Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Xuyên Vào Thập Niên 60, Cô Nàng Hổ Báo Quyết Tâm Cứu Cả Gia Đình Khỏi Kết Cục Bi Thảm” > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21 có bản audio.

Chương 21: Canh gà rừng và cầu lông gà

 

Vì hôm nay là Chủ nhật nên lũ trẻ chơi trong ngõ đông lắm. Khi Trình Anh đạp xe vèo vèo lao vào con ngõ, con gà rừng lủng lẳng đung đưa trên ghi-đông lọt ngay vào mắt bọn trẻ.

 

Thế là Trình Anh đạp xe phía trước, lũ trẻ đuổi theo phía sau.

 

“Chị Trình Anh, chị Trình Anh ơi, gà rừng ở đâu ra vậy ạ?”

 

“Chắc chắn là chị Trình Anh bắt được rồi, chị Trình Anh giỏi thế cơ mà.”

 

Trình Anh chính là chị đại của cả vùng ngõ này.

 

“Chị Trình Anh ơi, gà rừng có ngon không ạ?”

 

“Đương nhiên là ngon rồi, gà rừng cũng là thịt, mà thịt thì làm gì có cái nào không ngon?”

 

“Oa…”

 

Bao nhiêu đứa trẻ chảy cả nước miếng.

 

Trình Anh đuổi bọn chúng: “Đi chỗ khác chơi hết đi, đừng có làm lỡ việc lớn của chị Trình Anh các cậu đấy.”

 

Người lớn bên cạnh thấy vậy, bật cười: “Việc lớn của chị Trình Anh các cậu ấy hả, là về nhà giết gà hầm gà đấy, nhớ đừng có làm lỡ việc chị Trình Anh ăn thịt.”

 

Thành ra khi Trình Anh xuống xe, đẩy chiếc xe đạp vào đại tạp viện số hai, chuyện cô bắt được gà rừng mang về đã lan khắp cái sân.

 

Rất nhiều hàng xóm chạy ra xem, nhìn con gà rừng bị treo ngược mà mắt muốn lóe xanh, miệng thì nước miếng ứa ra.

 

Trình Anh cứ thế trong sự vây quanh của mọi người đi vào sân sau, người nhà họ Trình lẫn nhà họ Thái đều kéo ra xem.

 

Thái Thiết Trụ nhìn bộ dạng đó là bật cười: “Biết ngay mà, chiều nay ra ngoài tìm đồ ăn, thu hoạch cũng khá đấy.”

 

Ông biết rõ, gà rừng thỏ hoang gì đó đâu phải dễ bắt, nếu không thì người trong đại tạp viện đã sớm chạy lên núi bắt mấy con thú hoang này rồi.

 

Lâm Vĩ cũng mắt sáng rỡ chạy lại, giúp Trình Anh tháo sợi dây mây buộc trên ghi-đông xe.

 

Bắt gà thì không có phần cậu, nhưng giết gà thì cậu rành.

 

“Em út, em muốn ăn kiểu gì? Kho hay là hầm canh?”

 

Trình Anh lập tức đáp: “Em muốn hầm canh, em muốn uống canh gà.”

 

Lâm Vĩ ừ một tiếng: “Không thành vấn đề.”

 

Mẹ Hứa và Lâm Quyên đều chạy ra giúp một tay.

 

Trình Anh dựng xe đạp dưới mái hiên nhà họ Thái, rồi cười hì hì bưng một gói quả rừng đặt trước mặt Thái Thiết Trụ:

 

“Ông Thái ơi, đây là quà cảm ơn chuyện mượn xe ạ, để ông, bác gái với chị Anh Nam ngọt miệng. Lần sau con bắt được thêm gà rừng, con biếu ông một con.”

 

Ông Thái một tay nhận gói quả rừng, một tay chỉ vào cái miệng đen nhẻm với mấy ngón tay của Trình Anh mà cười: “Đây là ăn bao nhiêu dâu tằm mà thành ra bộ dạng này hả.”

 

Trình Anh “á” lên một tiếng, vội vàng lao về nhà soi gương, rồi trong nhà họ Trình vang lên tiếng kêu ai oán: “Mai con còn phải đi học mà.”

 

Bên ngoài, ông Thái và Lâm Vĩ đang giết gà đều cười một cách vô lương tâm.

 

Xem trò vui xong, ông Thái mới xách đồ về nhà, trên bàn ăn gỡ gói lá buộc ra, bên trong đầy ắp quả rừng.

 

Ông Thái nhón hai quả nếm thử, không ngờ cũng khá ngọt, bảo sao con bé ăn đến quên trời quên đất, ăn thành ra bộ dạng đó.

 

Thái Anh Nam từ trong phòng bước ra, ông Thái gọi cô: “Con bé Anh mang tới đấy, lại nếm thử đi.”

 

Thái Anh Nam cười: “Ôi, đúng là đồ quý, hiếm khi con bé này còn nhớ tới chúng ta.”

 

Thái Thiết Trụ cũng thấy đúng là vậy, Trình Anh tuy chỉ là một cô bé mà làm việc còn chu đáo hơn cả mấy người lớn.

 

Cho nên mỗi lần cô tới mượn xe đạp, chỉ cần ông Thái không dùng thì đều cho mượn.

 

Nhà họ Trình thì vẫn còn không ít đứa trẻ đi theo, túm tụm bên ngoài, vừa muốn xem anh Lâm Vĩ giết gà rừng, vừa muốn hỏi chuyện chị Trình Anh.

 

“Chị Trình Anh ơi, cho bọn em ít lông gà rừng được không ạ?”

 

“Đúng rồi đúng rồi, chị Trình Anh, lông gà rừng đẹp lắm, làm cầu chắc chắn cũng đẹp lắm.”

 

Trình Anh cũng thấy lông gà rừng đẹp, nhất là mấy sợi ở đuôi.

 

Cô vung tay: “Chị chọn trước, chọn xong còn lại thì cho tụi em.”

 

Bọn trẻ lập tức reo hò, niềm vui của trẻ con đơn giản chỉ có vậy.

 

Lâm Vĩ cũng đến đúng lúc này, nhổ luôn mấy sợi lông đẹp nhất đưa cho Trình Anh.

 

Trình Anh lấy dụng cụ ra làm cầu, mấy đứa trẻ đứng quanh xem.

 

Những trò chơi mà trẻ con thời này biết chơi, Trình Anh đều rất thành thạo.

 

Làm cầu hay đá cầu, cô đều giỏi.

 

Cho dù nguyên liệu trong tay không đầy đủ, bọn trẻ cũng sẽ đi tìm giúp cô.

 

Một cái nắp chai nước ngọt, thêm mấy đồng xu để tăng thêm trọng lượng cho phần đế, trong đó Lâm Quyên còn giúp một tay, dùng vải khâu bọc phần đế lại giúp Trình Anh.

 

Chẳng mấy chốc, chiếc cầu xinh đẹp cắm mấy sợi lông gà rừng đã làm xong, Trình Anh dẫn mấy đứa trẻ ra sân đá.

 

Mãi đến khi trong bếp tỏa ra mùi canh gà thơm nức, ai nấy đều chảy nước miếng, Trình Anh chơi đã mới đuổi lũ trẻ đi.

 

Bọn chúng cũng như nguyện mang đi không ít lông gà rừng.

 

Nhưng đêm nay trong đại tạp viện chắc chắn không được yên, đơn giản vì mùi canh gà bay ra quá thơm quá đậm, không ít đứa trẻ ở nhà khóc lóc đòi ăn thịt, đòi ăn gà.

 

Người lớn thì biết làm sao? Hoặc là đánh đòn mông con mình, hoặc là hứa hôm khác mua thịt về.

 

Có hàng xóm ghen tị ở nhà chửi bới, trách Trình Anh quá ngông cuồng, bắt được một con gà rừng mà như muốn khoe khoang khắp nơi, khoe mẽ khắp chốn, làm như cô tài giỏi lắm vậy.

 

Trình Anh cô ta sao không bay lên trời luôn đi?

 

Đại tạp viện của họ chứa không nổi một Trình Anh nữa rồi.

 

Nếu họ biết thực chất thu hoạch của Trình Anh lớn đến nhường nào, không biết còn mắng Trình Anh ra sao nữa.

 

Bên bàn ăn, mấy người đều đang chờ mẹ Hứa bưng canh gà lên.

 

Trình Cường trưa nay còn đang giận Trình Anh, giận đến bỏ cả cơm, giờ lại ngồi vào sớm nhất, người lớn như ông cũng thèm thịt.

 

Lúc này nhìn con gái út, nào còn giận dữ như trưa nữa.

 

Nghĩ lại lời con gái út nói trưa nay, hình như cũng không thể trách con bé.

 

Nghĩ kỹ lại, con trai lớn Trình Kiến Xương đúng là chưa từng tiêu tiền lương của mình cho con gái út.

 

Trình Cường thấy rất cần phải nói chuyện với con trai lớn một phen, làm anh cả mà chẳng biết chút gì gọi là chăm sóc em gái.

 

Canh gà bưng lên, Trình Cường cười híp mắt khen: “Anh làm không tệ, bố cũng lâu rồi không được uống canh gà. Huệ Phân à, múc thêm thịt gà cho Anh đi.”

 

Hứa Huệ Phân: “Cái đó còn cần ông nói sao.”

 

Con gà Trình Anh mang về, đương nhiên phần lớn nhất đặt trước mặt cô.

 

Không thì sau này con bé có đồ ăn ngon gì, chắc chắn không muốn mang về nhà.

 

Hơn nữa chuyện này cũng đương nhiên, người khác muốn ăn phần lớn thì tự đi mà bắt.

 

Tâm trạng Hứa Huệ Phân cũng không tệ, thêm nữa Trình Kiến Xương và Trình Mỹ Hoa đều không về ăn cơm tối, nên canh gà tối nay không có phần của bọn họ.

 

Trình Cường liếc nhìn chỗ ngồi trống, muốn nói gì rồi lại thôi, cũng là Kiến Xương với Mỹ Hoa không có phúc ăn mà thôi.

 

Đêm nay Trình Anh ăn rất no, từ trong ra ngoài đều cảm thấy hạnh phúc vô cùng, nếu ngày nào cũng được ăn như vậy thì tốt biết mấy.

 

Lâm Quyên đang dọn bát đũa bên cạnh, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của em gái, suýt nữa đánh rơi bát trong tay.

 

Em gái cô sao có thể nghĩ như vậy chứ, hơn nữa còn thật sự dám nghĩ, không nghĩ xem hôm nay một ngày đã ăn bao nhiêu đồ ngon.

 

Lâm Quyên cũng thấy hôm nay hạnh phúc vô cùng, ăn bánh bao bột mì nhân thịt, lại còn uống canh gà.

 

Ợ, no đến mức phải ợ rồi.

 

Bát đũa dọn xong, hai anh em kia mới lần lượt trở về.

 

Lúc đó mùi canh gà vẫn chưa tan, hai người ban đầu còn tưởng nhà người ta hầm canh gà, ngửi thấy mà bực mình.

 

Không ngờ còn bực mình hơn, đến trước cửa nhà mình mới biết người hầm canh gà chính là nhà mình.

 

Hai người đi thẳng vào bếp mở tủ bát, muốn xem có để phần canh gà cho họ không, kết quả chẳng có gì.

 

Trình Mỹ Hoa nổi giận ngay tại chỗ: “Không thể bắt nạt người ta như thế chứ, cả nhà ăn gà hầm mà không biết để cho tôi chút nào sao?”

 

Trình Cường bước ra, khó chịu nói: “Cãi cái gì mà cãi, chẳng qua là tụi con không về ăn cơm tối thôi. Được rồi, là Anh bắt được một con gà rừng về hầm, tụi con muốn ăn thì để lần sau đi.”

