Chương 17: Cao quý và thấp hèn 1
Đúng là đáng yêu không chịu được mà!!!
Diệp Chí Hiên nghiêm túc làm từng động tác mà theo Diệp Trinh Trinh là rất khó, vẻ đáng yêu đó khiến cô nở hoa trong lòng, nhìn một lúc là phân tâm.
“Cảnh báo, cảnh báo, độ chính xác động tác thấp hơn 80%, xin khách chú ý, độ chính xác động tác thấp hơn 80%, hiệu quả tu luyện chỉ còn 10%.”
Vừa phân tâm, hệ thống quản gia thông minh trong phòng đã phát cảnh báo.
Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của con trai, Diệp Trinh Trinh đỏ mặt, vội thu hồi suy nghĩ, chuyên tâm làm động tác.
Bộ kiện thể thuật mà Diệp Trinh Trinh luyện cần bốn giờ mới xong, còn bộ Diệp Chí Hiên luyện là bản dành cho trẻ em, phải lên trung học mới được đổi sang bản chính thức. Bản trẻ em có tốc độ chậm hơn, động tác nhẹ nhàng hơn, độ khó cũng thấp hơn.
Vì vậy, Diệp Chí Hiên rất thèm thuồng bản mẹ luyện. Nếu không nhờ sự tự chủ vượt tuổi giúp cậu hiểu rằng luyện tập mà phân tâm chỉ khiến công cốc, thì cậu đã sớm lén xem mẹ luyện rồi.
Thế là, Diệp Trinh Trinh phát hiện con trai làm xong kiện thể thuật của mình sớm, rồi ngồi xổm trước mặt cô như một chú cún con, mắt không chớp nhìn từng động tác của cô.
Diệp Trinh Trinh thừa nhận... áp lực khá lớn.
Nhưng không thể dừng lại, nếu không những động tác trước đó coi như đổ sông đổ bể...
Một tiếng rưỡi sau, Diệp Trinh Trinh miễn cưỡng chống đỡ thân thể mềm nhũn, thở hồng hộc.
Nếu Diệp Chí Hiên không ở đây, chắc cô đã nằm lăn ra đất rồi.
Con trai đang ở đây, vẫn nên giữ chút hình tượng.
Diệp Chí Hiên ngồi xổm vẻ mặt không cảm xúc, nhưng trong đầu lại đang hồi tưởng từng động tác của mẹ. Trong thời đại mà trí nhớ siêu phàm đã trở thành kỹ năng cơ bản, cậu bé thiên tài này tự nhiên lưu trữ tất cả hình ảnh vừa thấy vào não một cách chính xác không sai một chi tiết, còn có thể tự phát lại, dừng, phóng to.
Thằng bé đang thầm tính tìm cơ hội xem trọn vẹn một lần bộ kiện thể thuật của mẹ. Mẹ thật giỏi! Thầy giáo từng nói độ chính xác của người thường chỉ dao động quanh 90%, có thể đạt đến mức không cần hệ thống nhắc nhở đều là thiên tài - như cậu vậy.
Quả nhiên, mẹ rất lợi hại.
Thằng bé gật đầu thầm trong lòng, cảm thấy tài năng của mình đều di truyền từ mẹ.
Người phụ nữ bị thằng con thiên tài hóa thần tượng kia sẽ không bao giờ biết những kiến thức thường thức này. Trong một số... không, trong nhiều lĩnh vực, cô còn không bằng đứa con trai năm tuổi của mình.
Diệp Trinh Trinh sau khi có chút sức lực thì chậm rãi đi lại, hơi thở trở lại bình thường, cô lau mồ hôi rồi nói với Diệp Chí Hiên: “Tiểu Hiên, sao con cứ nhìn mẹ mãi thế?”
Diệp Chí Hiên nghĩ một lát, ánh mắt sùng bái nhìn mẹ: “Con thấy mẹ thật giỏi!”
Diệp Trinh Trinh thiếu kiến thức thường thức hoàn toàn không biết rằng để tránh trẻ em vì tò mò tự ý luyện bộ kiện thể thuật cao hơn mà tổn hại thân thể, người lớn thường không cho chúng tiếp xúc với bộ mình luyện.
Vì vậy, khi được Diệp Chí Hiên khen, cô cũng không nghi ngờ gì, vui vẻ đón nhận lời khen và sự sùng bái của con trai.
“Tất nhiên rồi, mẹ là mẹ con mà!”
Diệp Trinh Trinh âu yếm hôn lên khuôn mặt trắng nõn của con trai.
Đợi mồ hôi khô hết, hai mẹ con nhà họ Diệp đi vào phòng tắm lớn để tắm rửa, massage một mạch.
Lúc ra ngoài, đã đến giờ ăn tối.
Là một người mê ăn uống, Diệp Trinh Trinh và tiểu thiên tài bị cô biến thành mê ăn sẽ không bao giờ bỏ lỡ bữa tối thịnh soạn. Diệp Trinh Trinh thay một chiếc váy liền trắng dài đến mắt cá chân, thiết kế đơn giản, không nhiều trang trí, phần eo hơi thắt lại, khiến khí chất thanh thuần của cô tăng gấp đôi, bay bổng và tươi mát.
Kiếp trước Diệp Trinh Trinh thuộc dạng người nóng bỏng, ngực to, eo thon, mông to, nhưng chiều cao không nổi bật, giảm thế nào cũng không ốm đi, mặc kiểu váy này chỉ làm lộ điểm yếu của cơ thể. Cô luôn thèm thuồng cách ăn mặc của những cô nàng cao ráo, mảnh mai, giờ cuối cùng cũng có thể thỏa mãn ước mơ của mình.
Quần áo của Diệp Chí Hiên do Diệp Trinh Trinh đặt may, áo là áo thun kẻ sọc kiểu Anh, quần là quần dài trẻ em màu be nhạt, chân đi giày nâu giả da, kèm mái tóc xoăn nhỏ, trông như một quý ông nhỏ môi hồng răng trắng, đáng yêu không thể tả.
Diệp Trinh Trinh chỉ muốn ôm chặt lấy cậu mà hôn, xoa nắn đủ kiểu.
Những bộ quần áo này là Diệp Trinh Trinh tìm ra từ hàng ngàn bộ đồ trẻ em. Phong cách thời trang bây giờ muôn hình vạn trạng, nhiều yếu tố thời thượng của Trái Đất năm xưa được giữ lại khá nhiều, còn những yếu tố mới phát triển qua bao năm thì nhiều không kể xiết.
Hai mẹ con nhà họ Diệp mặc những bộ đồ này, đều theo phong cách cổ xưa.
Cổ xưa...
Lần đầu nhìn thấy từ “cổ xưa” này, Diệp Trinh Trinh á khẩu không nói nên lời.
Thôi, đối với thời đại này, những bộ đồ này quả thực là phong cách cổ xưa thật!
“Hôm nay định ăn gì?” Chỉ cần ra ngoài, Diệp Trinh Trinh luôn thích nắm tay Diệp Chí Hiên.
Diệp Chí Hiên ngẩng đầu, tò mò hỏi: “Mẹ ơi, có thể gọi món được không?”
“Ơ, nhà hàng tự chọn thì không, nhưng chúng ta có thể đến nhà hàng ăn một bữa. Ở đó chắc sẽ có nhiều món ngon mà chúng ta chưa từng ăn đấy?” Diệp Trinh Trinh nói xong liền hơi hối hận.
Cô là người sẵn sàng chi tiền cho ăn uống, nhưng trước đây cô chỉ lo cho bản thân, giờ còn phải nuôi con, mình cũng không có khả năng kiếm tiền, nếu lại nuôi thói quen tiêu xài hoang phí... có lẽ sẽ có ngày không nuôi nổi con trai mất!
Sau lần xuyên không này, Diệp Trinh Trinh cũng coi như trúng số một phen. Trước đây nghe người ta nói hầu hết những người trúng số đều tiêu xài hết sạch trong thời gian ngắn, lúc đó cô còn thầm nghĩ mình nhất định sẽ không như vậy, cô sẽ dùng tiền trúng số lo liệu cho nửa đời sau thật tốt.
Nhưng bây giờ, cô cảm thấy mình đang trên con đường tiêu xài hết sạch.
Giống như tàu hỏa ở Tung Của, đồ ăn trên phi thuyền ngon miệng thế nào chưa bàn, nhưng giá chắc chắn đắt gấp mấy lần đồ ăn cùng chất lượng bên ngoài. Ăn ở đây thật là phá gia chi tử!
“Nhưng mẹ ơi, trước đây ông bà ngoại đều nói đồ ăn trong nhà hàng trên phi thuyền đắt gấp năm lần bên ngoài, hay là chúng ta xuống phi thuyền rồi hãy đi ăn món ngon nhé?” Diệp Chí Hiên có chút do dự nói.
Mặt Diệp Trinh Trinh đỏ bừng, lần này thật sự là xấu hổ.
“Mẹ không nghĩ đến điều đó, cảm ơn Tiểu Hiên đã nhắc nhở. Vậy chúng ta đến nhà hàng tự chọn ăn một bữa thật no nhé! Cố gắng ăn cho đủ tiền vé!”
“Vâng ạ!”
“Đồ nhà quê! Hừ!”
Ở một góc gần đó, không xa hai mẹ con, một nhóm ba người tình cờ nghe được đoạn đối thoại, một kẻ trong đó khinh thường hừ một tiếng, lẩm bẩm một câu.
