Chương 11: Lão nương chỉ thương con gái
"Giai Giai..." Lục mẫu vừa bước vào đã thấy bộ dạng yếu ớt của con gái, bà đau lòng muốn chết.
Lục Giai Giai ngước mắt lên. Tóc Lục mẫu rối bù, còn vương hơi nước, rõ ràng là vừa tắm xong không lâu.
Lục mẫu đưa tay nhặt nửa miếng bánh trứng gà rơi trên giường đất, "Đồ chó chết này, nếu không phải nể lũ con nhà lão nhị còn nhỏ, hôm nay mẹ đã đuổi nó ra khỏi nhà rồi!"
Lục Giai Giai toàn thân rã rời, "Mẹ, con vẫn đói, muốn ăn trứng gà nấu đường đỏ."
Nãy giờ cô chưa ăn được mấy miếng cơm, lại vừa phải ra sức giằng co với Điền Kim Hoa.
"Được, được, mẹ đích thân nấu cho con."
Lục mẫu vội vàng đi ra, chẳng mấy chốc đã bưng vào: một bát đường đỏ nấu sẵn, bên trong có ba quả trứng gà.
Bà đặt bát lên bàn, "Con gái, ăn mau đi, trong nhà còn nhiều lắm, tiền lương của anh ba con ở trong quân đội đều gửi về rồi, không đủ thì mẹ lại đi mua thêm cho con."
"Không cần đâu mẹ, đủ ăn rồi." Lục Giai Giai biết chỉ vài hôm nữa lúa mì sẽ chín, sức lao động trong nhà đều phải làm việc nặng, ăn uống không đủ rất dễ hao tổn sức khỏe.
Nước đường đỏ còn nóng, để trên bàn cho nguội.
Lục mẫu tức giận đi ra ngoài, liếc nhìn Điền Kim Hoa đang trốn ở góc tường nức nở, "Lão nhị, mẹ có lỗi với con chứ gì. Hồi đầu mẹ đã nói đừng cưới con gái nhà họ Điền, tre độc chẳng mọc được măng lành, con cứ nói nó giỏi giang, chịu khổ, kết quả thì sao? Cưới về rồi y hệt cái mẹ nó, lười biếng trốn việc, đâm bị thóc chọc bị gạo. Phì, thứ ghê tởm."
Lục Cương Quốc – lão nhị – còn chưa kịp nói gì, Điền Kim Hoa đã khóc lóc lên tiếng trước.
"...Mẹ, con biết sai rồi, con cũng không biết vừa rồi mình bị làm sao nữa. Mẹ nhìn vào chỗ con đã sinh cho nhà họ Lục đứa cháu đích tôn, lần này đừng chấp nhặt với con." Tóc Điền Kim Hoa bị giật đứt mấy nắm lớn, mặt cũng bị cào, cô ta rụt rè co ro ở góc tường.
Nhưng vừa nhắc đến con trai mình là Đại Sơn, cả người cô ta như có chỗ dựa, lưng vô thức ưỡn thẳng lên.
Cô ta chính là người đã sinh cháu đích tôn cho nhà họ Lục mà!
"Nhảm nhí! Mẹ không thiếu một đứa cháu trai, nhưng mẹ chỉ có một đứa con gái, con trai mày cũng đâu phải sinh cho mẹ, mẹ cũng chẳng trông cậy nó dưỡng già. Hôm nay mẹ nói rõ cho chúng mày biết: nếu còn để mẹ biết nhà lão nhị chúng mày bắt nạt con gái mẹ, lập tức cút ra ngoài cho mẹ, vĩnh viễn đừng bao giờ bước vào cửa lớn nhà họ Lục nữa."
"Mẹ..." Mặt Lục Cương Quốc – anh hai – tái đi.
Anh cũng biết mấy năm nay tính tình Điền Kim Hoa thay đổi lớn, so với trước khi kết hôn quả thực như hai người khác nhau, nhưng bọn họ đã có tới bốn đứa con, bây giờ biết làm thế nào?
Lục mẫu giả vờ không nhìn thấy vẻ mặt tái mét của con trai thứ hai.
Đường mình chọn thì tự mình đi.
Bà bĩu môi, quay sang Lục phụ, "Ông nhà, ông nói xem có phải cái lý này không?"
Lục phụ gõ gõ tẩu thuốc lên bậc cửa, nhìn ba người con trai, "Cứ làm theo lời mẹ chúng mày đi."
Lục phụ vừa mở lời thì đã như đinh đóng cột, không thể đổi.
Đôi mắt già của ông liếc về phía Điền Kim Hoa một cái, chỉ một cái liếc ấy thôi cũng đủ khiến cô ta sợ chết khiếp.
Cô ta đưa tay ôm lấy con trai mình là Đại Sơn.
Đây là đứa cháu đích tôn đầu tiên của nhà họ Lục, cô ta không tin hai ông bà già này thật sự có thể đuổi bọn họ ra ngoài.
Đêm đến, Điền Kim Hoa khóc trên giường, Lục Cương Quốc căn bản lười để ý tới cô ta.
Nhân lúc Lục Cương Quốc đi ra ngoài, cô ta ôm con trai Đại Sơn khóc lóc kể lể, "Con trai, mẹ ra nông nỗi này đều do cô út của con hại. Nếu không phải cô ta thì trứng gà bột mì kia đều là con ăn, căn phòng của cô ta cũng là của con."
"Thật sao mẹ? Sao cô út lại phải cướp nhà của chúng ta?"
"Không có lương tâm thôi, còn chẳng phải là ỷ vào việc ông nội bà nội con thương nó sao. Con nhớ kỹ, con là đích tôn trong nhà, đồ ăn ngon trong nhà đều phải cho con ăn trước, con ăn không hết mới đến lượt lũ ranh con gái ấy. Lần sau bà nội con lại cho cô út con ăn đồ ngon, con cứ bám lấy đòi, nghe rõ chưa?"
Đại Sơn gật đầu như hiểu như không, trong lòng đã hiểu ra được vài đạo lý.
Những bát cháo và trứng gà lúc trưa vốn đều là thứ cậu nên ăn, cô út đã ăn đồ của cậu.
Đại Sơn nuốt nước miếng, trong lòng bắt đầu hơi ghét Lục Giai Giai.
Nhưng vừa nghĩ tới dáng vẻ hung hãn của Lục mẫu hôm nay, ý nghĩ giành đồ với cô út lập tức tiêu tan.
Bố nói phải đối xử tốt với cô út, mẹ nói cô út cướp đồ của cậu, rốt cuộc ai nói mới là thật?
Đại Sơn mờ mịt không hiểu gì.
