Chương 25: Kẻ địch bị Miệng Quạ chơi cho tơi bời
“Chít chít~, ngay phía trước.”
Ni Chùy Chùy lặng lẽ bò ra sau lưng bọn họ, nhìn một đám người cầm súng hung thần ác sát, nếu xông thẳng tới chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Mắt nàng đảo một vòng, nở nụ cười đầy ác ý: “Bị dây leo vấp ngã, chổng vó lên trời.”
“Ái da~”
“Bùm bùm bùm!”
“Đồ vô dụng, mày đi đứng kiểu gì vậy?”
“Tao cũng không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng tao nhìn rõ rồi, ai ngờ đâu tự nhiên có một sợi dây leo chạy ra.”
“Bốp! Mày dám lừa tao, dây leo có thể tự nhiên mọc ra được sao, mau đứng dậy, đi.”
“Vâng.”
“Ngã nữa đi, ngã gãy tay.”
“Bùm!”
“Rắc!”
“Tay của tôi.”
“Bùm bùm bùm!”
“Rắc, rắc.”
“Đồ ngu xuẩn.”
Ni Chùy Chùy hài lòng nhìn kết quả từ Miệng Quạ của mình, nói với Chuột Bá Thiên: “Bá Thiên, bảo đàn em của ngươi tha hết súng của bọn chúng đi.”
“Chít chít~, được ạ.”
Chuột Bá Thiên triệu tập không ít chuột, nhân lúc bọn chúng còn đang gào khóc chửi rủa thì tha súng đi mất.
Ni Chùy Chùy thấy bọn chúng mất súng, bèn nghênh ngang bước ra.
“Hoa·cô nương?”
Ni Chùy Chùy cười rạng rỡ với bọn họ: “Hai trăm đồng biết đi.”
Nói xong, nàng nhanh chân bước tới, giơ chân đá tới.
“Baka.”
“Tám đồng thì còn tạm.”
“Bùm.”
“Bùm!”
Liên tiếp đá ngất ba người, những kẻ còn lại biến mất trước mắt Ni Chùy Chùy, nàng nghiêm mặt nói: “Không ngờ lại có ninja, nhưng không sao, dù là ninja trước mặt ta cũng chỉ có thể nhịn.”
Nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận quỹ đạo của gió.
Đột nhiên nàng cong môi cười.
“Tìm thấy ngươi rồi.”
“Bùm!”
Kẻ bị đá bay ra kinh ngạc nhìn nàng hỏi: “Sao ngươi có thể phát hiện ra ta, rốt cuộc ngươi là ai? Quân nhân Tung Của?”
“Ngươi quá gà, ta là bà nội ngươi.”
“Bùm!”
“Ngươi cũng ra đây đi.”
Người cuối cùng cũng bị đánh văng ra, hai kẻ mặt mày giống hệt nhau.
Ni Chùy Chùy mặc kệ vẻ mặt của bọn chúng, từ trong túi xách thực chất là từ không gian lấy ra dây thừng gai, xâu bọn chúng lại như xâu châu chấu.
Những kẻ trước đó bị ngất, nàng tát cho mấy cái tỉnh lại.
“Ngoan ngoãn đi theo ta, không thì ta giết chết bọn ngươi.”
“Người của bọn ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”
“Bốp!”
“Ngươi đã là cá nằm trên thớt rồi mà còn dám uy hiếp ta, khiêu khích ta à, ngươi có tư cách khiêu khích ta sao?”
“Phụt.”
Ninja số một nhìn cây kéo cắm trên ngực mình, mặt đầy kinh ngạc: “Sao ngươi không theo lẽ thường vậy?”
“Vì ta không biết chơi bài.”
Nói xong, nàng lạnh mặt, hạ giọng uy hiếp mấy kẻ đó: “Tất cả nghe cho kỹ, ngoan ngoãn đi theo ta, các ngươi tốt ta cũng tốt, không ngoan thì các ngươi vẫn phải đi, nhưng đi kiểu gì thì không phải do ta quyết định nữa.”
Nói xong, nàng giơ cây kéo dính máu trong tay lên.
Những kẻ khác đều im lặng, bọn chúng cũng từng tiếp xúc với không ít quân nhân, nhưng chưa từng gặp ai như nàng, không hợp ý là đâm dao.
“Đi.”
Mấy kẻ nhìn về phía ninja số một bị thương.
Ninja số một mặt mày khó coi, nhưng cũng đành nhận mệnh.
Cất bước đi về phía trước.
Ni Chùy Chùy nhặt súng của bọn chúng bỏ vào túi, dắt bọn chúng xuống núi như dắt chó.
“Chít chít~, bọn chúng đã đánh dấu rồi.”
Ni Chùy Chùy nghe Miệng Quạ nói thì dừng bước, đi tới chỗ đồ bọn chúng đánh rơi, nhặt lên, mặt mang nụ cười nhìn mấy kẻ đó: “Đánh dấu à?”
“Sao ngươi phát hiện được?”
Bọn chúng kinh hoàng, rõ ràng bọn chúng làm rất cẩn thận, nàng cũng không quay đầu lại, sao có thể phát hiện?
“Đã trên người nhiều đồ như vậy thì cởi hết ra đi.”
“Xoẹt.”
“Xoẹt.”
Sau một tràng âm thanh vải vóc bị xé rách, mấy kẻ ôm ngực run rẩy.
Ni Chùy Chùy nhìn một cái quần lót quấn như xác ướp, trên đó có một cái áo ba lỗ, dưới đất một đống vải vụn, bèn lấy diêm ra đốt đống vải, nhìn chúng cháy thành tro rồi đào đất chôn đi.
“Lần này các ngươi nên ngoan ngoãn rồi chứ?”
“À, đúng rồi, suýt nữa thì quên, nếu các ngươi đánh dấu thì chứng tỏ các ngươi còn đồng bọn khác, nào, nào, viết tên và địa chỉ ra đây.”
“Bọn ta sẽ không viết đâu.”
“Không viết?”
Ni Chùy Chùy cất tờ giấy lại vào túi, nhìn kẻ từ chối mình, nghiêng đầu hỏi.
“Không viết, bọn ta là dũng sĩ, không thể bán đứng đồng đội.”
“Ồ, đúng là dũng sĩ, chỉ không biết dũng sĩ có sợ kéo không.”
Nói xong, nàng nhanh chóng đâm về phía cánh tay kẻ đó.
“A~”
“Xem ra là sợ rồi.”
“Nói không?”
“Ta sẽ không nói đâu.”
“Ồ.”
“Phụt~” lại một nhát kéo nữa, nàng nghiêng đầu hỏi: “Nói không?”
“Ta……”
“Phụt~”
“Ngươi……”
“Phụt~”
“Ta…… đừng đâm nữa, ta nói, ta nói.”
Ni Chùy Chùy đưa tay ra giữa không trung, mặt đầy tiếc nuối: “Dũng sĩ không phải nên không sợ sống chết sao, sao ngươi lại đồng ý nhanh vậy.
Ta còn chưa đâm đủ mà.”
Kẻ hai cánh tay đầy máu nghe Ni Chùy Chùy nói thì run rẩy, trong lòng chửi thầm: Mẹ nó, đây là tổ tông từ hang động nào chạy ra vậy, biến thái đến thế.
“Viết!”
“Ta viết, ta viết.”
Nhận giấy bút, kẻ đó nhanh chóng viết, sợ chậm một chút là Ni Chùy Chùy lại cho một nhát kéo.
“Viết…… viết xong rồi.”
Ni Chùy Chùy nhận lấy xem, không phải ở ngọn núi này, bèn đưa cho mấy kẻ khác xem: “Các ngươi còn cần bổ sung gì không?”
Mấy kẻ nhìn tên trên giấy, nhìn nhau, ánh mắt lóe lên rồi lắc đầu.
Ni Chùy Chùy thấy vẻ mặt bọn chúng thay đổi, cong môi nói: “Được, nếu không cần bổ sung thì tiếp tục lên đường đi, các ngươi tốt nhất nên nhanh chân lên, làm lỡ thời gian của ta thì ta sẽ không vui đâu.
Ta mà không vui thì trên người các ngươi thêm gì bớt gì thì không nói trước được đâu.”
“Bọn ta nhất định đi nhanh.”
“Vậy còn không đi.”
“Đi, đi ngay đây.”
Mấy kẻ như bị chó đuổi, từng đôi chân nhỏ đảo nhanh đến mức thành bóng mờ, Ni Chùy Chùy nhìn mà rất hài lòng, nhưng ánh mắt nhìn bọn chúng lại lạnh như băng.
“Miệng Quạ, ngươi về nhà trước đi, ta không yên tâm về đàn em của ta.”
Không hiểu sao trong lòng nàng có chút hoảng hốt, luôn cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra, ban đầu nàng tưởng là bọn tạp chủng này, nhưng người đã bị bắt rồi, mà cảm giác hoảng hốt đó vẫn không biến mất.
“Chít chít~, ta đi ngay.”
“Ừ.”
Ni Chùy Chùy nhìn Miệng Quạ bay đi, cảm giác hoảng hốt không những không giảm mà còn tăng lên.
Ánh mắt nhìn mấy kẻ đó cũng trở nên mất kiên nhẫn, bọn người này thật vướng víu, cứ như muốn giết hết bọn chúng đi, không có bọn chúng thì tốc độ của nàng chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều.
Nhưng không thể, một tên hai trăm đồng.
Năm tên là một nghìn.
Vì tiền, nhịn.
“Chưa ăn cơm à, chạy lên.”
Mấy kẻ: “…………” Hành quân cấp tốc cũng chỉ đến tốc độ này, nàng còn không hài lòng, đúng là ác ma.
“Biết rồi.”
Mấy kẻ tăng nhanh bước chân, trong đó hai kẻ vết thương còn đang chảy máu cũng không dám dừng.
Khi nhìn thấy chân núi, mấy kẻ rơi nước mắt kích động, cuối cùng cũng xuống núi rồi, chân đều chạy nhỏ đi rồi.
“Ai đó?!”
“Ta……”
“Chít chít~, không xong rồi, đồng loại, em trai ngươi bị người ta đánh, ngươi mau đi cứu nó.”
Ni Chùy Chùy biến sắc, đưa dây thừng trong tay cho lính gác: “Người giao cho ngươi, ta có việc.”
