Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Não Tàn, Tôi Là Ác Nữ Sống Đến Cuối Cùng > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6: Đạo sinh tồn thế mạt thế

 

Tô Mộng Dao ngủ ngon lành, nhưng Bạch Vi Vi ở phòng bên cạnh thì trốn trong chăn kích động không ngủ được.

 

Vì ngay vừa nãy, cô nhận được lời mời kết bạn từ Cố Lẫm!

 

Hai chữ 【Cố Lẫm】 nhảy nhót trong ô yêu cầu kết bạn,

 

‘Sao anh ấy lại...’

 

Bạch Vi Vi lập tức chùm chăn kín đầu, cố gắng giấu mình đi, cô chợt nhớ lại tuần trước trong thư viện, khi ngón tay thon dài của Cố Lẫm lướt qua cô để rút cuốn 《Tuyết Quốc》, chiếc nhẫn bạc ở ngón út vẽ một vòng cung bạc dưới ánh mặt trời.

 

Đây là Cố Lẫm mà, người đàn ông đẹp trai nhất trường!

 

Nếu không phải đã năm cuối, và mọi người đều biết anh ấy thích Tống Uyển Ninh, chắc hẳn người theo đuổi Cố Lẫm đã xếp hàng từ cổng trường tới tận Pháp rồi!

 

Người đàn ông chói lọi như vậy lại chủ động kết bạn WeChat với cô, nói không kích động là giả!

 

‘Sao anh ấy lại kết bạn với mình? Anh ấy không thích Tống Uyển Ninh nữa sao? Anh ấy cuối cùng cũng để ý đến mình rồi sao?’

 

Khoảnh khắc xác nhận kết bạn, khung chat lập tức hiện dòng chữ "Đối phương đang nhập...".

 

Bạch Vi Vi áp điện thoại vào ngực đang nóng bừng, nghe thấy tiếng thái dương đập thình thịch.

 

Lúc này, chuyện Cố Lẫm trước đó cũng từng chủ động kết bạn Tô Mộng Dao đã bị Bạch Vi Vi vứt ra sau đầu rồi.

 

【Bạch Vi Vi đồng học, xin lỗi đã làm phiền em muộn thế này.】

 

【Nghe nói em và Uyển Ninh cùng phòng?】

 

Hai tin nhắn nối tiếp nhau hiện ra, Bạch Vi Vi chợt thấy gió đêm nay sao lạnh quá.

 

Cô nhìn chằm chằm vào chữ "Uyển Ninh" thân mật ấy, móng tay cào lên hình dán thỏ trên ốp lưng điện thoại, để lại những vết trắng hình lưỡi liềm.

 

【Cố học trưởng tìm cô ấy có việc ạ? Cô ấy ngủ rồi.】

 

Khi nhấn nút gửi, đầu lưỡi cô nếm được vị tanh nhẹ của sắt.

 

【Là muốn nhờ em giúp một việc.】

 

【Ngày mai ba giờ chiều, em có thể đưa Uyển Ninh đến KTV gần trường được không?】

 

Bạch Vi Vi bật dậy, giường ván kêu lên cót két.

 

Tô Mộng Dao lẩm bẩm mơ hồ, trở mình quay đi.

 

Bạch Vi Vi giữ nguyên tư thế cứng đờ, cho đến khi cổ đau nhức mới nhận ra mình nín thở từ lúc nào.

 

【Là chuẩn bị bất ngờ sinh nhật ạ?】

 

Câu này gửi đi, trong bóng phản chiếu trên màn hình khóa, khuôn mặt Bạch Vi Vi đang kéo ra một nụ cười méo mó.

 

【Đúng vậy, em cũng biết ngày mai là sinh nhật Uyển Ninh sao, thật tốt quá.】

 

Bạch Vi Vi chợt nhớ lại cơn mưa to ba ngày trước.

 

Khi Cố Lẫm khoác áo khoác lên đầu Tống Uyển Ninh, cô đang ôm đống tài liệu câu lạc bộ ướt sũng trú dưới mái hiên.

