Chương 9: Nổi bật một phen
Tống Tiểu Quyên vừa nghe Mạch Tuệ nhờ mình làm món thỏ xào cay, chẳng nói hai lời liền đồng ý ngay.
Cô còn muốn dạy lại cách làm cho Mạch Tuệ, coi như một nghề để phòng thân.
Trong suy nghĩ của Tống Tiểu Quyên, phụ nữ lấy chồng rồi thì đều phải quanh quẩn bên bếp núc. Nếu không biết nấu ăn, nhất định sẽ bị nhà chồng chê, thậm chí còn có thể không gả được ai.
Nhưng Mạch Tuệ không có hứng, nói phiền phức quá.
Làm người mà, đừng bao giờ tự làm khổ mình khi không cần thiết. Phải nhường cơ hội cho những người cần nó hơn.
Thế là Mạch Tuệ gọi Mạch Hồng Tài lại.
"Em ở đây học cho tử tế, chú tâm vào. Lần sau bắt được thỏ thì em làm."
"Biết rồi, chị."
Tống Tiểu Quyên sững người, bởi cô chưa từng thấy đàn ông xuống bếp.
Trước kia ở nhà mẹ đẻ, đều là mẹ và mấy chị em cô lo chuyện cơm nước. Giờ đến nhà chồng, cũng là mẹ chồng, chị dâu cả với cô phụ trách nấu nướng. Bố chồng với chồng họ đều chẳng đụng tay vào.
"Chị dâu, bắt đầu đi. Chị dạy kỹ một chút, lỡ em không học được thì chị em đánh em mất."
"......À ừ, được."
Tay nghề nấu nướng của Tống Tiểu Quyên khá ổn, món thỏ làm ra sắc hương vị đều đủ cả.
Mạch Tuệ nếm thử, rất hài lòng. Không biết tay nghề này hơn Mạch Lão Tam với Mạch Hồng Tài bao nhiêu lần.
Nghĩ tới đó, Mạch Tuệ liếc Mạch Hồng Tài một cái đầy vẻ chê bai. Sau đó để lại một nửa cho Tống Tiểu Quyên coi như học phí, phần còn lại thì bưng đi hết.
Đều là người nhà, Tống Tiểu Quyên sao dám nhận học phí, nếu để bố chồng biết được thì nhất định sẽ trách cô. Nhưng cô không cãi lại được sự kiên quyết (bá đạo) của Mạch Tuệ.
Tống Tiểu Quyên gả cho Mạch Lương Tài cũng đã hai năm, đương nhiên từng tiếp xúc với Mạch Tuệ. Nhưng không nhiều, dù sao hai người cũng không ở chung một mái nhà.
Cô hoàn toàn không phát hiện ra sự khác lạ của Mạch Tuệ. Bởi trước kia Mạch Tuệ ngơ ngác, ít khi chủ động qua lại với ai. Còn Mạch Tuệ bây giờ thì cao ngạo lạnh lùng, chẳng thèm giao thiệp với người khác. Biểu hiện bề ngoài thì đều giống nhau: đều không mấy khi thích nói chuyện.
Trong mắt Tống Tiểu Quyên, cả hai đều như nhau.
Nhưng lần tiếp xúc hôm nay lại khiến cô có chút nhận thức mới về Mạch Tuệ. Đó là con người này đặc biệt hào phóng!
Nhìn bát thịt thỏ này xem, rồi cả xâu thỏ ngoài kia nữa, nhiều thịt như vậy mà nói tặng là tặng, đúng là ra tay hào phóng thật! Nếu là cô thì nhất định không nỡ.
.......
Mạch Tuệ và Mạch Hồng Tài về nhà rồi, được một bữa no nê thỏa thích.
Với bát cơm trắng thơm phức, một bát lớn thịt thỏ cứ thế bị hai người ăn sạch, không để lại chút nào cho Mạch Lão Tam.
Mạch Tuệ thì hoàn toàn không có ý thức đó, còn Mạch Hồng Tài thì vì ngon quá nên quên mất.
Mạch Hồng Tài ăn xong mới nhớ ra bố già vẫn chưa ăn.
Mạch Tuệ không để tâm: "Không sao, mai em đi bắt là được. Với lại lát nữa chẳng phải còn chia thịt lợn sao? Tối nay mình lại ăn một bữa ngon!"
Tuy Mạch Hồng Tài cũng chẳng phải người biết tiết kiệm gì cho cam. Nhưng trưa vừa ăn thịt, tối lại ăn, có phải hơi xa xỉ quá rồi không? Cuộc sống như vậy, trước đây cậu nghĩ cũng không dám nghĩ!
Mạch Tuệ nay đã tìm ra cách đi đến cuộc sống hạnh phúc, thoát khỏi vẻ uể oải của ngày hôm qua, nói đầy khí thế:
"Có gì to tát đâu. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, chị đảm bảo cho em ăn ngon uống sướng. Không thì chị tiễn em đi gặp bà cố đấy!"
Mạch Hồng Tài tự động lọc luôn câu đe dọa cuối cùng, lia lịa tỏ lòng trung thành:
"Em nghe lời! Chị ơi, sau này em đều nghe chị hết, chỉ cần được ăn thịt thì bảo em làm gì cũng được!"
Quả nhiên, muốn trâu ngựa chạy thì phải cho chúng ăn no trước. Những lời Mạch Hồng Tài nói bây giờ, chân thành hơn trước nhiều.
Thấy cũng không còn sớm nữa, Mạch Tuệ chuẩn bị đến ban quản lý thôn nhận thịt, tiện thể đi cho tiêu cơm. Vừa nãy ăn hơi căng bụng, ngủ trưa ngay cũng không tốt.
Mạch Hồng Tài đương nhiên đi theo.
Tuy Mạch Hướng Đông nói mỗi nhà chỉ cần một người đến, nhưng náo nhiệt thế này, mọi người sao có thể bỏ lỡ.
Tiếng chuông tan ca buổi trưa vừa vang lên, mọi người liền ùn ùn kéo về phía ban quản lý thôn.
Ban quản lý thôn là một dãy nhà ngói đỏ gạch xanh một tầng, trước kia là nhà địa chủ, sau khi địa chủ bị đánh đổ thì cải tạo thành trụ sở ban quản lý thôn.
Trước nhà có một khoảng sân rất rộng, có thể chứa cả nghìn người.
Mỗi lần trong thôn chia thịt chia lương, rồi phân công việc buổi sáng gì đó, đều diễn ra ở khoảng sân này. Nếu nhà ai có việc hiếu hỉ, muốn mời cả thôn đến ăn cỗ, cũng có thể bày tiệc ở đây.
Trương Đồ Phu trong thôn chặt mấy cây trúc, dựng một cái giá đơn sơ, treo đầy thịt lên trên.
Mỗi miếng thịt chừng một cân, vừa đúng một nhà một miếng.
Nhiều người lần trước được ăn thịt là hồi Tết, giờ nhìn thấy cảnh tượng này, đúng là cú sốc kép cả về thị giác lẫn tâm hồn!
"Nhiều thịt quá! Giá mà tất cả là của nhà mình thì phải ăn bao lâu mới hết nhỉ!"
"Mạch Tuệ may mắn thật đấy, trước kia tôi cũng hay lên núi, sao lại chẳng nhặt được con lợn nào nhỉ."
"Đó gọi là người ngốc có phúc ngốc, cậu không so được đâu, cứ ngoan ngoãn xuống ruộng làm việc đi."
"Nghe nói Mạch Tuệ còn nhặt được nhiều thỏ nữa, nhà cô ta có ba người, nhiều thịt vậy sao ăn hết được?"
"Đúng đó, trời nóng thế này, đừng để hỏng, chi bằng mang ra chia cho mọi người thì hơn."
"Vương Thúy Hoa, câu này mà cô cũng nói ra được à, bàn tính gảy đến sắp bắn vào mặt người ta rồi."
