Chương 31: Đánh! Đánh!
Ngày thứ 2 mùa mưa bão, 6 giờ sáng.
Phòng chứa đồ trên tầng thượng tòa nhà giảng đường.
Tô Mộng Dao tỉnh dậy đúng giờ. Đều tận thế rồi, ai còn ngủ nướng nữa chứ.
Dậy xong, trước tiên lấy từ không gian ra một chậu nước máy để rửa mặt, rửa mặt xong ngồi xuống ăn sáng tại chỗ.
Bữa sáng từ hai nắm cơm tăng lên bốn nắm cơm.
Lúc ăn không cần động não, nên vừa nhai cơm vừa làm việc nhà trong đầu.
Tưới cây, cho gà ăn, cho thỏ ăn.
Tiện tay còn thu quần áo khô vào.
Làm xong những việc này chỉ mất 20 phút.
6 giờ sáng trời mưa bão, tầm nhìn không cao, phải đến 8, 9 giờ mới rõ hơn một chút.
Khoảng thời gian này Tô Mộng Dao rèn luyện tinh thần lực trong đầu.
Thời gian mới chỉ qua một ngày, Tô Mộng Dao vẫn chỉ có thể đồng thời thao tác ba vật dụng trong bếp.
Nhưng tổng thể vẫn có tiến bộ, Tô Mộng Dao có thể cảm nhận được sự thuần thục của mình.
Sinh tồn trong tận thế chẳng có gì khác, chỉ có cạnh tranh, cạnh tranh vật tư, cạnh tranh năng lực.
Chuyện hôm qua Tô Mộng Dao đã suy xét lại một lần nữa. Tên Lý Thắng Lợi này dường như đã xuất hiện trong nguyên tác, nhưng vì Tô Mộng Dao đọc lướt, trí nhớ không rõ, nhất thời quên mất hắn.
Có thể là do hôm qua uống nhiều nước giếng, nên hơi nhớ ra một chút.
Người này chắc là sẽ xuất hiện vào khoảng ngày thứ ba mươi của mùa mưa bão trong nguyên tác, là khoảnh khắc rực rỡ của nam chính Cố Lẫm.
Mưa bão tạo điều kiện phạm tội tuyệt vời cho Lý Thắng Lợi, lúc đó trong toàn trường không ít người bị hắn hãm hại, nhiều chi tiết Tô Mộng Dao hoàn toàn không nhớ nổi.
Chỉ nhớ cuối cùng nam chính Cố Lẫm một mình giải quyết Lý Thắng Lợi, giải cứu nhiều nữ sinh trong trường, trong đó có con gái của một nhân vật lớn nào đó.
‘Mà ngay ngày đầu tiên ta đã gặp Lý Thắng Lợi, chứng tỏ nhiều mốc thời gian cốt truyện trong cuốn sách này đã thay đổi rồi.’
‘Ngay từ đầu ta đã nên nghĩ tới, cảnh tượng kinh điển bịch khoai tây của nam nữ chính diễn ra sớm, hiệu ứng cánh bướm do ta mang đến đã bắt đầu rồi.’
Chọn xa lánh nam nữ chính là để tránh nguy hiểm không biết trước, mà ngày đầu rời xa nam nữ chính đã gặp nguy hiểm.
Chọn thế nào cũng không đúng, chọn thế nào cũng sai. Tô Mộng Dao quyết định lấy bản thân làm trung tâm, chỉ cần cô không chết, cô sẽ không chiều theo bất kỳ ai.
Dĩ nhiên điều này không chứng tỏ Tô Mộng Dao sẽ hành động liều lĩnh, cô sẽ giải quyết từng kẻ khiến cô khó chịu trong điều kiện đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bản thân.
Ví dụ như bây giờ, từ cửa phòng học vọng ra tiếng ồn ào, một loạt âm thanh vang lên.
“Đùng! Bốp!”