 

Ánh mắt anh thoáng liếc về phía cô lúc đó, hóa ra chỉ là tia nhìn dư thừa để xác nhận chướng ngại vật đã được dọn sạch.

 

【Đương nhiên có thể ạ (^_^)】

 

【Có cần em giúp chuẩn bị ruy băng bóng bay không ạ?】

 

Khi nhấn biểu tượng cảm xúc cuối cùng, có giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống màn hình.

 

Bạch Vi Vi luống cuống dùng tay áo ngủ lau, nhưng phát hiện bóng lưng thư viện chụp lén trong ảnh nền khóa màn hình đã mờ thành một cục.

 

“Tống Uyển Ninh...”

 

Bạch Vi Vi nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ lặp lại tên Tống Uyển Ninh, trong đầu một thứ cảm xúc mang tên ghen tị đang không ngừng nảy mầm...

 

.

 

.

 

“Sáng sớm thức dậy, ôm lấy mặt trời, tràn đầy năng lượng tích cực~ tràn đầy năng lượng tích cực~”

 

Sáu giờ sáng, Tô Mộng Dao ngân nga một điệu nhạc, ra khỏi cổng trường, cô phải đến chợ thịt mua thịt heo tươi nhất.

 

Nhưng hôm nay chắc chắn không thể ôm mặt trời rồi, cho đến khi Tô Mộng Dao ra khỏi chợ thịt, trời vẫn u ám, điều này cũng báo hiệu cơn mưa to ngày mai.

 

Mấy trăm đồng cuối cùng cũng được Tô Mộng Dao đổi thành đủ loại rau củ, trước khi rau trong vườn lớn lên, không thể nào không ăn rau được.

 

Rau cũng không đắt, mấy trăm tệ có thể mua được khá nhiều.

 

Khi về đến ký túc xá, Bạch Vi Vi và mấy người kia vẫn chưa dậy, Tô Mộng Dao mặc kệ có làm phiền họ hay không, lôi vali ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc lỉnh kỉnh.

 

Dù sao làm gì cũng bị ghét, vậy thì chứng minh mình có thể làm mọi thứ.

 

Ai biết cái nguyên tác này thiết lập thế nào, không có nhà riêng, ba năm đại học sống trong trường, đồ đạc các thứ chất đống, bây giờ không thu, lát nữa mưa to đến, càng khó trước mặt họ mà nhét đồ vào không gian.

 

Tuy phần lớn là quần áo chăn màn mỹ phẩm dưỡng da gì đó, nhưng dù sao cũng là tiền của Tô Mộng Dao nguyên tác bỏ ra mua, toàn đồ tốt đồ đẹp.

 

Không có lý do gì để lại đây cho ngập nước.

 

Bạch Vi Vi đêm qua mất ngủ, vốn chưa ngủ ngon, sáng sớm Tô Mộng Dao lại làm ầm ĩ một trận.

 

Đang định chửi ầm lên, lại thấy Tô Mộng Dao đang thu dọn đồ, lời chửi rủa nuốt trở vào, biến thành câu hỏi.

 

“Tô Mộng Dao, cậu chuyển phòng à?”

 

Tô Mộng Dao không ngẩng đầu, nói luôn:

 

“Không chuyển phòng, nhưng mình thuê nhà bên ngoài rồi, cuối tuần không ở trường nữa, tiện thể mang mấy thứ này qua luôn.”

 

Thế chẳng phải hợp lý rồi sao?

 

Tô Mộng Dao dùng hai cái thùng to, chạy đi chạy lại ba lượt, mới chuyển hết đồ trong phòng đi.

 

Bây giờ tủ quần áo trong phòng ngủ của không gian đã đầy ắp, bàn trang điểm cũng bày đủ thứ.

 

Nhưng nhìn thế này, càng có hơi thở cuộc sống hơn.

 

Còn trong phòng ký túc, chỉ để lại vài bộ đồ thể thao rộng rãi để thay, cùng rèm giường chăn đệm mấy thứ đồ dùng sinh hoạt cơ bản.

 

Có vẻ như chỉ là ngủ tạm từ thứ hai đến thứ sáu.

