Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Về 1975, Tôi Gả Cho Đại Ca Chợ Đen - Điền Điềm > Chương 4

Chương 4

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 4: Tỏa sáng trong thập niên bảy mươi này.

 

“Mẹ ơi!”

 

Điền Điềm sợ tới mức cả người run lên, lập tức mở thùng giấy ra xem.

 

Ồ!

 

Chẳng phải đây là hai cân bánh mì sandwich mà mình đã mua chín phẩy chín tệ trên Pinduoduo sao?

 

Điền Điềm gần như không tin nổi cảnh tượng này là thật, nhưng hôm nay những chuyện kỳ lạ xảy ra trên người cô thực sự quá nhiều rồi.

 

Cô không dám tin cầm lấy một chiếc bánh mì, xé túi ra, mùi thơm lúa mạch liền xộc vào mũi Điền Điềm. Bánh mì sandwich cắt lát mềm mại - thì ra là thật đây này.

 

Chẳng lẽ tuy không thể rút tiền được, nhưng mình có thể mua sắm online?

 

Điền Điềm đặt bánh mì xuống, lập tức cầm điện thoại mở khóa, chuẩn bị mở app Pinduoduo đặt hàng thử một lần.

 

Không đúng!

 

Bà đây bây giờ là triệu phú rồi còn gì, còn đi Pinduoduo gom hàng làm gì?

 

Ít nhất cũng phải lướt Taobao chứ.

 

Bà đây bây giờ là người có tiền rồi nhé!

 

Cô mở app Taobao, kết quả phát hiện ngạc nhiên: những thứ xuất hiện trên trang web đều khác hẳn trước đây.

 

Những gợi ý trên trang đều là đồ vật cũ của thập niên 70: xe đạp Phượng Hoàng hai tám bar, đồng hồ Thượng Hải, radio bán dẫn…

 

Điền Điềm nhìn mấy món đồ cũ trên trang, giá cả lại đúng là giá của thời này: xe đạp hai tám bar một trăm năm mươi tệ một chiếc. Cô lại tính đến bốn mươi triệu của mình.

 

“Một tám được tám, hai tám mười sáu, ba tám…”

 

Trời ơi, tính không ra rồi…

 

“Cục cưng của ta ơi, bà đây sắp phát tài rồi!”

 

Điền Điềm cười đến nỗi sắp có cả nếp nhăn đuôi mắt. Cô bắt đầu lướt trang web, phát hiện không chỉ có thêm những món đồ cũ đó, mà những thứ vốn có ở thế kỷ 21 vẫn còn, tất nhiên giá cả đều đã thay đổi hoàn toàn.

 

Vốn dĩ gạo tẻ khoảng hai ba tệ một cân, giờ biến thành hai hào ba một cân, lại còn là gạo ngon thượng hạng; cũng có gạo rẻ, hai hào một cân. Thịt trứng hoa quả gì cũng đầy đủ, chẳng khác gì Taobao thế kỷ 21 ban đầu.

 

Dĩ nhiên có những thứ vẫn giữ giá thế kỷ 21.

 

Ví dụ như mặt nạ dưỡng da, TV LCD, tủ lạnh, điện thoại – những thứ không thuộc về thời đại này, giá vẫn y như cũ.

 

Điền Điềm nghĩ ra điểm khác biệt của app này: những thứ có trong thập niên 70 thì giá là giá của thời ấy; những thứ không có thì giá là giá thế kỷ 21.

 

Điền Điềm thử đặt một thùng táo Fuji đỏ hảo hạng mười cân. Lúc đặt, cô phát hiện địa chỉ nhận hàng vẫn là địa chỉ cô từng mua online trước kia – chính là địa chỉ căn nhà này. Cô nhìn thấy đơn đặt hàng táo Fuji thành công.

 

“Ting tong.”

 

“Ting tong.”

 

Điện thoại truyền đến tin nhắn đặt hàng thành công và trừ tiền thành công.

 

Điền Điềm nhìn ba tệ đã bị trừ trong thẻ ngân hàng, nghĩ thầm: đồ thời này đúng là rẻ thật, táo ngon nhất cũng chỉ ba hào một cân. Nghĩ lại quả táo vừa nãy mình ăn, mua ở siêu thị lúc giảm giá đêm, còn những bốn tệ một cân cơ đấy.

 

Nhưng nghĩ lại, trong thập niên bảy mươi gian khổ này, nông dân còn tiếc từng xu, có mấy người dám bỏ ra hai ba hào một cân để mua táo ăn?

 

Người mua nổi táo ngon ăn chỉ có những gia đình công nhân thành phố mới dám.

 

Điền Điềm nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, trên app cũng không có thông tin vận chuyển gì, không biết mấy ngày mới giao được?

 

Bỗng nhiên, từ trên trời rơi xuống, một túi lưới to đựng táo từ chiếc đèn chùm treo trên trần nhà rơi xuống, đáp lên bàn trà.

 

“Trời ơi! Hết hồn!”

 

Điền Điềm sợ đến nỗi suýt ném văng điện thoại trong tay.

 

Cô siết chặt điện thoại, thở phào một hơi: may quá, may quá, điện thoại không rơi xuống đất. Vốn dĩ là một cái iPhone cũ, nếu rơi hỏng thì biết làm sao mua đồ? Chỉ không biết nếu đổi một cái điện thoại mới thì có còn mua được đồ không.

