Chương 3: Người trẻ phải chịu khổ nhiều, sau này mới có ngày tháng tốt đẹp
Trên con đường nhỏ của làng, một thiếu nữ đang bước đi giữa cánh đồng lúa vàng óng.
Cô trông thật đơn thuần và xinh đẹp, da trắng, dáng người mảnh mai, bước đi trong nắng sớm mà đẹp đến mức khiến người ta nín thở.
Đặc biệt là đôi mắt to long lanh ấy, khiến người ta không khỏi liên tưởng tới con hươu sao trong rừng sâu, con ngươi cũng đen láy và trong veo như vậy.
Đám thanh niên trong làng không biết từ lúc nào đã nhìn đến ngẩn ngơ.
Mấy chàng trai mới cưới vợ chưa lâu cũng không nhịn được mà liếc trộm mấy lần.
Trước đây Mạch Tuệ cũng xinh, là hoa khôi được cả làng công nhận, nhưng sao bọn họ cứ thấy Mạch Tuệ bây giờ còn xinh hơn?
Mấy chị vợ trẻ nhìn thấy thì mặt mày khinh khỉnh.
“Hứ, đi cái đường mà cũng lắc qua lắc lại, ra cái thể thống gì, nhìn là biết không đứng đắn rồi!”
“Đúng thế, đi đường còn đi không nổi, bảo sao suốt ngày rơi xuống hố, đáng đời!”
“Nhưng mà da Mạch Tuệ trắng thật đấy, trước kia sao không phát hiện ra nhỉ?”
“Nếu bà ngày nào cũng ở nhà không phải làm gì thì da cũng trắng như vậy thôi, không tin thì thử xem.”
“Tôi thử thế nào được? Nhà tôi làm gì có điều kiện đó, không làm việc thì cả nhà lấy gì mà ăn?”
“Không cần ghen tị, xinh đẹp thì đã sao, chẳng phải vẫn là một con ngốc hay sao, có lấy được chồng hay không còn là vấn đề đấy.”
“……”
Mạch Hồng Tài từ xa đã nhìn thấy Mạch Tuệ, cứ như nhìn thấy cọp cái xuống núi, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Cậu vội vàng báo cho Mạch Lão Tam đang lười biếng ở bên cạnh: “Cha, chị tới rồi!”
Mạch Lão Tam giật mình thon thót, trận đòn giữa trưa đến giờ vẫn còn đau.
“Hồng Tài, chị con tới làm gì?” Giọng Mạch Lão Tam cũng có phần run rẩy.
“Con biết đâu, chắc không phải tới làm việc đâu nhỉ?”
“Chết rồi!” Mạch Lão Tam bỗng đập đùi một cái, hốt hoảng nói, “Trưa nay bọn ta chạy ra đây rồi không về rửa bát!”
Mạch Hồng Tài nghe vậy, căng thẳng hẳn lên, run rẩy nói:
“Cha, hôm nay đến lượt cha rửa bát mà, chị chắc không đánh con đâu nhỉ?”
Mạch Lão Tam trừng mắt nhìn con trai: “Cái gì mà con với chả cha, cha đây là cha của con, cần gì phải phân rõ ràng như vậy? Cha mặc kệ, lát nữa chị con mà nổi điên thì con phải giữ chị lại, cánh tay cha còn đau đây này.”
“Cha, con cũng đau mà….”
“Người trẻ phải chịu khổ nhiều một chút, sau này mới có ngày tháng tốt đẹp.”
Mạch Lão Tam vỗ vai con trai, thế là quyết định luôn!
Mạch Tuệ hỏi mấy người dân trong làng mới tìm được Mạch Lão Tam và Mạch Hồng Tài.
Ruộng lúa của người ta đã gần gặt xong cả thửa, còn bên họ mới làm được một phần ba.
Chẳng trách người ta được mười công điểm trọn vẹn, còn hai người họ chỉ được năm công điểm.
Mạch Tuệ nhìn thấy, hơi không hài lòng, vô thức đưa tay xoa xoa ấn đường.
Mạch Lão Tam và Mạch Hồng Tài vừa thấy động tác đó của Mạch Tuệ liền vội vàng lùi lại ba bước.
Bởi vì trước khi đánh người, Mạch Tuệ cũng thích xoa xoa ấn đường.
Mạch Lão Tam và Hồng Tài đã thành phản xạ có điều kiện mất rồi.
Mạch Tuệ lạnh mặt nói: “Con nghĩ rồi, đại đội trưởng nói có lý, con đã là người của thôn Liên Hoa thì cũng nên xuống ruộng làm việc như mọi người.”
“Hả?”
Mạch Lão Tam và Hồng Tài ngẩn người, thật sự tới làm việc sao?
Nhưng công việc hôm nay đã được phân hết từ sáng rồi.
Hơn nữa, hai tiếng nữa là tan làm, lúc này cũng không thể tìm việc mới cho Mạch Tuệ được.
Thế là tiểu đội trưởng phụ trách khu này, Trương Quốc Trụ, cho Mạch Tuệ làm chung với Mạch Lão Tam và Mạch Hồng Tài.
Nếu hôm nay làm xong thửa ruộng này thì Mạch Tuệ được tính 2 công điểm, còn không thì chẳng có gì.
Một công điểm tương đương bảy xu, hai công điểm là một hào bốn.
Thật là… khó nói thành lời.
Có điều, giá cả bây giờ cũng thấp.
Gạo ngon nhất là hai hào ba một cân, loại kém hơn chút là hai hào, bột Phú Cường (tức bột mì) một hào bảy, dầu đậu nành năm hào hai.
Nhưng dân làng thường thích ăn mỡ heo, tự mua thịt mỡ về nhà thắng lấy mỡ.
Không chỉ có mỡ mà còn được cả nồi tóp mỡ.
Đây toàn là thịt cả đấy!
Mọi người cơ bản đều thắng mỡ heo trước Tết, thắng một lần là đủ dùng cả năm.
Nếu không đủ thì đành phải ăn tiết kiệm.
Dù sao một năm cũng chỉ có ngần ấy, ăn hết là hết.
Tóp mỡ còn lại vừa hay để dành ăn Tết, đem xào với cải trắng, coi như một món mặn.
Bình thường nếu có dịp mua thịt, ai cũng thích mua thịt mỡ, thịt nạc thì chẳng mấy ai ưa.
Mà giá thịt heo bây giờ là bảy hào tám một cân, đắt hơn lương thực thông thường.
Cho nên ở nông thôn rất ít khi tự mua thịt về ăn.
Thường thì chờ trong làng chia.
Bây giờ là thời kinh tế tập thể, mỗi đại đội đều nuôi heo, đến cuối năm sau khi nộp lương công sẽ lấy ra một hai con heo chia cho dân làng.
Mỗi năm đến lúc này là lúc mọi người vui nhất.
Mạch Tuệ đến không đúng lúc, bây giờ mới tháng bảy, còn lâu mới đến ngày chia thịt.
Nhưng Mạch Tuệ cũng không để mình chịu thiệt.
Ba con gà nhà nuôi đã bị cô ăn hết sạch.
Ở nông thôn, nhà tự nuôi gà cũng có định mức, không thể nuôi tùy tiện.
Nhà Mạch Tuệ có ba người thì chỉ được nuôi ba con, cùng lắm thêm một con.
Nuôi thêm nữa là thuộc “đuôi chủ nghĩa tư bản”, nhất định phải “cắt bỏ”!
Cho dù bạn không nỡ cắt thì người khác cũng sẽ cắt giúp bạn!
Mạch Tuệ đã rất cố gắng thích nghi rồi.
Nhưng dù sao trước đây cô là đại lão một phương, bữa nào cũng có rượu có thịt, cho dù dân chúng tầng đáy có khổ thì cũng không khổ đến cô.
Nay thì nửa tháng cô mới ăn ba con gà, đã là quá ít rồi, còn muốn cô thế nào nữa!
Huống chi bây giờ, cô đường đường là đại lão một phương mà cũng chịu hạ mình, vì vỏn vẹn hai công điểm mà xuống ruộng làm việc.
Quả thật là cảm động trời đất, phải không nào!
Tuy Mạch Tuệ chưa từng làm việc đồng áng, nhưng nhìn người ta làm một lần thì thấy cũng khá dễ.
Chẳng qua là gặt lúa rồi bó lại, sau đó đưa cho người khác dùng máy tuốt lúa để tuốt hạt.
Đơn giản!
Thế là Mạch Tuệ một hơi gặt sạch cả thửa lúa, rồi gọi Mạch Lão Tam và Mạch Hồng Tài đến thu dọn.
Còn cô thì đứng trên bờ ruộng, nhìn chằm chằm hai người họ làm việc.
Bởi vì Mạch Tuệ phát hiện hai người này đặc biệt thích lười biếng, phải theo dõi suốt.
Nếu không, đến lúc tan làm mà chưa xong thì hai công điểm của cô cũng tiêu tan.
Mạch Lão Tam và Mạch Hồng Tài khổ mà không nói được.
Vốn dĩ họ định ba ngày mới làm xong thửa ruộng này, kết quả Mạch Tuệ vừa đến, khối lượng việc của họ tăng vọt!
Hơn nữa không làm thì không được, mà làm chậm cũng không xong!
Bởi vì cọp cái Mạch Tuệ đứng ngay gần đó nhìn, hai người vừa nghỉ một chút là một cục đất bay tới.
Không biết con nhóc chết tiệt này lấy đâu ra sức trâu, ném đau muốn chết!
Sáu giờ tan làm, Trương Quốc Trụ tới kiểm tra, kinh ngạc phát hiện Mạch Lão Tam và Hồng Tài thế mà đã làm xong hết!
Mạch Lão Tam mệt đến thở dốc, nhưng không quên khoe công với Trương Quốc Trụ:
“Đại Trụ, hôm nay công việc này chú làm vượt chỉ tiêu đấy, cháu phải tính cho chú với Hồng Tài mười công điểm, thiếu một cái là chú không đồng ý đâu!”
Trương Quốc Trụ cười chất phác: “Chú Mạch Ba, chú cứ yên tâm, cháu là người công bằng nhất, việc đã làm xong thì công điểm đương nhiên không thiếu phần mọi người. Hôm nay chú và Hồng Tài được mười công điểm, Mạch Tuệ đến muộn nên được hai công điểm.”
“Được!”
