Chương 53: Đứa trẻ may mắn
Eva gắng gượng nở một nụ cười: “Mẹ, con không sao, con không đau.”
So với cơn đau thoái hóa gen âm ỉ không ngừng, mấy vết thương ngoài da này thật sự chẳng đáng là gì.
Nước mắt người mẹ lã chã rơi: “Eva, đứa con tội nghiệp của mẹ!”
Một tiếng cười lạnh lùng từ trên đỉnh đầu hai mẹ con vang xuống: “Đáng thương?”
Cô y tá chống nạnh, vẻ mặt hung dữ: “Đám hạ đẳng trong hầm trú ẩn, sắp chết rồi còn gây thêm rắc rối cho người khác. Nếu các người đáng thương, vậy còn tôi thì sao? Ai đến mà thương hại tôi đây?”
“Y tá Luka.” Người mẹ ngẩng đầu lên, nụ cười gượng gạo và hèn mọn: “Cô đừng giận Eva, bệnh của con bé cô cũng rõ mà.”
Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa, khiến y tá Luka nổ tung hoàn toàn.
“Ha!” Những đường thịt trên mặt cô ta nhăn nhúm lại bởi nụ cười dữ tợn, trông vừa méo mó vừa xấu xí:
“Từ hôm qua đến giờ, tôi đã khổ tâm khuyên can các người bao nhiêu lần, nói rõ là không được đi lại lung tung, càng không được ra sân trước, để tránh làm kinh động đến quý nhân.”
“Đó là đại nhân vật từ tinh cầu cao cấp xuống, ngay cả viện trưởng cũng phải cung kính. Không thể để mấy kẻ không ra gì như các người làm vướng mắt người ta.”
“Viện cũng đã sắp xếp, chẳng phải đã dọn cho các người căn hầm dưới đất rồi sao? Để các người ở đó yên tâm chờ đợi, còn miễn phí tiền nằm viện và tiền ăn mấy ngày nay. Yêu cầu duy nhất là đừng ló mặt ra – vậy mà các người thì sao, báo đáp chúng tôi thế nào?”
Cô ta nói quá nhanh và gấp, phải dừng lại để thở. Người mẹ lúc này mới rụt rè chen vào:
“Nhưng dưới hầm lạnh quá, tôi chỉ nghĩ đưa con lên đây phơi nắng một chút.”
Y tá Luka nhướng mày, nước bọt bắn thẳng lên đầu hai mẹ con:
“Dưới đó nhiều đám hạ đẳng như vậy, chỉ có hai người là lắm chuyện nhất! Người đã đến nước này rồi, phơi nắng thì có ích gì? Hơn nữa, vừa rồi con nhóc chết tiệt này suýt nữa chạy ra tận bãi đáp ở sân trước, chỉ một chút nữa là đụng mặt mấy vị đại nhân đó rồi!”
“A, cái này tôi không biết.” Người mẹ quay sang hỏi Eva: “Sao con lại chạy đến đó?”
“Con chỉ tò mò thôi.” Eva cúi đầu, ánh mắt xám xịt: “Con muốn xem những vị đại nhân từ tinh cầu cao cấp có gì khác với chúng ta.”
“Cô xem, chính nó cũng thừa nhận rồi đấy!” Y tá Luka cười lạnh, khoanh tay lại: “Nếu không phải tôi kéo nhanh, thì vừa rồi nó đã bị vệ sĩ của người ta bắn chết rồi!”
“Trời ơi!” Người mẹ run rẩy, ôm chặt Eva hơn, lòng đầy sợ hãi.
Nhưng Luka không có ý định buông tha họ: “Hôm qua tôi đã nói rồi, viện có lệnh nghiêm, không một ai được chạy ra ngoài, ai phụ trách người đó chịu trách nhiệm. Mấy kẻ bùn nhão như các người chết cả trăm cũng chẳng đáng tiếc, nhưng nếu tôi mất việc, thì sẽ làm gia đình tôi mất mặt!”
Người mẹ dường như đã quen với thái độ này của Luka, hoàn toàn lờ đi sự khinh miệt và thù địch rõ ràng trong lời nói của cô ta.
“Vậy, vậy tôi thay Eva xin lỗi cô.” Bà run rẩy, quỳ sụp xuống đất: “Xin lỗi cô, y tá Luka.”
Eva sững người, rồi chợt hiểu ra, cố hết sức kéo mẹ đứng dậy: “Mẹ, mẹ đứng lên đi, mẹ đừng làm vậy!”
Con bé dùng hết sức lực, vết thương trên cánh tay vốn đã khô lại rỉ máu, nhuộm đỏ tay áo bệnh nhân màu xám thành một màu đỏ sẫm nặng nề, nhưng vẫn vô ích.
Một đứa trẻ bệnh tật yếu ớt sắp đi đến cuối đời, làm sao có thể kéo nổi một người lớn.
“Đúng là không cần, vì cũng chẳng có tác dụng gì.” Luka chạm vào thiết bị đầu cuối đeo tay: “Tôi đã gọi bảo vệ. Lăn về cái đống rác của các người đi, tự mà chờ chết!”
Lời vừa dứt, hai tên bảo vệ vũ trang đầy đủ đã xuất hiện ở đằng xa.
“Đừng, đừng đuổi chúng tôi đi, xin cô đấy.” Ánh mắt người mẹ hiện lên vẻ tuyệt vọng tột cùng.
Bà ấn đầu Eva xuống, cùng nhau dập đầu thật mạnh trước mặt Luka.
“Tôi xin hứa, sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra nữa, tôi nhất định sẽ trông chừng con bé. Xin cô hãy cho chúng tôi ở lại. Biết đâu, biết đâu mấy ngày tới lại có một liều thuốc cứu mạng.”
Luka cười khẩy: “Đừng mơ nữa, các người là thân phận gì chứ, dù có thuốc thật cũng không đến lượt các người đâu.”
Vừa dứt lời, phía sau cô ta vang lên một giọng nữ lạ: “Vậy thì, Eva không nằm trong danh sách cứu trợ hợp tác với viện nghiên cứu gen tinh cầu cao cấp kỳ này sao?”
“Sao mà có được. Những thứ đó đều dành cho người có thân phận.” Luka theo phản xạ trả lời, rồi chợt nhận ra, quay lại nhìn Nam Dung: “Cô là ai, hỏi chuyện này làm gì?”
Lúc nãy khi xuống xe bay, Nam Dung đi cuối đoàn, không chỉ Luka mà ngay cả những người đứng xếp hàng chào đón cũng chưa chắc đã nhớ mặt cô.
Nam Dung phớt lờ hai tên bảo vệ đang ngày càng đến gần, bước tới trước mặt Eva, cúi người bế con bé lên.
Tinh thần của cô bé dường như đã bị tiêu hao sạch sau khi bị mẹ ép dập đầu, ánh mắt đờ đẫn và vô hồn, không có phản ứng gì.
Vì thoái hóa gen, mấy ngày nay con bé ăn uống ngày càng kém, nhiều nhất cũng chỉ cắn được hai miếng thanh năng lượng, thân thể nhẹ đến đáng sợ.
“Đừng sợ.” Nam Dung thở dài: “Con biết không, con là một đứa trẻ may mắn đấy.”
May mắn? Một từ ngữ nghe thật tuyệt diệu. Eva ngẩn ngơ nhai đi nhai lại hai chữ này, trong lòng đắng chát.
Nửa tháng trước, khi năng lực siêu phàm có dấu hiệu thức tỉnh, khách khứa đến thăm nườm nượp, ai cũng treo hai chữ này trên môi.
Trên mặt họ hiện lên vẻ cực kỳ ngưỡng mộ, miệng nói đủ mọi lời hay ho, nụ cười còn tươi hơn cả hoa.
Đáng tiếc là tất cả hạnh phúc đó đã thay đổi sau khi con bé thức tỉnh thất bại.
Cha con bé từ khi nó vào viện đến giờ chưa từng ló mặt, còn nhiều lần liên lạc với mẹ nó, giục bà mau về nhà, để mặc nó ở đây tự sinh tự diệt.
Bác sĩ chỉ xuất hiện đúng một lần vào ngày nhập viện, lạnh lùng liếc nó một cái, rồi phán một câu “hết thuốc chữa” đẩy nó xuống vực sâu.
Sau đó, trong những ngày dài đằng đẵng nghe y tá Luka chửi rủa, Eva hiểu ra rằng nó căn bản không xứng với từ “may mắn” tốt đẹp đó, mà là hóa thân của điềm gở, là kẻ vô dụng không đủ tư cách sống trên đời.
Vẫn nhờ mẹ nó hạ mình năn nỉ, lại moi ra 2000 Kauen tích góp bao năm, mới khó khăn lắm nhét nó vào danh sách kế hoạch nghiên cứu gen của Liên bang, có được tư cách xếp hàng chờ thuốc phúc lợi.
Người chờ đợi rất nhiều. Nhưng số lượng mấy loại thuốc phúc lợi trong truyền thuyết đó lại ít đến kỳ lạ.
Ít nhất là trong thời gian Eva nằm viện, vẫn chưa nghe nói có ai chờ được.
Nhưng dù sao đi nữa, ở lại bệnh viện thì vẫn còn một tia hy vọng.
Còn nếu bị đuổi về nhà, 2000 Kauen của mẹ coi như đổ sông đổ biển.
Thật ra nó không sợ chết. Chết rồi thì không còn đau đớn nữa, nhưng nó rất sợ mẹ nó buồn.
Nếu biết trước sẽ thành ra thế này, nó nhất định sẽ không vì một chút tò mò của bản thân mà lén chạy ra ngoài.
Thế mà, người chị gái cao ráo, phóng khoáng đang bế mình lại dịu dàng nói với mình rằng, mình rất may mắn.
Eva bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ, chợt phát hiện Nam Dung đang tăng tốc, đi về phía tòa nhà chính của bệnh viện.
Đó chẳng phải là nơi hôm nay tiếp đón quý khách từ tinh cầu cao cấp sao? Eva tròn mắt kinh ngạc, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
