Chương 5: Đều là cái nghèo ép cả
Cuối cùng Mạch Hồng Tài vẫn bị Mạch Lão Tam đuổi sang nhà Mạch Hướng Đông vay lương thực.
Dù sao đi nữa, ít nhất cũng phải lo cho qua được bữa tối nay.
Mạch Lão Tam mới ăn một trận đòn lúc giữa trưa, buổi chiều lại phải làm việc quần quật suốt hai tiếng đồng hồ, tối nay tuyệt đối không thể ăn đòn thêm nữa! Nếu không, hắn sợ mình chẳng còn nhìn thấy mặt trời ngày mai. Năm nay hắn mới ba mươi tám tuổi, đang độ tuổi tươi đẹp nhất, đâu có muốn chết yểu như vậy.
Mạch Hồng Tài cũng sợ ăn đòn, đành chai mặt đi vay lương thực.
Mạch Hướng Đông nhìn đứa cháu lại đến vay lương, trên mặt là vẻ khó nói thành lời.
Ông vừa mới ở nhà khen, rằng Lão Tam đã tiến bộ, giờ cũng là người kiếm được mười công điểm, sau này chắc chắn sẽ sống ngày càng khá.
Vậy mà giây lát sau đã bị đứa cháu “vả” cho một cái đau điếng.
Điền Quế Phân nghe rõ ý định của Mạch Hồng Tài, không nói một lời, quay người đi thẳng vào buồng trong, chẳng bao lâu sau đã vang lên tiếng đập phá loảng xoảng.
Nể tình Mạch Hồng Tài là bậc con cháu, Điền Quế Phân không nói ra lời nào quá khó nghe.
Nếu Mạch Lão Tam ở đây, thể nào bà cũng mắng cho hắn tơi bời!
Làm cha kiểu gì không biết, lại đẩy con mình ra làm bia đỡ đạn, tức chết bà rồi!
Mấy người con trai, con dâu nhà Mạch Hướng Đông thấy Điền Quế Phân nổi giận, đứa nào đứa nấy im thin thít, không dám hé răng.
“Bác ạ...” Mạch Hồng Tài đáng thương nhìn Mạch Hướng Đông.
Vay lương thực nhiều lần như vậy rồi, Mạch Hồng Tài đã mò ra được một quy luật.
Nó biết bác là người miệng độc lòng mềm, mỗi lần chỉ cần giả bộ đáng thương một chút, cuối cùng thế nào cũng vay được lương, lần nào cũng linh nghiệm.
Quả nhiên, Mạch Hướng Đông thở dài một hơi, rốt cuộc vẫn không nỡ từ chối.
Lén lút đong cho đứa cháu mười cân gạo, cùng năm quả trứng gà.
“Haiz, bác đúng là kiếp trước nợ các cháu rồi!
Hồng Tài, về nói với bố cháu, đây là lần cuối cùng, nếu không thì anh em ruột cũng phải trở mặt!”
“Cháu cảm ơn bác, vậy cháu về nấu cơm trước đây, nhỡ chị cháu sốt ruột, cháu lại bị ăn đòn.”
Nói xong, Mạch Hồng Tài xách túi lương thực chạy vội về nhà.
Còn câu Mạch Hướng Đông nói, Mạch Hồng Tài căn bản không để vào lòng.
Bởi mỗi lần đến vay lương, bác đều nói y hệt như vậy, nó nghe đến mòn cả tai rồi.
Ở phía bên kia, Mạch Tuệ tắm xong bước ra, thấy Mạch Hồng Tài không nấu cơm trong bếp, bèn hỏi Mạch Lão Tam.
Mạch Lão Tam thẳng thắn nói với Mạch Tuệ rằng Mạch Hồng Tài đi vay lương rồi.
Chuyện này chẳng có gì phải giấu, bởi Mạch Tuệ vốn đã biết, trước kia cô cũng từng đi vay.
Nhưng Mạch Tuệ này không phải Mạch Tuệ kia.
Mạch Tuệ kinh ngạc: “Lương thực trong nhà đều là đi vay về à?”
“Chứ còn gì nữa? Tình cảnh nhà mình thế nào chẳng lẽ con không biết, con lại còn ngày ngày đòi ăn ngon, không vay thì lấy đâu ra mà ăn.”
Mạch Tuệ: “......”
Thời gian này, khi dạo chơi trong thôn, Mạch Tuệ cũng nghe ngóng được đôi chút.
Rất nhiều nhà ăn không đủ no, toàn phải lấy khoai lang khoai tây cầm hơi, chứ đừng nói đến chuyện cách ba bữa lại được ăn một trận thịt cá.
Đó là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Nhưng Mạch Tuệ cứ tưởng nhà Mạch Lão Tam thì khác.
Anh cả ruột của ông ta là Mạch Hướng Đông, người đứng đầu cả thôn mà!
Hơn nữa, mỗi lần cô nói muốn ăn món gì, Mạch Lão Tam cũng chưa từng phản đối, ông ta và Mạch Hồng Tài cũng ăn rất hăng.
Thế nên Mạch Tuệ tưởng hoàn cảnh gia đình cũng tạm được.
Tuy cô không để vào mắt, nhưng so với nhiều người ngoài kia thì cũng coi như khá hơn.
Ai ngờ đâu, lương thực ăn mấy ngày nay, hóa ra đều là đi vay cả!
Mạch Tuệ đâu có mặt dày như Mạch Lão Tam, đã là vay thì ắt phải trả.
Hơn nữa Mạch Tuệ không thích mắc nợ ân tình.
Cô không thể tháng nào cũng sống nhờ vay lương thực được!
Nhưng nếu bắt cô hạ thấp tiêu chuẩn ăn uống thêm nữa...
Chỉ nghĩ tới thôi, Mạch Tuệ đã không khỏi thương xót cho chính mình.
Ngẫm lại xem mình từng oai phong tới nhường nào, vậy mà giờ lại sống bức bí đến thế ư?
Ăn uống đã tệ như vậy rồi, vậy mà còn phải hạ thấp tiêu chuẩn?
Không được!
Tuyệt đối không được!
Mạch Tuệ đột nhiên nổi thần lực, một tát đập nát bét cái bàn ăn.
Ánh mắt cô ánh lên vẻ kiên quyết, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
Chỉ nghe Mạch Tuệ nói với Mạch Lão Tam: “Ngày mai bố theo con đi cướp một chuyến, con lo giết người, bố lo khuân đồ.”
Đừng hỏi vì sao vay lương thì không được, mà giết người cướp của thì lại được.
Chuyện này cũng giống như, bố có một con búp bê vải, con rất thích.
Nếu bố cho con mượn chơi, thì trong lúc chơi con sẽ cứ mãi nghĩ tới, con búp bê này không phải của con, lát nữa con còn phải trả lại.
Trong lòng sẽ thấy rất khó chịu.
Nhưng nếu giết bố rồi đoạt lấy con búp bê, thì nó hoàn toàn thuộc về con.
Con muốn chơi lúc nào thì chơi lúc đó, muốn chơi bao lâu thì chơi bấy lâu.
Như vậy thì sướng hơn nhiều.
Đây là một kiểu tư tưởng chủ lưu ở thế giới của Mạch Tuệ.
Trong mắt bọn họ, giết người cũng đơn giản và tùy tiện như hít thở.
Hôm nay người ta có thể vì một con búp bê vải mà giết người, ngày mai có khi chỉ vì nhìn người kia ngứa mắt, là đã muốn giết đối phương.
Những chuyện đó đều là “hiện tượng bình thường” hết sức tầm thường, không ai thấy có vấn đề gì.
Mạch Tuệ bây giờ vì miếng ăn mà đi giết người, lý do này quả thực chính đáng không gì bằng!
Có thể trao cho cô luôn giải thưởng lớn “Thiên thần chính nghĩa” nữa cơ!
Mạch Tuệ đến thế giới này mới nửa tháng, phạm vi hoạt động lớn nhất cũng chỉ là thôn Liên Hoa.
Cách tư duy đã cố định suốt mười tám năm, muốn thay đổi đâu phải chuyện một sớm một chiều.
Mạch Tuệ vốn định “ẩn cư” ở thôn Liên Hoa, an hưởng quãng đời còn lại, không muốn phạm vào quy tắc của thế giới này.
Nay bị cuộc sống vật chất nghèo khổ dồn ép, đành phải tái xuất giang hồ!
Còn cái công điểm đáng bảy xu một cái kia, cô thật sự rất chê!
Tính theo một ngày mười công điểm, nếu cô muốn ngày nào cũng được ăn thịt, thì có tích cóp đến mùa quýt cũng chưa chắc thực hiện được.
Mạch Tuệ vừa nghĩ tới những điều này, trong lòng đã bốc hỏa, mức nộ khí lập tức tăng vọt.
Mạch Lão Tam sợ đến mức lông tóc dựng ngược, thầm nghĩ, xong rồi xong rồi, bệnh tình lại nặng thêm rồi!
Nhìn sát khí lạnh lẽo bao quanh Mạch Tuệ, Mạch Lão Tam thật sự sợ cô làm ra chuyện giết người.
Trước kia ông ta hình như có nghe ở đâu đó, một số kẻ thần kinh phát điên lên, đúng là sẽ giết người.
Tuy con gái có ngàn điều không tốt, nhưng rốt cuộc vẫn là con gái ruột của ông ta.
Thế là Mạch Lão Tam dè dặt nói: “Con gái à, con đừng như vậy, mình không cần đi cướp đâu, nhà bác con có nhiều đồ ăn lắm, mình cứ ăn của bác là được.”
“Vậy thì giết Mạch Hướng Đông, chiếm đoạt tài sản của ông ta.”
Mạch Lão Tam: “.....”
“Con gái, con đừng dọa bố, hay là con đánh bố một trận đi, con như vậy, bố sợ lắm, rốt cuộc con muốn làm gì hả con gái?”
“Con muốn ngày nào cũng được ăn thịt.” Mạch Tuệ bất lực thở dài.
Mạch Tuệ đâu phải kẻ ngốc, cô tất nhiên biết giết Mạch Hướng Đông là không thỏa đáng, vừa rồi chỉ nói lời tức giận mà thôi.
Trước kia cô nghe dân trong thôn nói, thế giới này cũng có lực lượng vũ trang, nhưng đều nằm trong tay chính quyền.
Cách thôn Liên Hoa về phía đông một trăm dặm, có một doanh trại quân sự, nghe nói đóng quân hơn vạn người.
Mạch Tuệ không muốn sống lại những ngày chém giết như trước, đương nhiên không thể làm quá đáng, kẻo gây sự chú ý của chính quyền.
Cướp của là bất đắc dĩ, cô dù sao cũng phải có cái mà ăn, cùng lắm thì đi xa một chút, lặng lẽ làm.
Chỉ cần khống chế được Mạch Lão Tam, thì không phải lo lộ chuyện.
Nếu Mạch Lão Tam dám tố giác, cô không ngại giết chết hắn, hủy xác diệt tích.
Tư duy của Mạch Lão Tam và Mạch Tuệ rõ ràng không cùng một đẳng cấp.
Ông ta vừa nghe ra Mạch Tuệ là phát điên vì thèm thịt, lập tức vỗ ngực cam đoan:
“Con gái, con yên tâm, bố mai sẽ vào núi săn thú, đảm bảo cho con được ăn thịt.”
Săn không được thì sang nhà anh cả bắt một con gà, dù sao ngày mai nhất định phải cho con gái ăn được thịt, nếu không là sẽ có án mạng!
“Săn thú không phạm pháp sao?” Mạch Tuệ hỏi.
Trước kia cô nghe người trong thôn nói, đồ trên núi đều là của công, ai dám lén lấy thì chính là đào góc tường xã hội chủ nghĩa.
Mạch Tuệ không muốn làm kẻ thù của chính quyền, nên vẫn luôn ngoan ngoãn, không dám động tới.
Mạch Lão Tam nhịn xuống ý muốn trợn trắng mắt, lúc này con lại quan tâm tới chuyện phạm hay không phạm pháp, vừa nãy nói muốn giết người, sao không nghĩ tới chuyện phạm pháp?
Mạch Tuệ: Cái đó sao mà giống nhau được?
Nếu cả hai việc đều phạm pháp, cái giá phải trả như nhau, thì đương nhiên phải chọn cái có mức sinh lời cao hơn chứ!
Mà cướp của rõ ràng có mức sinh lời cao hơn săn thú.
Trong mắt Mạch Tuệ, cái giá phải trả cho hai việc này là như nhau, đều là làm kẻ thù của chính quyền.