"Tôi nói thì sao chứ, hơn nữa đây vốn là sự thật, tôi không tin cô không thèm thịt thỏ đó."
"Tôi thèm thì thèm, nhưng tôi không đi bắt nạt một người ngốc."
"La Kim Phượng, cô nói ai bắt nạt người ngốc hả!"
"Nói ai thì người đó tự biết!"
Hai người sắp cãi nhau đến nơi, bỗng nhiên trong đám đông có ai đó hô lên:
"Mau đừng nói nữa, Mạch Tuệ và Mạch Hồng Tài đến rồi, coi chừng họ mách Mạch Lão Tam đấy."
Với cái tính lì lợm chẳng sợ trời đất của Mạch Lão Tam, nếu biết có ai muốn moi thịt nhà mình, nửa đêm cũng dậy mà bốc cả mái nhà người ta lên.
Vương Thúy Hoa bĩu môi, rốt cuộc cũng không nhắc chuyện chia thỏ nữa.
Cô ta cũng chẳng nghĩ xem, chỉ có tám con thỏ, cả thôn đông người như vậy, cho dù có chia thì cô ta cũng chẳng được bao nhiêu. Hơn nữa, Mạch Lão Tam không có mặt thì còn Mạch Hướng Đông. Là đại đội trưởng, ông ấy không thể trơ mắt nhìn cháu gái ruột bị người ta bắt nạt.
Lúc này Mạch Hướng Đông đang ở phía trước sắp xếp cho dân làng xếp hàng, nhìn thấy Mạch Tuệ đến, liền vẫy tay gọi cô lại.
Những người dân phía trước cũng tự giác nhường ra một lối đi.
Phần lớn dân thôn Liên Hoa vẫn rất mộc mạc chất phác, con lợn này là Mạch Tuệ nhặt được, để cô chọn trước cũng là điều nên làm.
Nhưng trước khi chính thức chia thịt, đại đội trưởng Mạch Hướng Đông nhất định phải nói vài lời.
Ông bảo Mạch Tuệ cùng đứng lên bục cao với mình, tay phải cầm loa, chuẩn bị phát biểu.
Mạch Hồng Tài thấy vậy, cũng vội vàng trèo lên, đứng sóng vai cùng chị Mạch Tuệ. Còn cố ý ưỡn ngực, vẻ mặt đắc ý, cứ như con lợn này là do cậu nhặt được vậy.
Mạch Hướng Đông liếc đứa cháu trai một cái đầy vẻ chê bai, nhưng rốt cuộc cũng không đuổi nó xuống.
Tiếp theo, Mạch Hướng Đông ra sức tán dương "chiến công hiển hách" của Mạch Tuệ, và dành cho cô một tràng khen ngợi kéo dài tận mười phút.
Không hổ là người làm đại đội trưởng, tài ăn nói đúng là ghê gớm, vậy mà không có câu nào trùng lặp.
Mạch Hướng Đông làm vậy cũng là muốn dân làng nhớ đến cái tốt của Mạch Tuệ, đừng cứ mãi bám lấy cái lỗi không chịu làm việc của cô.
Phải nói rằng, Mạch Hướng Đông làm bác, cũng chẳng khác gì làm cha ruột.
May mà Mạch Tuệ là người từng trải qua bao đại sự, nếu không thì chắc đã ngượng chín mặt.
Xét về độ dày của da mặt, Mạch Tuệ không thể trơ trẽn bằng Mạch Hồng Tài.
Cậu ta thì vô cùng phấn khích, cứ như thể đang được khen ngợi vậy, đứng trên bục nổi bật một phen.
Cuối cùng, Mạch Hồng Tài còn muốn xách ba cân thịt vừa chia được đi dạo một vòng quanh thôn.
Cậu ta đi trước khoe khoang, phía sau còn có một dãy dài bạn bè nhỏ tuổi theo xem náo nhiệt, ai nấy đều hớn hở.
Mạch Tuệ đành mặc kệ cậu ta, tự mình về nhà trước.
