Chương 73: Đánh Hoa Lửa
Anh quay phim vô thức đẩy ống kính về phía trước, hơi thở cũng nhẹ hơn vài phần.
MC Lý Ca cũng sững sờ, lén lút xích lại gần biên tập, hạ giọng: “Cái này… đây là nhân viên công tác à? Nhan sắc cũng quá đỉnh rồi đấy?”
Biên tập cũng ngây người: “Tôi làm chương trình địa phương bao nhiêu năm, chạy khắp các khu thắng cảnh lớn nhỏ ở tỉnh Nam, chưa từng thấy ai…”
Chưa từng thấy nhân viên soát vé nào đẹp như vậy!
“Mau quay thêm mấy cận cảnh!!!”
Trần Mặc nhìn vẻ mặt kinh ngạc của họ, khóe miệng khẽ nhếch lên một chút khó thấy, giọng điệu bình thản đến mức gần như khoe khoang kiểu phông bạt: “À, gần đây chỗ này khá nổi ở địa phương. Đây chẳng phải là khu thắng cảnh của tỉnh các anh sao? Các anh không biết thật à? Một người ngoại tỉnh như tôi còn lướt được mấy lần giới thiệu đấy.”
MC và biên tập liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự khó hiểu và ngượng ngùng — họ ngày nào cũng ngâm mình trong đủ loại tin tức văn hóa du lịch, sao chưa từng nghe đến khu thắng cảnh này? Chẳng lẽ họ đã lỗi thời rồi?
Mọi người lúc này mới hoàn hồn, vừa đi vào trong, sự kinh ngạc vẫn không dừng lại.
Con đường lát đá xanh uốn lượn quanh co, hai bên là rừng cây um tùm, cành lá rậm rạp, che khuất cả bầu trời, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, tạo thành những mảng sáng loang lổ. Không khí tràn ngập hương thơm mát lành của cỏ cây, xen lẫn chút hương hoa thoang thoảng và mùi đất, hít một hơi thật sâu, cả ngũ tạng lục phủ đều cảm thấy dễ chịu.
Từng khung hình đều vượt xa trí tưởng tượng của họ về một “khu thắng cảnh núi non hẻo lánh”.
“Trời ơi, cảnh này cũng quá đỉnh rồi.”
“Không khí thật tốt, thoải mái hơn trong thành phố nhiều.”
MC Lý Ca cũng là người tinh ý, đã lén tra cứu tư liệu về khu thắng cảnh, biết nơi này mới chạy thử chưa đầy nửa tháng, nhìn lượng khách thưa thớt, liền biết chỗ này còn chưa phải là khu thắng cảnh nổi tiếng gì.
Anh không nhịn được, nói với ống kính với giọng ẩn ý: “Tiểu Mặc, cậu giỏi giấu thật, tìm được chỗ tốt thế này mà cũng không quảng bá gì à!”
Trần Mặc cười nhạt: “Cũng tình cờ phát hiện thôi, yên tĩnh, thích hợp để dưỡng bệnh.”
Mọi người đi đến Y Lư, bắt đầu quay chủ đề chính của ngày hôm nay — nhật ký phục hồi chức năng của nhà vô địch đã giải nghệ.
Trần Mặc ngồi yên, để đại phu Sở kiểm tra vai cho anh.
Miêu Vân Du trốn ở cửa ra sức ra hiệu cho Sở Ngưng Sương — bình thường vào! Nhất định phải nhớ đi đúng quy trình!!!
Sở Ngưng Sương: “…” Đã bảo một tháng sau hãy đến, bây giờ có gì đẹp mà xem, vô duyên vô cớ, không hiểu nổi mấy người.
Suốt cả ngày hôm đó, ekip chương trình quay không biết mệt.
Phong cảnh tuyệt đẹp, đồ ăn quê đặc sắc, hoàng hôn trên vách đá, cọc Hoa Mai…
Biên tập xem lại cảnh quay, liên tục gật đầu, mặt mày đầy hài lòng: “Đủ tư liệu rồi, số này ổn rồi! Phong cảnh đẹp, nhân vật có câu chuyện, lại có nhiều điểm nhìn mới lạ như vậy, hiệu quả phát sóng chắc chắn không tệ!”
Trong lòng mọi người, buổi quay hôm nay đã kết thúc viên mãn, chỉ còn lại công việc dựng phim hậu kỳ.
Miêu Vân Du tươi cười bước tới, tay cầm một chiếc đèn lồng giấy cổ điển, trên đèn thêu hoa văn mây lành, ánh sáng vàng ấm xuyên qua các khe rỗng chiếu xuống, in lên mặt đất những bóng mây loang lổ, cũng làm nổi bật nụ cười đầy bí ẩn trên khuôn mặt cô.
Miêu Vân Du nói: “Mọi người vất vả cả ngày rồi, thật trùng hợp, khu nghỉ dưỡng chúng tôi tối nay có một chương trình đêm đặc biệt, bản cải tiến của đánh hoa lửa, nếu mọi người có hứng thú, có thể ở lại quay, coi như một cảnh bất ngờ.”
“Đánh hoa lửa?”
MC Lý Ca và biên tập liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương một tia xem thường quen thuộc.
Đánh hoa lửa là di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia của Tung Của, là kỹ thuật pháo hoa dân gian cổ xưa lưu truyền ở vùng Trung Nguyên, bắt đầu từ Bắc Tống, thịnh hành vào Minh Thanh, đã có lịch sử hơn nghìn năm, được gọi là “đỉnh cao pháo hoa dân gian”, “kỳ hoa văn hóa Trung Nguyên”.
Loại biểu diễn dân gian này, họ thấy nhiều rồi.
Khi biểu diễn, người thợ sẽ bỏ gang vào lò nung nhiệt độ cao, nung chảy đến hơn 1600°C thành sắt nóng chảy, rồi dùng muôi gỗ liễu hoặc gậy gỗ liễu đã ngâm nước từ trước, múc sắt nóng chảy và đánh mạnh lên bầu trời đêm. Sắt nóng chảy ở nhiệt độ cao trong không khí lập tức vỡ tung, ôxy hóa và cháy, biến thành những tia lửa đỏ rực rỡ khắp trời, như sao băng trút xuống, cây lửa hoa bạc, cảnh tượng hùng vĩ tráng lệ, chấn động lòng người.
Tuy nhiên, lửa có ngoạn mục, nhưng rốt cuộc chẳng có gì mới mẻ, cả nước đều có, thuộc loại quay cũng được, không quay cũng chẳng sao.
Anh quay phim cũng lười dựng máy chính, chỉ định tiện tay cầm máy quay thể thao quay vài cảnh phụ cho xong.
“Được thôi, chúng tôi rất mong chờ.” Tuy trong lòng chẳng có chút mong chờ thực sự nào, nhưng Lý Ca vẫn rất chuyên nghiệp thuận miệng đáp lại, trên mặt nở nụ cười công thức.
Không ai ngờ rằng, cái liếc mắt “xem thử” này, sẽ trở thành một trong những cảnh quay khó quên nhất trong sự nghiệp của họ.
“Được rồi, để đảm bảo an toàn, chúng tôi dọn chỗ trước nhé.” Miêu Vân Du cười nói.
Lời chưa dứt, một nhóm người tay cầm dây thừng vừa dài vừa to, kéo ra một khu vực hình chữ nhật.
Miêu Vân Du tay cầm một cái loa lớn, hướng về phía du khách hết lần này đến lần khác hô to: “Để đảm bảo chương trình diễn ra an toàn, xin mọi người lùi lại phía sau một chút, lùi lại phía sau một chút, nhất định không được vào khu vực bên trong dây thừng, cảm ơn sự phối hợp! Để đảm bảo chương trình diễn ra an toàn, xin mọi người lùi lại phía sau một chút, lùi lại phía sau một chút, nhất định không được vào khu vực bên trong dây thừng, cảm ơn sự phối hợp!”
Ekip chương trình thầm nghĩ: Thôi được, đây cũng là thao tác cơ bản của đánh hoa lửa rồi. Để an toàn, cho du khách giữ khoảng cách nhất định với hoa lửa. Lát nữa, chắc sẽ chuyển đạo cụ đánh hoa lửa vào giữa khu vực này, vì các khu thắng cảnh khác cũng đều như vậy. Chỉ có nhan sắc của đám người kéo dây này… nhan sắc trung bình của khu thắng cảnh các anh cao vậy có hợp lý không??
Hôm nay du khách không nhiều lắm, cũng rất phối hợp, lần lượt lùi lại vài bước, nhanh chóng đứng lại ở khu vực an toàn, trên mặt lộ ra chút tò mò, mong chờ màn biểu diễn sắp bắt đầu.
Bỗng nhiên, toàn bộ đèn đường trên Huyền Vụ Sơn đều tắt phụt, bốn phía lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Chỉ còn lại ánh trăng nhạt nhòa rơi xuống, phủ lên núi rừng một lớp sương bạc mờ ảo, tiếng ve kêu xa xa dường như cũng trở nên rõ ràng hơn.
“Sao thế? Mất điện à?” Có người vô thức khẽ hỏi.
Dù sao vẫn chưa thấy đạo cụ đánh hoa lửa, sao lại tắt đèn luôn thế nhỉ?
Giữa lúc mọi người đang nghi hoặc, một ngọn lửa rực rỡ bất ngờ bùng lên trên đỉnh Vọng Tiên Phong!
Vọng Tiên Phong cao hơn hai trăm mét, dốc đứng hiểm trở, lúc này, ngọn đuốc ấy cháy bập bùng, ánh lửa đỏ cam bốc lên trời, xé toạc mảng tối tăm trên đỉnh núi, vô cùng nổi bật.
Dưới ánh lửa chói lọi, một bóng dáng cao lớn từ từ đứng vững.
Là Thẩm Nghiên.
Anh tay cầm cây cung cổ nặng, sống lưng thẳng tắp như cây tùng, màn đêm cũng không che giấu được khí chất trầm tĩnh và sắc bén của anh. Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt anh, khắc họa đường quai hàm cứng rắn, đôi mắt sâu thẳm như vực lạnh, mang chút xa cách không cho người lạ đến gần.
Mọi người vô thức ngước lên, ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng trên đỉnh núi, thậm chí không dám thở mạnh.
MC Lý Ca vô thức rướn người về phía trước, giọng đầy nghi hoặc: “Hả? Ý gì thế, đánh hoa lửa trên đỉnh núi à?”
