Chương 7: Con lợn to thật đấy!
Thôn Liên Hoa nằm ở vùng Giang Nam Tung Của, thuộc khí hậu gió mùa cận nhiệt đới.
Bốn mùa phân chia rõ rệt, nắng mưa dồi dào, cây cối um tùm.
Sau thôn Liên Hoa là mấy ngọn núi lớn nối liền không dứt.
Xung quanh, ngoài thôn Liên Hoa còn có mấy thôn khác.
Đang đúng vào vụ gặt cấy bận rộn, dân làng đều tất bật ngoài đồng, trên núi hầu như chẳng có ai.
Mạch Tuệ tùy tiện chọn một lối nhỏ rồi đi vào núi.
Tuy chưa từng đi săn đàng hoàng, nhưng trước đây cô truy sát kẻ thù không ít lần, nên chuyện truy tìm dấu vết tuyệt đối xứng danh cao thủ.
Đi săn chắc cũng chẳng khác mấy, đều dựa vào vài dấu vết nhỏ để tìm con mồi.
Thấy xung quanh không có ai, Mạch Tuệ không chút kiêng dè, lao đi như bay trong núi rừng.
Thân hình như ma quỷ, ánh mắt tựa chim ưng, bất cứ động tĩnh nhỏ nào cũng đừng hòng lọt qua mắt Mạch Tuệ.
Vận may của cô không tệ, đi chưa được bao lâu đã phát hiện một ổ thỏ hoang, tổng cộng tám con.
Lâu quá không được ăn thịt, Mạch Tuệ nhìn đến mắt sáng rực.
Cô lấy cành cây làm vũ khí, vun vút mấy cái đã tóm gọn đám thỏ đang chạy tán loạn khắp nơi.
Chỉ thấy một đoạn cành cây bình thường đến mức không thể bình thường hơn, lại cắm chuẩn xác vào trán lũ thỏ.
Tất cả thỏ đều chết ngay một chiêu.
Đến chuyên gia ám khí đỉnh cao nhất tới đây cũng phải khen một câu lợi hại.
Dù là góc độ hay lực đạo đều cực kỳ chuẩn xác, lũ thỏ hoàn toàn không có chút khả năng sống sót.
Mạch Tuệ dùng dây mây xâu lũ thỏ lại, nghĩ một lát, lại giẫm bẹp đầu từng con, để che giấu vết thương chí mạng thật sự.
Sau đó, Mạch Tuệ cứ thế xách xâu thỏ tiếp tục len lỏi trong núi rừng.
.........
Dưới chân núi, thôn Liên Hoa.
Mọi người thấy hôm nay chỉ có mình Mạch Hồng Tài ra đồng, bèn kéo tới hỏi cậu Mạch Lão Tam đâu rồi.
Hôm qua còn tưởng Mạch Lão Tam định phấn chấn làm ăn, chăm chỉ làm việc, ai ngờ chưa đầy một ngày đã lộ nguyên hình.
Mạch Hồng Tài bèn đem lời đã bàn sẵn với bố từ tối qua ra ứng phó mọi người.
“Chị cháu hôm qua làm xong về nhà là kêu đau đầu, chắc là bệnh cũ lại tái phát. Bố cháu nghe nói thôn Thạch Môn có một thầy thuốc đông y giỏi, nên đi xin thuốc cho chị ấy rồi.”
Mạch Lão Tam trong thôn vốn chẳng được tiếng tốt, “lười nhác ăn không ngồi rồi” chính là để nói về hắn.
Nếu không phải số hắn may, có ông anh ruột làm đại đội trưởng thỉnh thoảng cứu tế chút ít, e rằng đã chết đói từ lâu.
Cho nên Mạch Hồng Tài nói vậy, mọi người chẳng ai tin.
“Hồng Tài, bệnh của chị cháu đâu phải ngày một ngày hai, cần gì phải gấp gáp thế, tôi thấy Mạch Lão Tam chỉ muốn trốn việc thôi!”
“Đúng thế! Đang vụ gặt cấy, sao có thể tùy tiện xin nghỉ chứ! Đại đội trưởng mà làm thế thì mai tôi cũng xin nghỉ.”
Mạch Hồng Tài nhìn Tào Cương, kẻ từ nhỏ đã không hợp với mình, tức tối nói:
“Tào Cương, mày bớt giở giọng châm chọc ở đây đi, muốn xin nghỉ thì cứ xin, tao có phải bố mày đâu mà quản mày nghỉ hay không. Nhưng bác tao không hề thiên vị, bác ấy trừ nhà tao 30 công điểm. Mày muốn bị trừ công điểm thì cứ việc xin nghỉ, dù sao cuối cùng đói bụng cũng đâu phải tao.”
Dân làng xung quanh vừa nghe đại đội trưởng trừ Mạch Lão Tam 30 công điểm, trong lòng lập tức thấy cân bằng.
Nói cho cùng, Mạch Lão Tam có làm việc hay không chẳng ảnh hưởng chút nào tới họ.
Họ chỉ không chịu nổi việc Mạch Lão Tam được nhàn rỗi.
Nói trắng ra, chính là ganh tị.
Ganh tị vì Mạch Lão Tam không làm gì vẫn được ăn no.
Ganh tị vì Mạch Lão Tam có ông anh tốt che chở.
Thậm chí ganh tị vì Mạch Lão Tam tâm rộng, nghĩ thoáng.
Nếu đổi lại là họ, nghĩ tới cả nhà già trẻ đều trông vào chút công điểm này để ăn, thì còn tâm trí đâu mà chơi, chỉ hận không thể nửa đêm bò dậy khỏi giường đi làm.
Vậy mà Mạch Lão Tam vẫn ung dung, ăn thì ăn, uống thì uống, chơi thì chơi, mọi người thật sự vừa hâm mộ vừa ganh tị.
Hắn ta lẽ nào không thấy chột dạ sao?
Đương nhiên, những suy nghĩ này chẳng ai chịu thừa nhận.
Tào Cương năm nay 17 tuổi, có thể nói từ nhỏ đã đánh nhau với Mạch Hồng Tài đến lớn.
Người trong thôn đều nói Mạch Lão Tam chỗ này không tốt, chỗ kia không tốt.
Nhưng Tào Cương thấy, Mạch Lão Tam ít nhất là một người bố tốt.
Cậu luôn hâm mộ Mạch Hồng Tài có Mạch Lão Tam làm bố.
Vì cậu thường thấy Mạch Lão Tam dẫn Mạch Hồng Tài xuống sông bắt cá, còn dẫn cậu ấy lên núi sau lấy trứng chim.
Còn cậu từ mười bốn tuổi đã được tính mười công điểm, ngày nào cũng có việc đồng áng làm không hết.
Cậu cũng muốn đi chơi, nhưng bố cậu không cho, chỉ biết sai cậu làm việc, làm việc, làm việc...
Không biết từ khi nào, Tào Cương đặc biệt thích gây chuyện với Mạch Hồng Tài.
Dường như chỉ cần Mạch Hồng Tài khó chịu, cậu liền thấy dễ chịu.
Thấy mọi người thái độ dịu đi, không còn bắt bẻ nữa, Tào Cương chẳng chịu.
Thế là lập tức lớn tiếng đáp trả: “Mạch Hồng Tài, bố mày lười biếng không làm việc, đại đội trưởng trừ công điểm nhà mày là đúng. Nhưng chị mày cũng có ra đồng làm việc đâu, tao thấy 30 công điểm còn chưa đủ, tính cả phần của chị mày, phải trừ 60 công điểm mới đúng!”
Vừa nghe câu đó, Mạch Hồng Tài lập tức nổi giận, chỉ vào Tào Cương quát:
“Tào Cương, mẹ mày lại muốn ăn đòn rồi phải không?”
“Ai sợ mày!”
Tào Cương ném cái liềm sang một bên, xắn tay áo lên là chuẩn bị đánh nhau.
Đột nhiên, đầu phía tây thôn truyền đến từng đợt reo hò, tiếng phấn khích ngày càng dâng cao.
Mơ hồ nghe được mấy từ như lợn rừng, thỏ, Mạch Tuệ...
Dân làng lập tức vươn cổ nhìn về phía đó.
Ối chà, hôm nay sao mà lắm chuyện hay thế, xem không hết, xem mãi cũng không hết!
Mạch Hồng Tài và Tào Cương cũng thôi đánh nhau, cùng mọi người vươn cổ xem náo nhiệt.
Chưa được bao lâu, liền thấy con trai lớn của Mạch Hướng Đông là Mạch Tuấn Tài chạy về phía này, vừa chạy vừa hét:
“Hồng Tài, mau tới đây, Mạch Tuệ gọi em kìa! Chị ấy nhặt được một con lợn rừng to lắm ở núi sau!”
Mạch Tuấn Tài năm nay 24 tuổi, là anh họ lớn của Mạch Hồng Tài, đã lấy vợ sinh con, còn là tay lái máy cày trong thôn.
Mạch Hồng Tài nghe vậy, phấn khích đến mắt sáng rực, cắm đầu chạy về phía núi sau.
Dân làng xung quanh nghe tới hai chữ “lợn rừng”, nào còn nhịn được, chạy còn nhanh hơn cả Mạch Hồng Tài.
Vốn dĩ trong giờ làm việc không được tùy tiện đi lung tung, sẽ bị nghi là lười biếng, câu giờ.
Nếu bị tiểu đội trưởng phát hiện, sẽ bị trừ công điểm.
Nhưng lúc này, chính tiểu đội trưởng cũng chạy đi xem lợn rừng rồi, ai còn để ý mấy chuyện đó nữa!
Vừa tới đầu tây thôn, mọi người đã thấy mấy chàng trai lực lưỡng trong thôn đang hợp sức khiêng một con lợn rừng đen thùi lùi đi vào thôn.
Phản ứng đầu tiên của mọi người chính là, con lợn to quá! E rằng phải bốn năm trăm cân!
Đại đội trưởng Mạch Hướng Đông cười như một thằng ngốc, chỉ huy họ khiêng lợn tới ủy ban thôn.
Mạch Tuệ mặt mày bình thản đi bên cạnh Mạch Hướng Đông, thong dong đón nhận ánh mắt chú ý của mọi người.
Bên cạnh còn có một chàng trai trẻ cũng cười như thằng ngốc, trông giống Mạch Hướng Đông đến năm phần.
Cậu ấy tên Mạch Lương Tài, con trai thứ hai của Mạch Hướng Đông.
Năm nay 22 tuổi, vợ đã mang thai tám tháng, vừa hay ăn chút thịt lợn để bồi bổ thân thể.
Trong tay cậu còn xách một xâu thỏ, nhiều tới tám con, con béo nhất ước chừng ít nhất mười cân.
Trời ơi!
Nhiều thịt thế!
Mọi người mắt đều nhìn đến thẳng đờ!
