Chương 24: Tiết Ngạn không để ý đến cô
Bộ quần áo Tiết Ngạn đang mặc chẳng khác mấy so với ngày chàng cứu cô. Cơ bắp trên cánh tay lộ rõ ra ngoài, dưới đôi chân rắn chắc là một đôi giày cũ nát.
Vẻ mặt chàng vẫn lạnh nhạt như không, nhưng Lục Giai Giai biết, một khi chàng nổi giận, cảm xúc bộc phát ra sẽ dữ dội và đáng sợ đến nhường nào.
Sau lưng Tiết Ngạn còn có hai cậu bé mười ba mười bốn tuổi, đều là em trai ruột của chàng, một người tên Tiết Khiêm, một người tên Tiết Dương.
Tiết Khiêm trông nho nhã văn khí, thân thể gầy yếu; Tiết Dương có vẻ hoạt bát hơn, nhưng vì từng bị cuộc đời vùi dập nên cũng thường cúi đầu bước đi.
Tiết Ngạn hình như nhận ra ánh mắt của cô, đôi mắt lạnh lẽo quét thẳng tới.
Lục Giai Giai rụt cổ lại, nở với ân nhân cứu mạng một nụ cười lấy lòng.
Cô gái nhỏ vốn đã xinh đẹp, lúc cười còn ẩn hiện hai lúm đồng tiền, tóc đen môi đỏ, chẳng giống người lớn lên ở nông thôn chút nào, ngược lại cứ như được nuông chiều trong nhung lụa.
Tiết Ngạn lập tức mím chặt môi, nhạt nhẽo dời ánh mắt đi, bước nhanh hơn.
Lục Giai Giai nhận ra vẻ chán ghét của Tiết Ngạn, cô cúi đầu hỏi anh tư Lục Nghiệp Quốc: "Lúc mọi người đến nhà họ Tiết, Tiết Ngạn không mỉa mai gì các anh chứ?"
Lục Nghiệp Quốc không hiểu: "Mỉa mai gì chứ, cậu ta chỉ nói một câu bảo nhận đồ, ngoài ra không nói gì cả."
"Vậy thì còn đỡ." Lục Giai Giai đặt tay lên vai Lục Nghiệp Quốc.
Nghĩ lại cũng phải, theo quy định phong kiến trước đây của thôn Tây Thủy, cô lẽ ra phải gả cho Tiết Ngạn.
Kết quả là cô không gả, Tiết Ngạn chắc chắn đã nghe không ít lời chế giễu của dân làng, việc chàng liếc cô bằng ánh mắt lạnh nhạt như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Thật ra, Lục Giai Giai thấy mình cũng khá oan uổng. Nếu cô thật sự theo quy định cũ mà gả cho Tiết Ngạn, thì đó là làm chuyện phong kiến, lại thêm thành phần địa chủ của nhà họ Tiết, lỡ như có ai đó để tâm rồi tố cáo nhà họ Lục, nói không chừng thật sự sẽ thành công.
……
Lục Nghiệp Quốc cõng Lục Giai Giai đến phòng làm việc của thôn. Trong đó rất đơn sơ, ngoài một chiếc bàn làm việc ra thì còn lại đều là nông cụ.
Công việc của Lục Giai Giai cũng nhẹ nhàng, chỉ là mỗi ngày ghi lại công điểm của dân làng và tình hình sử dụng nông cụ.
Trương Đào đã đợi Lục Giai Giai trong phòng từ sớm, anh đưa tới một cuốn sổ dày: "Đây là bảng ghi công điểm mà đội trưởng đại đội bảo tôi đưa cho cô, sau này cô cứ ghi theo mẫu trên này là được, thao tác rất đơn giản."
"Được." Lục Giai Giai liếc nhìn nội dung bên trên, không có chút khó khăn nào.
Hai người đứng gần nhau, Trương Đào chỉ cần hơi hạ tầm mắt là có thể nhìn thấy đôi mắt hàng mi tinh xảo của Lục Giai Giai.
Anh gãi đầu, mặt hơi đỏ, hạ giọng xuống mấy phần: "Cô có cần tôi chỉ cho không?"
"Không cần đâu, tôi đọc hiểu được." Lục Giai Giai ngẩng đầu cười.
"... Vậy được rồi." Mặt Trương Đào càng đỏ.
Trong lòng anh càng không hiểu nổi Chu Văn Thanh rốt cuộc nghĩ cái gì?
Lục Nghiệp Quốc tức đến trợn mắt.
Thằng nhóc này muốn làm gì? Vậy mà lại đỏ mặt với em gái anh.
Tiết Ngạn đúng lúc này bước vào, chàng cầm nông cụ mình thường dùng, nói nhỏ: "Ghi sổ."
"À à." Lục Giai Giai cầm cây bút máy đặt bên cạnh lên, viết tên Tiết Ngạn vào một ô.
Cửa phòng mở toang, thỉnh thoảng có gió thổi vào. Lục Giai Giai cúi đầu, tóc mái trên vầng trán đầy đặn khẽ lay động, cô viết rất chăm chú, đôi môi nhỏ khẽ mím lại.
Vì ở thời hiện đại từng luyện qua chữ tiểu khải, nét chữ của cô đặc biệt thanh tú. Trên tay tuy có vết máu đóng vảy nhỏ, nhưng ngón tay thon dài, lúc cầm bút máy lại càng trắng trẻo mịn màng.
Mắt Tiết Ngạn tối sầm lại, thấy đã ghi xong, chàng cầm nông cụ định rời đi.
"Này, đợi đã." Lục Giai Giai gọi chàng lại, cô sờ quả trứng trong túi áo.
Cô biết hoàn cảnh nhà Tiết Ngạn đặc biệt khó khăn, cả nhà đều dựa vào chàng chăm lo, chuyện ăn uống lại càng khỏi phải nói.
Trong ký ức của cô, nguyên chủ từng chạy đến tìm Tiết Ngạn, bảo chàng đừng có mơ tưởng viển vông, lúc đó nhìn thấy Tiết Ngạn đang ăn cháo rau dại.
Loại thức ăn như vậy, đừng nói Lục Giai Giai không buồn liếc mắt, ngay cả nhà cô cũng không có ai ăn.
Cô cũng không biết phải báo đáp ơn cứu mạng thế nào, những thứ khác cô đều không có, duy chỉ có đồ ăn là cô còn có thể tiết kiệm được chút ít.
Có chút nào hay chút ấy, đây đều là tấm lòng của cô.
Lục Giai Giai nhìn Tiết Ngạn hơi quay đầu, cô chỉ có thể nhìn rõ nửa khuôn mặt nghiêng và ánh mắt lạnh nhạt của chàng.
Cô đành cứng da đầu nói: "Anh... khi nào anh rảnh thì lại tìm tôi một chút nhé, tôi có chuyện muốn tìm anh."
Tiết Ngạn còn chưa đáp lời thì Chu Văn Thanh bước vào. Hắn nhìn thấy Lục Giai Giai thì sững người một chút.
Trước đây Lục Giai Giai chưa từng mặc đồ đoàn văn công trước mặt hắn, đột nhiên ăn mặc như vậy, đáy mắt hắn lóe lên một tia kinh diễm.
Nhưng rất nhanh, Chu Văn Thanh hừ lạnh một tiếng.
Bức hôn không thành, còn cố ý ăn mặc như vậy để quyến rũ hắn.
Hắn không phải loại đàn ông coi trọng nhan sắc!
Chu Văn Thanh bước vào trong phòng, không nói một lời, thẳng lưng đứng nguyên tại chỗ, ra vẻ thanh cao.
Hắn đang đợi Lục Giai Giai mở miệng.
Tiết Ngạn thấy Chu Văn Thanh bước vào, khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai, không đáp lời mà rời khỏi phòng luôn.
Lục Nghiệp Quốc thì từ lúc Chu Văn Thanh bước vào đã chằm chằm nhìn hắn.
Trước khi đến, mẹ anh đã dặn dò, tuyệt đối không để tên yếu ớt Chu Văn Thanh này lại gần em gái anh.
Bên này, Lục Giai Giai ngẩn người nhìn theo bóng lưng Tiết Ngạn, cũng không hiểu rốt cuộc chàng có đồng ý hay không.
Cô có chút bất an, nghĩ không lẽ mình lại nói sai gì rồi.
Có phải giọng điệu của cô quá cứng rắn rồi không, lẽ ra nên dịu dàng hơn một chút.
Lục Giai Giai càng nghĩ càng thấy giọng điệu lúc nãy của mình có vấn đề, Tiết Ngạn không nghĩ cô đang ra lệnh cho chàng đấy chứ?
Trong lúc Lục Giai Giai ngẩn người, lại có thêm mấy người dân trong thôn ùa vào.
Họ thấy Lục Giai Giai ghi sổ thì có chút mới lạ.
Bá mẫu của cô mở lời trước: "Giai Giai, cháu bị thương rồi mà vẫn làm việc à."
"Cháu là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước mà." Lục Giai Giai cúi đầu viết tên bác cả họ Lục, "Hôm nay mọi người vẫn ghi chung với nhau đúng không ạ?"
"Ui, chữ Giai Giai viết đẹp thật đấy."
"Trước đây cháu thỉnh thoảng có luyện chữ." Lục Giai Giai cười giải thích.
Trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, may mà 'Lục Giai Giai' chỉ bận theo đuổi Chu Văn Thanh, căn bản chưa từng để lộ nét chữ trước mặt dân làng, nếu không thì thật sự phải tốn không ít công sức để bắt chước.
"Hỏi nhiều làm gì? Mau ghi sổ rồi đi làm." Lục mẫu từ ngoài chen vào.
Con gái bà hôm nay đi làm lần đầu, đừng để người ta dọa con gái bà sợ.
Lục mẫu cầm nông cụ của mình, ngang nhiên chen hàng, vênh vang như một con công xòe đuôi: "Mau ghi đi, mẹ lấy luôn cả phần của bố con rồi."
Lục Giai Giai: "... Vâng."
Lục mẫu lúc rời đi liếc ra hiệu cho Lục Nghiệp Quốc, lại trừng mắt nhìn Chu Văn Thanh một cái thật ác.
Sắc mặt Lục Nghiệp Quốc càng thêm nghiêm túc, chẳng làm gì cả, cứ liếc Chu Văn Thanh bằng khóe mắt.
Dám quấy rầy em gái anh, một nắm đấm đánh ngã hắn.
Rất nhanh, phần lớn dân làng đều đã ghi sổ xong.
Lục Giai Giai hơi mỏi tay, xoa cổ tay, căn bản không nhìn về phía Chu Văn Thanh một cái nào.
Chu Văn Thanh đợi sốt ruột. Bình thường chỉ cần hắn xuất hiện trong tầm mắt Lục Giai Giai, Lục Giai Giai liền không biết xấu hổ mà sáp lại gần hắn, đuổi thế nào cũng không đi, hôm nay rốt cuộc bị làm sao vậy?
"Lục Giai Giai!" Chu Văn Thanh ngượng ngùng mở lời trước.
Lục Giai Giai ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Văn Thanh, nụ cười trên mặt biến mất, hỏi một cách công việc là công việc: "Trí thức trẻ họ Chu, anh ra bên cạnh chọn một nông cụ đi, lát nữa qua ghi sổ."
Chu Văn Thanh nghiến răng, giả vờ với hắn đúng không, hắn cứ xem cô giả vờ với hắn được đến khi nào.
Chu Văn Thanh tức giận đi đến chỗ không xa lấy cái xẻng, Lục Giai Giai loáng một cái đã viết tên hắn lên: "Xong rồi."
Viết xong, cô phát hiện bóng đổ trên bàn không hề nhúc nhích. Vừa ngẩng đầu lên, quả nhiên Chu Văn Thanh vẫn đứng trước mặt cô, lòng bàn tay cố ý hướng về phía cô.
Lục Giai Giai vừa nhìn là thấy ngay vết phồng nước do ma sát trên lòng bàn tay Chu Văn Thanh.
Lục Giai Giai: "......"