 

Tất nhiên sau đó một ngày cô đã thử, bỏ ra hơn mười nghìn tệ mua một cái điện thoại đời mới nhất, kết quả căn bản không thể đặt hàng mua đồ, thậm chí không mở máy được, sạc cũng không lên, quan trọng là còn không trả lại được.

 

Tức Điền Điềm chửi thề, hơn mười nghìn tệ mua về một cục gạch. Mười nghìn đấy, có thể mua bao nhiêu xe đạp rồi! Cô vốn lớn lên trong cô nhi viện, quen tiết kiệm, nên đau lòng không chịu nổi, tức đến nỗi phải ăn cháo khoai lang muối đưa cơm suốt ba ngày…

 

Nhìn túi táo to trước mắt, Điền Điềm ngây người: “Đỉnh vãi, ông trời ơi, ông đúng là ông nội ruột của con! Hahaha ~~~”

 

Tay trái cô một quả táo to, tay phải một miếng bánh mì sandwich, cười không ngậm được miệng.

 

Nghĩ đến tiền trong thẻ, rồi nghĩ đến đủ loại vật tư trên Taobao.

 

Được rồi, chị có tiền, có lương thực, dù ở trong thập niên bảy mươi khó khăn này, chị vẫn có thể làm lại nghề cũ, tỏa sáng trong thập niên bảy mươi này.

 

Điền Điềm đang vui vẻ, bỗng nhiên vài tiếng gõ cửa vang lên, một giọng nói non nớt vọng vào.

 

“Chị dâu ơi, ăn cơm rồi, nhanh lên, không nhanh là tí nữa bà lại không để phần cơm cho chị đâu.”

 

Điền Điềm phát hiện cô có thể nhìn thấy Tần Nguyệt bên ngoài đang gõ cửa, thấy cô bé sắp đẩy cửa bước vào, Điền Điềm cuống lên: “Làm sao bây giờ? Mình ra ngoài kiểu gì đây?”

 

Vừa dứt lời, trước mắt cô một tia sáng trắng, lập tức rơi ra khỏi không gian.

 

Khoảnh khắc rơi ra không gian, Điền Điềm vốn đã hoảng loạn, vốn định quay lại chiếc giường gỗ cũ, kết quả vì bối rối mà ngã nhào từ trên giường gỗ xuống.

 

“Ái da! Đậu xanh! Ái da ~~~ đau chết mất.”

 

Tần Nguyệt đẩy cửa ra thì thấy Điền Điềm đang nằm sấp trên nền đất lồi lõm, đau đến nỗi nhăn nhó, vội vàng chạy lại đỡ cô dậy.

 

“Chị dâu, chị làm sao thế? Có phải đầu vẫn còn choáng không? Hay là đến nhà ông Lý khám đi?”

 

Ông Lý là thầy lang chân đất trong thôn, ai trong mấy đại đội có bệnh vặt đều đến thôn họ tìm lão Lý khám.

 

Tần Nguyệt vội vàng đỡ Điền Điềm đang nằm sấp dưới đất dậy, tưởng cô vì cái bướu to trên trán mà choáng váng, xuống giường không cẩn thận ngã xuống đất.

 

Tần Nguyệt đỡ Điền Điềm ngồi lại lên giường, giơ tay phủi bụi trên quần áo cô.

 

“Chị không sao.” Điền Điềm nói chuyện đặc biệt dịu dàng: “Cảm ơn em nhé Nguyệt Nhi, em ăn trước đi, lát chị ra liền.”

 

Cúi xuống nhìn quả táo và miếng bánh mì trên tay mình: quả táo đã bị cô làm dập mất một miếng bằng ngón tay cái lúc ngã, nhưng bánh mì vẫn còn nguyên.

 

“Nguyệt Nhi, cái bánh này cho em ăn.” Điền Điềm nhìn Tần Nguyệt gầy như cái que, đưa miếng bánh mì cho em.

 

Tần Nguyệt nhìn miếng bánh mì chưa từng thấy bao giờ, đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ. Cô bé đã ngửi thấy mùi thơm của bánh, dù rất muốn ăn nhưng không thể nhận, vì chị dâu đã giúp đỡ gia đình họ nhiều lắm rồi. Thứ mềm mại gọi là bánh mì này nhìn là biết đồ tốt, người phải biết đủ, cô không thể tham lam.

 

Tần Nguyệt lắc đầu, đẩy tay Điền Điềm lại: “Chị dâu, em không ăn, chị để dành mà ăn đi. Chúng ta mau đi ăn cơm thôi, không thì lát nữa bà không để phần cho chúng ta đâu.”

 

Điền Điềm nhìn cô bé Tần Nguyệt hiểu chuyện đáng thương, lại nghĩ đến mình và các bạn nhỏ trong cô nhi viện, có lẽ vì từng trải qua nên trong lòng hơi chua xót: “Vậy chúng ta đi ăn trước, chị để dành cho em, ăn xong chúng ta về đây ăn vụng.”

 

Điền Điềm đặt táo và bánh mì lên giường, theo Tần Nguyệt ra khỏi phòng, sang phòng bên cạnh ăn cơm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích