Chương 33: Đồ điện tử cũ
Ông quản lý chà xát tay, cười có chút ngượng ngùng: “Chuyện là… hôm qua đầu bếp của các cô nấu ngon quá, tụi tôi ăn mà ngại quá. Hôm nay mọi người mỗi người tự mang ít đồ từ nhà đến, toàn đồ nhà làm, chẳng đáng giá bao nhiêu.”
Ông vừa dứt lời, mấy công nhân đứng cạnh lập tức hùa vào, giọng đứa nào to đứa nấy:
“Đúng đấy, tôi chưa từng ăn món cà chua trứng ngon như vậy!”
“Món đơn giản thế mà làm ngon thế, giỏi thật!”
Nói rồi, công nhân lần lượt mở túi.
Có cá muối bọc muối hột, có xúc xích tự làm màu đỏ hồng, có thịt bò tươi mới mổ, còn có mấy bó cải non còn đọng sương, mười mấy người công nhân ai cũng mang đồ, bày la liệt dưới đất. Còn có một bác thấy trên núi có ruộng, mang theo kha khá hạt giống.
Rõ ràng, tài nấu nướng của Tạ Đỉnh Niên hôm qua đã đánh trúng vị giác của đám công nhân chất phác này. Họ mang đồ đến, một mặt là cảm ơn, mặt khác cũng muốn được nếm thử tay nghề của Tạ tiên sinh lần nữa.
“Hì hì, chủ Miêu ơi, tay nghề đầu bếp nhà cô đỉnh thật đấy!” Một người công nhân gãi đầu, cười hiền lành: “Xúc xích này nhà tôi tự nhồi đấy, hàng thật giá thật, không có phụ gia, cô mang về cho đầu bếp thử xem, xào hay hầm đều thơm hết!”
“Đây là hạt giống nhà tôi dùng, toàn giống tốt!”
“Thịt bò này thái sáng nay, tươi lắm!” Một người khác vội tiếp lời: “Bây giờ còn sớm, có thể để tủ lạnh trước, trưa nấu là vừa!”
Miêu Vân Du nhìn đống thực phẩm chất như núi trước mặt, hơi ngượng ngùng gãi gãi má, khóe miệng giật giật: “Chuyện là… nhưng trên núi tôi, chưa mua tủ lạnh…”
Công nhân: “???”
Đám công nhân này trước đó đã lên núi tham quan sơ qua, đi vệ sinh cũng dùng nhà vệ sinh công cộng ở cổng.
Ai cũng biết, một khu du lịch có giàu hay không, nhà vệ sinh là chỉ số trực quan nhất.
Lát gạch men, bệ rửa sáng loáng, đủ loại thiết bị tự động, đến máy xông tinh dầu cũng có, thoang thoảng mùi thơm nhẹ, cả nhà vệ sinh sạch sẽ sáng sủa không thể tả, rõ là tốn kém đầu tư.
Nhà vệ sinh còn xây sang trọng thế này, sánh ngang khách sạn sao, sao lại đến tủ lạnh cũng không có?
Miêu Vân Du đương nhiên vẫn cái lý do cũ: “Thú thật, tiền giai đoạn đầu đổ hết vào cơ sở hạ tầng, đến nhà vệ sinh cũng xây theo tiêu chuẩn cao của khu du lịch, không cẩn thận là vượt ngân sách.”
Nghe vậy, công nhân liền hiểu, dù sao làm cơ sở hạ tầng cũng là việc đốt tiền.
Đúng lúc đó, một công nhân trẻ da ngăm đen tới gần, trên mặt nở nụ cười hớn hở: “Thế thì trùng hợp quá! Bố vợ cháu là thợ thu mua đồ điện cũ, mấy hôm trước vừa thu được một cái tủ lạnh thương mại!
Là tiệm lẩu cay dược thiện dưới núi đóng cửa, tủ lạnh mới dùng nửa tháng, y như mới.”
Miêu Vân Du: “…”
Lẩu cay dược thiện, combo thần kỳ gì thế?
Lần sau có khi lại làm trà sữa thuốc Bắc không?
Người công nhân quả quyết: “Cháu xem rồi, tủ lạnh mới tinh, không một vết xước. Bố vợ cháu thu năm chiết, nếu cô cần, bảy chiết cho cô, tuyệt đối hời!”
Kiểu này cơ bản là dân mới khởi nghiệp bị mấy công ty nhượng quyền lừa, trước thì nói như mật rót tai, đến lúc mở cửa hàng thật thì mất trắng. Mới một tháng đã đóng cửa, bán đồ thu hồi vốn.
Miêu Vân Du mắt sáng lên: “Thật không?”
Công nhân: “Bảo đảm thật, cháu cho cô địa chỉ, cô có thể tự đến xem.”
Miêu Vân Du: “Được được được, cảm ơn quá, tôi bảo Tạ tiên sinh trưa nay thêm vài món!”
“Wow, cảm ơn chủ!” Công nhân reo lên, hăng hái làm việc hơn.
Miêu Vân Du dặn người khác mang đồ công nhân tới vào bếp cất cho gọn, rồi bảo Lạc Tinh Lan dắt ngựa ra, chuẩn bị ra ngoài một chuyến.
Hai người lên ngựa, Lạc Tinh Lan khẽ kẹp bụng ngựa, tuấn mã liền phóng bốn vó chạy về phía huyện thành.
Vó ngựa lộc cộc, tung lên một trận bụi mờ, bóng lưng thanh thoát dứt khoát khiến đám công nhân đang thi công ngây người nhìn.
Theo địa chỉ công nhân cho, hai người nhanh chóng tìm được tiệm đồ điện cũ.
Trước cửa tiệm, một ông già tóc hoa râm đang ngồi vắt chân xem điện thoại, thấy hai người cưỡi ngựa tới, đầu tiên ngẩn ra một lúc, điện thoại suýt rơi, mãi mới phản ứng kịp, vội đứng dậy đón, dẫn họ đi xem cái tủ lạnh: “Hóa đơn gì cũng có, bảo hành cũng không vấn đề.”
Tủ lạnh thương mại lớn bốn cánh, trên ngăn mát dưới ngăn đá, 920 lít, cũng là nhãn lớn nội địa chính hãng, không phải hàng trôi nổi.
Vỏ ngoài sáng bóng, nhìn y như mới.
Miêu Vân Du mở cửa tủ, các ngăn bên trong sạch sẽ ngăn nắp, không một vết bẩn.
Lạc Tinh Lan không hiểu lắm, buồn chán nhìn quanh.
Miêu Vân Du trước khi đến có tra, mua mới online, thế nào cũng phải 2300.
Còn cái này gần như mới chỉ 1500, đúng là tiết kiệm được kha khá.
Tuy nhiên đột nhiên có 10 vạn tiền to, nhưng vẫn phải tiết kiệm mà tiêu.
Đang nghĩ có nên trả giá thêm không, mắt Miêu Vân Du rơi vào một góc sân, một cái máy may.
Là loại máy may kiểu cũ mấy chục năm trước, thân máy bằng gỗ toát lên vẻ cổ kính, bên dưới còn có bàn đạp, trông khá hoài cổ.
Ông già cười: “Cô thích cái này à? Ồ, bây giờ có nhiều tiệm dùng đồ cổ này để trang trí đấy.
Đây còn là của hồi môn của vợ tôi đấy, đồ tốt, sau này người ta dùng loại tự động chạy điện hết rồi. Chẳng ai dùng loại này nữa.
Hồi con gái tôi còn nhỏ, vẫn lấy cái này làm bàn học bài đấy.”
Hình ảnh từ internet
Miêu Vân Du lại gần nhìn, cười: trên mặt bàn gỗ, còn có chữ “sớm” khắc bằng nét bút ngây ngô thô ráp.
Nhìn là biết học theo thầy Lỗ Tấn.
“Tủ lạnh 1500, cái máy may này, tặng kèm luôn.”
“Tặng thêm cái ổ cắm điện nhé?”
“Ôi chà cô bé này, giỏi làm ăn thật, được được.”
Miêu Vân Du không chút do dự đồng ý: “Cảm ơn chủ quán!”
Trên núi có một thợ thêu đỉnh cao, loại máy may bán tự động này rất hợp với cô ấy.
Chuyển 1500 xong, nhân lúc đồ điện được chất lên xe, Miêu Vân Du tiện tay còn trả nốt tiền nợ Trương Mạt, bây giờ không nợ nần gì, nhẹ cả người.
【Số dư cũ 135794, trừ 1500, trừ 38520, số dư hiện tại 95774. Nợ: 0.】