Đây là tiếng ghế rơi trúng người rồi lại rơi xuống đất.
“Ái chà!”
Đây là tiếng ai đó bị dọa giật mình.
“A!”
Đây là tiếng người bị trúng đầu chảy máu, là tiếng đồng bọn bị dọa bởi cảnh máu me mà hét lên.
“Cái gì thế này?!”
Đây là tiếng rõ ràng đã thấy là cái gì nhưng mắt cứ đảo qua đảo lại không chịu nhìn, cố tình hỏi dù đã biết.
“Cẩn thận, trên cửa có ghế!”
Đây là tiếng cuối cùng cũng có người để ý trên cửa còn một cái ghế.
“Mẹ kiếp, bệnh à! Thằng nào làm? Cút ra đây cho ông!”
Đây là tiếng của kẻ có tiếng nói nhất trong nhóm.
Tô Mộng Dao nhắm mắt, phân tích rõ ràng âm thanh từ bên ngoài truyền vào, cô từ từ thu dọn gian bếp trong đầu.
Từ sáng sớm cô đã nấu kha khá đồ ăn, chỉ là chưa kịp bày ra đĩa thì tiếng động bên ngoài đã vang lên.
“Đừng có giả chết, tao biết trong đó có người, là đàn ông thì cút ra đây, đừng có trốn trong đó rụt đầu rụt cổ.”
Sáng sớm trốn trong phòng học có phòng chứa đồ, còn ngoài cửa bày ra loại thiết bị cảnh báo này, dùng chân nghĩ cũng biết là dẫn người đến làm gì.
Bình thường, anh em trong nhóm chắc chắn sẽ không nói gì nhiều, nhưng hôm nay cái ghế này đập vào đầu đàn em của hắn.
Thế thì phải đòi một lời giải thích, không thì còn mặt mũi nào để lăn lộn trong trường nữa?
Tô Mộng Dao không vội để ý, mà tăng tốc động tác bày đồ ăn ra đĩa. Cô có bệnh cưỡng chế, một việc không làm xong mà làm việc khác, sẽ khó chịu mãi cho đến khi làm xong việc tiếp theo!
Tinh thần lực phân công làm việc cũng không kéo dài lâu, thời gian thực tế chỉ qua hai ba phút.
Nhưng đám người bên ngoài rõ ràng đã mất kiên nhẫn, kẻ cầm đầu lên tiếng.
“Đồ khốn, mày chết trong đó rồi hả? Sắp lên đường rồi à? Còn không ra? Không ra thì bọn tao vào đấy, lúc đó đừng nói tao không cho mày mặt mũi!”
Lời còn chưa dứt, Tô Mộng Dao đeo ba lô từ phòng chứa đồ bước ra, ánh mắt sát khí.
Góc nhìn của Tô Mộng Dao:
‘7 người, 4 nam 3 nữ, người ướt sũng, vừa từ tòa nhà khác chạy sang.’
‘Một trong số đó bị vỡ đầu, đang chảy máu.’
‘Đều là sinh viên, sức chiến đấu người thường, không có vũ khí.’
‘Không thể hạ ngay lập tức, tạm thời không thể giết người, sẽ có nguy cơ người khác chạy thoát, bắt lại tốn thời gian công sức.’
‘Vậy thì áp dụng phương án hai, đã đến rồi thì đánh cho phục trước đã!’
Thiếu gia Lãnh vừa mới chửi rủa, thấy chỉ có một người phụ nữ bước ra, không khỏi cười nhạo.
“Này anh bạn, mày cũng nhát quá nhỉ, lúc này chỉ đẩy một người phụ nữ ra chịu tội thôi à? Tao nói cho mày biết, đừng có chọc tao, chọc tức tao, tao đánh cả đàn bà đấy!”
Đáp lại Thiếu gia Lãnh là một nắm đấm to bằng cái bát đột nhiên lao thẳng vào mặt.
