hai hộp sữa mạch nha kia.
Trình Anh không nhịn được lau khóe miệng, nghi ngờ nước miếng sắp chảy ra.
Nhìn thấy cái hộp đó, mũi cô như đã ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của sữa mạch nha.
Thèm uống quá đi.
Lúc này Thái Thiết Trụ cũng từ cửa sổ nhà mình thò đầu ra nhìn, vừa nhìn đã không khỏi kinh ngạc.
Nhìn tư thế đi đứng và cái lưng thẳng tắp của người đàn ông trẻ, ông liền biết đây là người từng đi lính, hơn nữa chắc là mới xuất ngũ không lâu.
Thái Thiết Trụ không khỏi cũng bước ra khỏi nhà, cũng có chút tò mò về chàng con rể mà nhà họ Liễu đang xem mắt.
Không cần ông phải hỏi, đám hàng xóm đi theo đã ríu rít hỏi thăm mẹ Liễu và người phụ nữ trung niên kia.
Nhưng mẹ Liễu vẫn không muốn tiết lộ gốc tích quá sớm, bà có mấy phần toan tính riêng.
Tuy Hình Phong đến xem mắt là đàn ông tái hôn có hai đứa con, nhưng anh ta còn trẻ mà đã ngồi được vào chức phó khoa trưởng khoa tiêu thụ của nhà máy cơ khí mấy nghìn người, tiền đồ nhất định rất rộng mở.
Bà lo nếu tiết lộ quá sớm, lỡ như nhà khác nảy sinh ý định tranh giành người.
Cái đại tạp viện của họ có tới mấy cô gái chưa chồng, không nói nhà khác, riêng nhà họ Trình đối diện đã có hai người.
Trong đó có một người còn đang ngồi lì ở nhà bà, sáng sớm đã tới, vắt óc muốn dò la xem đối tượng xem mắt là ai.
Lâm Quyên có lẽ không làm ra chuyện gì quá đáng, nhưng đặt lên người Trình Mỹ Hoa thì chưa chắc, con bé đó là đứa mặt dày không biết xấu hổ.
Mẹ Liễu lấy lời lẽ cho qua chuyện. Hình Phong thì có chút câu nệ, nhưng vì lúc nào cũng nghiêm mặt không cười, người ngoài cũng không nhìn ra gì.
Ngược lại Thái Thiết Trụ cười cười, ông đương nhiên nhìn ra, nhưng sẽ không phá hỏng chuyện xem mắt tốt đẹp.
Theo ông thì cô gái nhà họ Liễu cũng khá tốt, là người biết lo liệu chuyện nhà cửa. Nếu thành thì là một chuyện tốt, cũng tránh cho cô gái họ Liễu phải xuống nông thôn.
Mẹ Liễu dẫn Hình Phong và người mai mối vào nhà họ Liễu. Mấy hàng xóm trước đó giúp dọn dẹp đều ra ngoài, tụ tập trong sân ríu rít nói chuyện, mắt thỉnh thoảng liếc vào tình hình nhà họ Liễu với cửa lớn mở toang.
Nhà họ Liễu không đóng cửa, cứ đường hoàng mở toang cho mọi người đều nhìn thấy.
Nhưng họ nói gì với nhau thì trừ khi lại gần, bằng không không nghe rõ được.
Giữa bao con mắt nhìn vào, cũng không ai làm chuyện kém cỏi như vậy.
Thế nên mọi người nhìn thấy Liễu Lệ Lệ mặc một bộ quần áo mới, rõ ràng đã ăn diện kỹ càng, ngồi thẹn thùng ở một bên bàn.
Người đàn ông đến xem mắt ngồi ở bên kia, cái bàn ngăn giữa hai người cứ như là cây cầu Ô Thước.
Người đàn ông đó hai tay nắm thành quyền đặt trên hai đùi.
Thái Thiết Trụ nhìn thấy dáng vẻ ấy lại cười.
Trình Anh tò mò lại gần Thái Thiết Trụ: “Bác Thái, sư phụ Thái, bác cười gì thế? Bác quen người đó à?”
Vì bác Thái từng dạy Trình Anh vài chiêu quyền cước đơn giản, nên thỉnh thoảng cô bé cũng gọi ông một tiếng sư phụ cho vui.
Thái Thiết Trụ khoanh tay, cúi đầu nhìn Trình Anh đang lại gần, mặt mày tươi cười: “Không quen, nhưng nhìn là biết từng đi lính, chắc là vừa xuất ngũ chuyển ngành về, tuổi cũng không còn nhỏ nữa.”
Thái Thiết Trụ lại cười: “Con nhóc con cũng có hứng thú à? Nhưng mà cháu còn nhỏ lắm, lo học cho tốt để thi vào cấp ba đi, đợi tốt nghiệp cấp ba rồi hẵng nói.”
Tự nhiên kéo tới mình làm gì thế? Trình Anh nói với vẻ cạn lời: “Không ai lại trêu người ta như vậy cả. Cháu còn hai người chị chưa gả chồng đây, đợi các chị ấy lấy chồng rồi hẵng nói.”
Thái Thiết Trụ gật đầu: “Đúng là vậy.”
Lúc này Trình Anh đã đoán ra, người đàn ông đến xem mắt này hẳn chính là nam chính Hình Phong trong sách. Không ngờ Liễu Lệ Lệ thật sự muốn đi làm mẹ kế cho người ta.
Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan tới cô, chỉ cần Liễu Lệ Lệ và nhà họ Liễu thấy tốt là được, cô chỉ cần ngồi hóng chuyện xem kịch là đủ.
Cách xem mắt thời buổi này, trong mắt Trình Anh, thật là thú vị, suốt quá trình đều diễn ra dưới sự theo dõi của cả đại tạp viện.
Nhất cử nhất động của hai người đều bị mọi người nhìn rõ mồn một, chỉ thiếu điều lấy kính lúp ra soi kỹ nữa thôi.
Trình Anh lắc đầu trong lòng, sau này cô quyết không làm cái chuyện này.