 

Trình Mỹ Hoa sững sờ, hóa ra con gà hầm canh là từ đó mà ra, Trình Anh để phần canh gà cho cô ta mới là lạ.

 

Hai anh em lập tức im thin thít, đều biết Trình Anh không trêu vào được.

 

Hai anh em này ở nhà sợ nhất không phải bố ruột, mà là cô em gái Trình Anh.

 

Hôm sau Trình Anh tinh thần sảng khoái đeo cặp đi học, cô còn mang theo quả cầu lông gà làm tối qua.

 

Vừa để khoe với cô bạn cùng bàn thân thiết, vừa để giờ ra chơi cùng đá cầu.

 

Hai chị em gặp nhau trước cổng trường, nhìn thấy nhau cái là đồng thanh: “Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

 

Hai người nhìn nhau, lại đồng thanh: “Tớ có đồ ngon cho cậu xem.”

 

Cả hai sững ra, rồi nhìn nhau cười ngốc nghếch.

 

Sao bọn họ lại có thể tâm linh tương thông đến vậy chứ.

 

Hai chị em khoác tay nhau, thân thiết đi vào trường.

 

Lần này Trình Anh nhường nhịn: “Cậu nói trước đi, cậu nói xong tớ nói.”

 

Trương Minh Nguyệt gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Tớ nói tớ nói, anh trai tớ hôm qua về rồi, còn mang về bao nhiêu là đồ nữa chứ.”

 

Trình Anh mừng rỡ: “Thật à? Anh tớ về thật rồi sao? Vậy thì tốt quá, lát nữa tan học chúng ta đi thăm anh tớ nhé.”

 

Anh của bạn thân, cũng chính là anh của mình, gọi là anh tớ thì hoàn toàn không có vấn đề gì.

 

Trình Anh đối với anh của Trương Minh Nguyệt còn thân thiết hơn cả anh ruột, à, trừ anh tư của cô ra.

 

Trương Minh Nguyệt quên luôn chuyện giận Trình Anh hôm qua, mặt mày rạng rỡ: “Vậy nói xong nhé, tan học cùng đi thăm anh tớ. Xem này, đây là mứt quả và thịt bò khô anh tớ mang về, tớ cố ý mang cho cậu đấy, thấy tớ tốt chưa.”

 

Trình Anh mắt sáng rực, ôm chầm lấy Trương Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, cậu chính là chị em tốt nhất của tớ, anh tớ cũng là anh trai tốt nhất, anh tớ đúng là quá tốt.”

 

Đó chính là thịt mà, ai cho cô ăn thịt thì đều là anh trai ruột!

 

Trương Minh Nguyệt đắc ý cười, biết ngay Trình Anh sẽ vui.

 

Nhắc đến anh mình, Trương Minh Nguyệt cuối cùng cũng nhớ ra món nợ cũ: “Thật ra hôm qua cậu suýt nữa là gặp được anh tớ rồi, mau nói đi, chiều qua cậu đạp xe đi đâu vậy? Tớ với anh tớ nhìn thấy cậu, còn gọi phía sau, mà cậu dừng cũng không dừng một cái.”

 

Trình Anh: “…À.”

 

Hình như bỏ lỡ mất nhiều thứ, nhưng không sao, cô không bỏ lỡ gà rừng thỏ hoang trên núi là được.

 

Trình Anh lập tức xin lỗi: “Minh Nguyệt, là tớ sai, chắc chắn là tớ đạp xe quá nhanh nên mới không nghe thấy, không thì dù có chuyện trời long đất lở tớ cũng phải dừng lại gặp cậu với anh tớ chứ?”

 

Trương Minh Nguyệt lập tức được dỗ cho vui, cười đến không thấy mắt đâu: “Đúng rồi, chúng ta ai với ai chứ, cậu không thân với tớ thì thân với ai. Mau nói đi, đi đâu vậy.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi