Chương 18: Tiểu Ni dạy bạn cách đối phó tra nam
"Thật à."
"Vậy anh thấy tôi bị ép buộc nhiều hơn hay bọn họ bị ép buộc nhiều hơn?"
Phóng viên: "..."
"Khụ~, đồng chí này, anh thấy chính phủ mới đã hại chết mẹ tôi là chính phủ tốt sao?"
"Chính phủ mới à?"
"Đúng."
Thi sư trưởng ra hiệu cho cô mong cô nghĩ đến đại cục, đừng nói bừa, không thì thật sự không thu dọn được.
"Đồng chí, anh hiểu lầm một chuyện rồi."
Phóng viên có chút không phản ứng kịp: "Hiểu lầm chỗ nào?"
"Người hại chết mẹ tôi không phải chính phủ mới, mà là cha tôi."
"Nhưng nếu không có chính phủ mới, cha cô cũng không thể hại chết mẹ cô. Cô bị khống chế rồi phải không? Cô cứ yên tâm nói ra, chúng tôi có thể bảo đảm an toàn cho cô."
Phóng viên dụ dỗ.
Ni Chùy Chùy không hề lay chuyển, cao giọng: "Tôi không bị khống chế. Chính phủ mới rất tốt, chính phủ mới là chính phủ tốt làm chủ cho nhân dân.
Nhờ có chính phủ mới đến, chúng tôi mới có được những ngày tháng tốt đẹp hiếm có.
Dưới sự lãnh đạo của chính phủ mới, chúng tôi có đất riêng, ăn no mặc ấm, không phải lúc nào cũng lo bị áp bức. Chính phủ nhân dân muôn năm."
"Đồng chí, cô..."
"Tôi biết anh muốn nói gì, cũng biết anh muốn nghe gì. Mẹ tôi bị gã cha khốn nạn của tôi hại chết, ông ta thấy người sang bắt quàng làm họ, ông ta là Trần Thế Mỹ.
Chính phủ sẽ làm chủ cho chúng tôi.
Hơn nữa họ đã hành động rồi.
Keng keng keng~, xem này, đây là bài viết tôi soạn theo yêu cầu tha thiết của Thi sư trưởng về chuyện này, tên là《Tiểu Ni dạy bạn cách đối phó tra nam》.
Trong đó ghi rõ chi tiết khi gặp tra nam Trần Thế Mỹ thì nên làm gì."
Phóng viên nhận lấy, đọc nhỏ: "Thứ nhất, chúng ta phải lấy được địa chỉ cụ thể của hắn;
Thứ hai, theo địa chỉ mà tìm đến;
Thứ ba, phải làm ầm lên, người và tiền nhất định phải có một, nếu đủ dữ dằn thì cả hai đều lấy được, nhưng phải nhớ một điều: người có thể không cần nhưng nhất định phải có tiền và việc làm.
Thứ tư, phải ác, ác đến mức liều mạng, đòi một căn nhà để an thân, lại đòi một công việc để lập mệnh. Có hai thứ này thì dù bà có bảy tám chục tuổi cũng tìm được một ông già đẹp trai.
Đồng chí à, những điều này rất hay, nhưng đây chỉ là cô dạy họ tự cứu mình, vấn đề căn bản vẫn chưa được giải quyết. Nhiều người là đồng chí có công, những thứ nhẹ như lông hồng này chẳng đau chẳng ngứa gì.
Suy cho cùng vẫn là chính phủ mới.
Đồng chí, cô thấy chính phủ mới có vi phạm lời tuyên truyền ban đầu là phục vụ nhân dân không?
Có phải có dấu hiệu vừa nắm quyền đã bắt đầu áp bức nhân dân không?"
Phóng viên không hài lòng với bài viết của Ni Chùy Chùy, tiếp tục hỏi.
Ni Chùy Chùy gật đầu: "Anh nói đúng, đây chỉ là cứu vớt chứ không ngăn chặn được hành vi tra nam của bọn Trần Thế Mỹ."
Phóng viên mặt mày tươi cười: "Đúng vậy, thế cô có thấy chính phủ mới không làm gì không?"
"Không đâu, tôi chỉ nhớ ra mình còn thông báo mà Thi sư trưởng nhờ tôi viết thay, cũng về chuyện này, sau này sẽ không còn nhiều chuyện như vậy nữa.
Nào, nào, anh là người ngoài đầu tiên xem đấy.
Anh xem rồi nhất định phải cho tôi ý kiến.
Để tôi sửa lại."
Phóng viên: "..." Kiếp trước chắc là văn thư đầu thai, sao lắm bài viết thế.
"Cái này không xem nữa, cô nói thẳng đi, cô có oán hận chính phủ mới không?
Chính phủ mới ép chết mẹ cô, cô thật sự muốn bắt tay giảng hòa, bỏ qua chuyện cũ sao?"
Thi sư trưởng nghe phóng viên hỏi với giọng đầy dụ dỗ, bước một bước tới: "Đồng chí, chúng tôi đã tỏ thái độ rồi, cô ấy rất tin phục chính phủ mới.
Chính phủ mới cũng nói là làm.
Nếu anh không yên tâm thì cứ xem biểu hiện của chúng tôi sau này.
Buổi phỏng vấn hôm nay tôi nghĩ có thể kết thúc rồi, cô ấy vẫn là trẻ con."
"Sư trưởng, ông không muốn chúng tôi hỏi thêm như vậy, tôi có thể có lý do nghi ngờ ông đang uy hiếp dụ dỗ cô ấy sau lưng chúng tôi không?
Mục đích là không cho cô ấy nói ra tiếng nói thật sự.
Bắt cô ấy bảo chứng cho những người đã hại chết mẹ cô ấy.
Đây có phải là phản bội mẹ ruột của cô ấy không?
Đồng chí, mẹ cô nuôi cô lớn, chịu bao nhiêu khổ, giờ bà bị hại chết, cô thật sự không có chút oán hận nào sao, chắc chắn muốn trở thành người một nhà với họ?"
"Đồng chí phóng viên, anh nhầm rồi, không phải chúng tôi trở thành người một nhà, mà chúng tôi vốn dĩ đã là người một nhà. Còn anh, đồng chí phóng viên, có phải người một nhà với chúng tôi hay không thì khó nói đấy?"
Ni Chùy Chùy cười híp mắt hỏi.
"Tôi không là người một nhà với ai cả, tôi là trẻ mồ côi."
"Vậy à?
Thật đáng tiếc, anh không thể cảm nhận được cái tốt của tình thân."
"Đúng vậy, đồng chí, cô chắc chắn không oán hận sao?
Nếu là tôi, tôi nhất định không tha thứ cho kẻ xấu đã hại chết mẹ tôi, cô chắc cũng vậy chứ?
Nếu người bị hại biết được, chắc sẽ chết không nhắm mắt?"
Ni Chùy Chùy híp mắt nhìn hắn.
Phóng viên mặt mày 'tôi đều là vì tốt cho cô' nhìn lại.
Ni Chùy Chùy khẽ nhếch môi: "Đồng chí phóng viên xem ra là người có khả năng đồng cảm mạnh, nhưng mà, dây lưng quần anh tuột rồi."
Phóng viên cúi đầu nhìn quần mình lành lặn, cười nói: "Đồng chí nhìn nhầm rồi, dây lưng tôi lành lặn mà."
"Vậy à?"
"Đúng vậy."
"A~~, lưu manh."
Thi sư trưởng nhìn phóng viên trước mặt, mặt biến sắc: "Bắt người lại, hắn là đặc vụ nằm vùng trong nước ta."
"Rõ!"
"Thả tôi ra, tôi là phóng viên, các người không có quyền bắt tôi."
"Đừng động.
Phóng viên cái con khỉ, đồ khốn nạn, ngươi xem ngươi mặc cái gì."
Phóng viên cúi đầu nhìn chân mình, không biết từ lúc nào dây lưng đã đứt, quần tụt xuống cổ chân, chiếc quần lót khác người lộ rõ.
"Cái này... không phải quần lót của tôi."
"Bốp bốp bốp!"
"Không phải của ngươi chẳng lẽ người khác nhân lúc ngươi ngủ mặc cho ngươi à, đồ khốn nạn, còn muốn gài bẫy ta, ta đánh chết ngươi."
"A~, tôi đến giúp cô."
"Bốp bốp bốp!"
"Bà nội mày cần mày giúp."
"Chính phủ mới là ma ăn thịt người, bọn họ lừa các người, mẹ cô là ví dụ tốt nhất, sao cô có thể nhận giặc làm mẹ, cô là bất hiếu."
"Bốp bốp bốp!"
"Hiếu hay không hiếu liên quan gì đến ngươi, chúng ta dù có thù giết cha thì cũng là mâu thuẫn nội bộ, cần gì người ngoài như ngươi xen vào."
"Cô..."
"Bốp bốp bốp!"
"Im mồm đi, mọi người xem cho kỹ, một kẻ đội lốt người như thế này thích giả làm người mình, mang danh nghĩa tốt cho chúng ta để hại chúng ta.
Chính phủ mới rất tốt.
Mọi người nhất định phải tin chính phủ mới.
Gặp loại này thì..."
"Chíp chíp~, cuối cùng có người bắt được đồ khốn này rồi, đây đúng là đồ xấu, trong nhà giấu không biết bao nhiêu thứ xấu.
Hôi chết đi được, hôi chết đi được.
Hai hôm trước còn đánh chết vợ ba của ta.
Đáng chết.
Đáng chết.
Đánh mạnh vào."
Ni Chùy Chùy dừng động tác đánh người, híp mắt, nhiều thứ xấu, là đồ thật hay là người xấu giống hắn, buông tay, bước tới.
"Ngươi nói thứ xấu là người hay đồ vật?"