 

Làm xong những việc này, Tô Mộng Dao không nán lại ký túc xá, mà thẳng tiến đến thư viện, sáng nay lúc từ ngoài trường về cô đã đi ngang qua thư viện.

 

Tô Mộng Dao chợt nhớ ra, đúng rồi, đại học còn có thư viện mà!

 

Ai bảo lúc cô đi học đại học cũng hầu như chưa từng đến thư viện, nhất thời không nghĩ ra.

 

Trong máy tính của không gian đã có khá nhiều tài liệu văn bản liên quan, nhưng tài liệu thư viện đại học chẳng phải cụ thể hơn sao, dù sao sau này cũng bị ngâm nước, cô mượn vài cuốn không trả cũng chẳng sao.

 

Không ngờ, cô còn tìm được mấy thứ tốt.

 

《Dinh dưỡng thể thao》《Toàn thư dinh dưỡng thể hình》《Tập bản đồ giải phẫu thể thao》《Tập thể dục không cần dụng cụ》《Giãn cơ chính xác》....

 

Vân vân hơn chục cuốn sách về rèn luyện, Tô Mộng Dao không chọn lọc, mượn hết.

 

Ra khỏi thư viện cũng không về ký túc xá, mà trèo thẳng lên sân thượng của tòa nhà ký túc.

 

Chỗ này thường không có ai, chỉ thỉnh thoảng có người lên phơi chăn.

 

Tuy bây giờ xung quanh không có người, Tô Mộng Dao vẫn cẩn thận lấy cơm nắm từ trong túi ra ăn, bây giờ đã trưa rồi, muốn tập luyện cũng phải ăn no trước đã.

 

Tô Mộng Dao vừa ăn cơm nắm thơm ngon, vừa ngồi trên sân thượng, nhìn xuống dòng người qua lại bên dưới, toàn là hơi thở trẻ trung, ngoại trừ cô, không ai biết cơn mưa to sắp đến, mạt thế sắp đến.

 

Nói cho những người này biết mạt thế sắp đến? Làm cứu thế chủ một phen? Tô Mộng Dao mới không có cái suy nghĩ rảnh rỗi sinh nông nổi này.

 

Dù là trước khi xuyên sách hay sau khi xuyên sách, cô đối với việc giao tiếp với người khác chỉ tin theo tám chữ chân ngôn.

 

Liên quan gì đến cậu, liên quan gì đến tôi.

 

Cảm thấy bất lực trước thế giới sắp diệt vong? Tiếc nuối? Đáng tiếc? Không không không, Tô Mộng Dao hoàn toàn không có cảm giác này, cô chỉ thấy sướng phát điên.

 

Cứ như trong game bật hack vậy, mọi người đều hack có lẽ không vui, nhưng chỉ có mình cô có hack, vậy thì rất vui rồi.

 

Tuy nhiên, dù trong lòng đùa cợt, hay kích động phấn khích, Tô Mộng Dao cũng sẽ không thực sự quên rằng mạt thế rất tàn khốc.

 

Dù sao cũng đã đọc nhiều tiểu thuyết mạt thế như vậy, đối với những tình tiết tàn nhẫn xuất hiện trong đó, Tô Mộng Dao đều biết rõ như lòng bàn tay.

 

Nhất là câu mà mỗi cuốn tiểu thuyết mạt thế đều có,

 

So với mạt thế còn đáng sợ hơn, là lòng người.

 

Tô Mộng Dao càng hiểu rõ giá trị của câu này, vì vậy tuy là xuyên sách mạt thế, nhưng Tô Mộng Dao cũng sẽ không thực sự coi đây là một trò chơi.

 

Lỡ như xuyên sách chết ở đây, không về được thế giới cũ, chẳng phải là xong đời thật sao?

 

Vẫn phải cẩn thận, nỗ lực nâng cao bản thân.

 

Kim thủ chỉ của mình chỉ có một không gian đủ ăn đủ mặc, còn sức chiến đấu, hoàn toàn là trình độ của một người bình thường, tùy tiện một người đàn ông trưởng thành cũng đánh không lại.

 

Cẩn thận, mới là thượng sách.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích