Chương 75: Loạn khởi (10)
Sau khi tiễn khách, Diệp Trinh Trinh vào thư phòng tiếp tục viết cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình.
Hệ thống tu chân đã được sắp xếp xong, từ người đến tiên gồm chín tầng: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Xuất Khiếu, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa, mỗi tầng chia thành thượng, trung, hạ.
Tiên nhân chia làm chín cấp: Tán Tiên, Nhân Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, Huyền Tiên, Kim Tiên, Tiên Quân, Tiên Tôn, Tiên Đế.
Cấp độ trên tiên nhân, Diệp Trinh Trinh cũng cố nghĩ ra, nhưng không biết trong truyện này có dùng đến hay không.
Thần chia làm Nhân Thần, Linh Thần, Thiên Thần, Thần Vương, Thần Hoàng, Thiên Tôn, Chủ Tể.
Đại cương cũng đã soạn xong, nhưng vừa định viết chương một, Diệp Trinh Trinh đã bí đề……
Diệp Trinh Trinh gần như phát điên. Tác giả nào mà chẳng gặp phải chuyện bí đề, nhưng chưa nghe ai bí đề ngay từ chương một cả. Thật là hại não mà!
Tại sao lại bí đề?
Vì cô chợt nghĩ nên bắt đầu từ cấp thấp. Trong mắt Diệp Trinh Trinh, ba loại tiểu thuyết quốc thuật, võ hiệp và tiên hiệp là bổ trợ cho nhau, từng bước nâng cao.
Dù tính tình có đại khái đến đâu, Diệp Trinh Trinh vẫn cảm thấy tiếc nuối khi những bài thơ đẹp đẽ, những truyền thuyết thần thoại cổ xưa kia biến mất trong dòng sông lịch sử.
Rõ ràng khả năng làm được điều đó là rất nhỏ, nhưng cô vẫn muốn để cho người hiện tại biết rằng, đất nước tên là Tung Của trên Trái Đất từng có một nền văn minh rực rỡ và tốt đẹp đến nhường nào……
Hơn nữa, không ai quy định rằng người ngốc nghếch thì không được theo đuổi nghệ thuật, không được có mục tiêu cuộc sống vĩ đại!
Nếu bắt đầu từ quốc thuật thì…… Diệp Trinh Trinh mở chức năng ghi chú trên bộ não thông minh của mình, tạo một danh mục "Quốc thuật", ghi lại một chút kiến thức về quốc thuật mà cô còn nhớ.
Thái Cực Quyền thì chắc chắn phải có, còn có Vịnh Xuân, Bát Cực Quyền, Hình Ý Quyền…… hiện tại nhớ được chỉ có bốn môn này.
Suy nghĩ một chút, Diệp Trinh Trinh viết sau hai chữ "Quốc thuật" khái niệm của nó: Võ thuật, rèn luyện thân thể; Quốc thuật, bảo vệ đất nước!
Cái gọi là quốc thuật, chỉ giết địch, không biểu diễn!
Viết xong cái này, Diệp Trinh Trinh lại viết tiếp:
Thái Cực: Quan niệm cổ đại Tung Của cho rằng trời đất hỗn độn một mảnh, sau đó chia thành âm dương hai cực, trời là dương, đất là âm, từ đó vạn vật phát triển. Vạn vật vẫn chia âm dương, không âm thì dương.
Thái Cực là nguồn gốc và bản chất của văn hóa Tung Của.
Thái Cực Quyền: Chú trọng cương nhu kết hợp, căng giãn có chừng mực, âm dương hòa hợp, phát sau mà đến trước, bốn lạng đẩy ngàn cân. Tôn chỉ là động thì mở, tĩnh thì hợp.
Thích hợp rèn luyện thân tâm, nam nữ đều có thể tập.
Viết xong, Diệp Trinh Trinh lại vẽ một biểu đồ Thái Cực.
Vẽ xong, quay lại nhìn những gì mình viết, mồ hôi suýt chảy ra.
Nếu là người hiểu biết, chẳng phải sẽ bị đánh chết sao? Chỉ dựa vào những thứ này, liệu có thể viết ra tinh túy của quốc thuật không?
Cắn răng viết tiếp:
Vịnh Xuân: Nghe nói xuất phát từ Thiếu Lâm, là một loại kỹ thuật chiến đấu áp sát. Trong chiến đấu thường dùng né tránh, áp sát, bức bách và đánh gần, động tác nhanh nhẹn, mau lẹ, cương nhu xen kẽ. Phòng thủ nghiêm mật, thích hợp cho nữ giới học.
Chỉ có vậy thôi sao?!
Diệp Trinh Trinh mặt mày ủ rũ nhìn chằm chằm hai dòng chữ trên màn hình bộ não thông minh. Một chút thế này thì làm được trò trống gì!
Còn Thiếu Lâm thì sao? Có phải cũng phải đưa Thiếu Lâm Võ Đang vào không?
Mặc kệ! Viết trước những gì mình biết đã.
Bát Cực Quyền: Nghe nói bắt nguồn từ Võ Đang, nghĩa là phát kình có thể đạt đến tám phương cực xa. Động tác của nó cương nghị, mộc mạc, nhanh mạnh. Cương mãnh, bạo liệt, thích hợp cho nam giới luyện tập.
Hình Ý Quyền: Cương nhu kết hợp, hình như bắt nguồn từ mười hai loài động vật, nhưng không phải mười hai con giáp. Khái niệm thốn kình đến từ Hình Ý Quyền……
Viết xong, Diệp Trinh Trinh lặng lẽ rơi nước mắt.
Hay là mình viết võ hiệp đi, quốc thuật để sau này tính……
Ít nhất võ hiệp còn có Bích Hải Triều Sinh Khúc, Hàng Long Thập Bát Chưởng và Đả Cẩu Bổng Pháp.
"A a a, quản gia, cho tôi một ly coca đá!"
Diệp Trinh Trinh cảm thấy cần phải hạ hỏa!
Quốc thuật à quốc thuật, ngươi chính là nốt ruồi son trong lòng ta…… là mọc trong tim hay mọc trên mặt nhỉ? Thôi, không quan trọng, mọc ở đâu cũng được.
"Quản gia?"
Hai phút trôi qua, quản gia vẫn chưa xuất hiện.
Diệp Trinh Trinh nghi hoặc bước ra khỏi thư phòng. Dù là robot, nhưng vẻ ngoài cực kỳ giống người và chức năng mạnh mẽ khiến cô vô cùng tin cậy.
Trước đây chưa bao giờ xảy ra chuyện không đáp lại lời gọi, thật kỳ lạ.
Vì công nghệ quá mạnh, căn nhà rất yên tĩnh, âm thanh bên ngoài không lọt vào phòng, âm thanh của các đồ dùng trong nhà cũng được giảm xuống mức thấp nhất.
Ngoài tiếng bước chân của mình, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
Không hiểu sao, sự yên tĩnh vốn đã quen thuộc lúc này lại khiến Diệp Trinh Trinh có cảm giác lạnh lẽo. May mà căn nhà có ánh sáng tốt, cả căn phòng đều sáng sủa.
"Quản gia?" Diệp Trinh Trinh lại gọi một tiếng, đi về phía phòng nghỉ. Khi trang trí nhà, cô đã cố ý ngăn cho quản gia một căn phòng nhỏ, để anh ấy có thể ở trong đó khi rảnh rỗi.
Nếu không, lúc rảnh rỗi chỉ có thể đứng trong bếp hoặc góc phòng khách thì cũng tội nghiệp quá.
Đi ngang qua phòng khách, Diệp Trinh Trinh thấy cửa sổ phòng khách đang mở.
Cô càng thêm nghi hoặc. Đúng là ngôi nhà có hẹn giờ mở cửa sổ thông gió, nhưng bây giờ hệ thống điều hòa thông minh đang bật, để tránh lãng phí năng lượng, lẽ ra quản gia phải đóng cửa sổ rồi mới phải.
Diệp Trinh Trinh thao tác trên bộ não thông minh kết nối với hệ thống quản lý ngôi nhà để đóng cửa sổ, sau đó đi về phòng quản gia.
Hôm nay rốt cuộc là sao vậy? Sao cảm giác mọi thứ lại kỳ lạ thế này?
Diệp Trinh Trinh, từng xem hết phim kinh dị trên đời, trong lòng thấy hơi sợ…… Cô theo phản xạ cầm lấy khay đựng hoa quả trên bàn trà, nghĩ ngợi một chút rồi lại vào bếp lấy một con dao gọt hoa quả.
Hồi đó ở Trái Đất, khi cô ở ghép với người khác, có khi bạn cùng phòng không có nhà, cô cũng cầm dao gọt hoa quả đi vệ sinh……
Đến trước cửa phòng quản gia, cảm nhận được sự xuất hiện của chủ nhân, cửa phòng mở ra một cách nhanh chóng.
Tim Diệp Trinh Trinh đập thình thịch, cô lập tức lùi lại một bước.
Không có gì từ bên trong đi ra, Diệp Trinh Trinh thở phào, tự cười mình nghĩ nhiều quá, gan thật nhỏ.
Quản gia đang đứng trên sàn, giống như mọi khi.
Diệp Trinh Trinh lại gọi: "Quản gia?"
Quản gia vẫn không có phản ứng gì.
Chẳng lẽ có vấn đề gì rồi?
Không nên chứ, chẳng phải vừa mới nâng cấp phần cứng và phần mềm xong sao?
Diệp Trinh Trinh tiến lên hai bước, muốn kiểm tra một chút, thì một con sâu màu xám, to bằng bàn tay, giống như con đỉa, đột nhiên xuất hiện bên cạnh má trắng nõn của quản gia.
"Hự!" Diệp Trinh Trinh bị dọa cho nhảy dựng, vội lùi lại hai bước.
Sợ chết khiếp! Sợ chết khiếp!
Mãi mà tim vẫn chưa thể bình tĩnh lại……
Nó thật sự rất giống con đỉa, còn là loại phóng to lên vô số lần…… Kinh tởm quá!!!
Diệp Trinh Trinh thấy con sâu đang từ từ nhúc nhích trên vai quản gia, cả người nổi da gà, lông tơ dựng đứng, rùng mình một cái.
Kinh tởm quá!!!
Cô phát điên tiến lên hai bước, dùng dao gọt hoa quả hất con sâu xuống đất, nhanh chóng nhấc bổng quản gia nặng không nhẹ, bỗng dưng có sức mạnh phi thường ném anh ta ra ngoài cửa.
Trong quá trình này, mắt cô không rời con sâu kinh tởm kia, nhìn thấy rõ ràng con sâu rơi xuống đất rồi biến thành màu giống màu sàn nhà, bò về phía mình.
"Chết đi! Chết đi! Chết đi!!"
Diệp Trinh Trinh run rẩy ném con dao trong tay xuống đất, cầm khay trái cây dùng hết sức đập xuống! Đập xong vẫn chưa hả giận, cô còn giẫm lên khay, nghiền đi nghiền lại.
Thật là tàn nhẫn và hung bạo!
Làm xong tất cả những chuyện này, Diệp Trinh Trinh thở hổn hển rời khỏi phòng. Hôm nay cô không muốn bước vào căn phòng này nữa……
Rời khỏi phòng, Diệp Trinh Trinh từ bỏ việc kiểm tra quản gia – với chút kiến thức này thì kiểm tra được cái gì!
Cô tìm số mã liên lạc của một cửa hàng robot chuyên dụng gần khu nhà đã ghi chú từ trước, gọi điện nhờ họ cử người đến kiểm tra sửa chữa quản gia.
Quản gia đáng thương nằm trên sàn, vừa rồi anh ta bị Diệp Trinh Trinh ném ra một cách thô bạo.
Diệp Trinh Trinh mềm lòng muốn đỡ anh ta dậy, vừa cúi xuống, tay còn chưa đưa ra, thì sau gáy quản gia lại chui ra một con sâu!
Con này còn dài hơn con lúc nãy, ít nhất cũng phải hai mươi cen-ti-mét!
Còn nữa, tại sao con này lại có chân?!
Diệp Trinh Trinh lùi nhanh mấy bước, lại bị dọa cho suýt chết……
Con này khác với con vừa rồi, nó đã tiến hóa từ loài đỉa chậm chạp không chân thành loài sâu giống con rết.
Diệp Trinh Trinh nhìn thấy rõ ràng hai sợi xúc tu màu xám trên đầu con sâu rung rung trong không khí, sau đó nó bò về phía mình với tốc độ nhanh như chớp.
Đúng là bò rất nhanh, tốc độ đó chắc chắn không chậm hơn tốc độ chạy của Diệp Trinh Trinh.
Dù không biết đây là con gì, nhưng chỉ riêng vẻ ngoài của nó, Diệp Trinh Trinh đã không muốn để nó chạm vào mình!
Nhìn chằm chằm con sâu, Diệp Trinh Trinh nhanh chóng xoay người, chạy về phía nhà bếp – nơi có nhiều vũ khí nhất trong nhà.
Chạy nhanh vào bếp, Diệp Trinh Trinh cầm lấy một cái khay – cái nơi phá hoại này, trình độ công nghệ quá cao, ngay cả chổi và cây lau nhà cũng không có.
Vội vàng xoay người, liền thấy con sâu đã bò theo vào bếp.
Diệp Trinh Trinh nhảy phốc lên bệ bếp, mắt mở to tròn nhìn con sâu cũng bò lên theo.
Cô nắm bắt cơ hội lập tức nhảy xuống, căn chỉnh góc độ rồi dùng sức đập một cái……
Vậy mà không chết!
Bốp! Bốp! Bốp!
Ba cái cuối cùng cũng đập bẹp con sâu, cái khay cũng bị Diệp Trinh Trinh đập đến biến dạng.
Bây giờ Diệp Trinh Trinh không dám chạm vào quản gia nữa, chỉ sợ từ trên người anh ta lại chui ra một con sâu nữa!
Cũng không phải là sợ đến mức nào, chỉ là quá kinh tởm.
"May mà hôm nay không có ai ở nhà, nếu không bị sâu cắn thì hỏng bét!" Lau mồ hôi trên trán không biết chảy từ lúc nào, Diệp Trinh Trinh mở máy tính định lên mạng tìm xem bây giờ có tổ chức diệt trừ sâu bọ nào không.
Trong nhà nhất định phải diệt trừ sâu bọ, những con sâu này còn hung dữ hơn cả muỗi và ruồi.
Trước hôm nay, Diệp Trinh Trinh chưa bao giờ phản ứng mạnh với sâu bọ như vậy, ai bảo những con sâu này quá to làm gì! Chúng không thể so sánh với gián và ruồi trên Trái Đất được……
Không đúng, nếu là đỉa thì chỉ đập một cái và nghiền nát là chưa chắc đã chết đâu!
