Chương 10: Có ai làm nạn nhân mà như cô ta không?
Vân Ỷ liếc xéo nàng một cái: “Cô gọi ta đến làm gì?”
Vân Tịch Nguyệt cắn môi, tay vân vê vạt váy thêu chỉ vàng: “Căn phòng này vốn là của tỷ, trong tủ toàn quần áo cũ của tỷ, hộp trang sức cũng còn không ít trâm vòng.”
“Nương nói những thứ này đều thuộc về muội, nhưng muội nghĩ, vẫn nên gọi tỷ đến chọn vài món ưng ý mang đi.”
“Bằng không… tỷ giờ chỉ còn mỗi bộ quần áo trên người và đôi hoa tai bạc này thôi.”
Nàng nhìn hoa tai của Vân Ỷ, giọng pha thêm chút lo lắng giả tạo: “Dù sao trên danh nghĩa vẫn là đại tiểu thư Hầu phủ, tỷ cũng không nên quá thảm hại – truyền ra ngoài, mặt mũi Hầu phủ cũng không dễ coi.”
Vân Ỷ bỗng bật cười, thờ ơ: “Mới làm tiểu thư Hầu phủ chưa được một ngày, mà đã thích nghi nhanh thế, đã lo nghĩ cho thể diện Hầu phủ rồi.”
Vân Tịch Nguyệt nghe vậy, móng tay suýt cắm vào lòng bàn tay.
Con Vân Ỷ này sao dám?
Rõ ràng nàng mới là tiểu thư Hầu phủ bây giờ, là chủ nhân của cái viện này.
Vân Tịch Nguyệt phải hít một hơi thật sâu, nuốt cục tức này xuống.
Đương nhiên nàng không có lòng tốt với kẻ thù như thế.
Nàng gọi Vân Ỷ đến chọn đồ, là vì với Vân Ỷ vốn kiêu ngạo nhất ngày trước, đây rõ ràng là một sự sỉ nhục trần trụi.
Vân Ỷ nhất định sẽ nổi trận lôi đình.
Dù Vân Ỷ giờ ở Trúc Ảnh Hiên lộng gió, nhai bánh màn thầu thô, cũng khó nguôi ngoai hai năm ngày đêm bị giày vò sỉ nhục.
Lát nữa Nhị ca sẽ đến đưa đồ, nếu đúng lúc thấy Vân Ỷ nổi nóng với nàng, chắc chắn sẽ bênh vực nàng mà dạy dỗ Vân Ỷ.
Nàng hít sâu, ép ngọn hận trào dâng trong đáy mắt xuống cổ họng, nhưng trên mặt lại nở nụ cười tủi thân: “Tỷ hiểu lầm rồi, muội chỉ muốn tỷ mang đi chút kỷ niệm, dù sao trước kia…”
“Nếu tỷ không muốn, thì thôi vậy. Là muội lo chuyện bao đồng, không nên lấy đồ cũ làm tỷ phiền lòng.”
Nhưng Vân Tịch Nguyệt không ngờ, Vân Ỷ nghe xong, lông mày cũng không động.
“Ai nói ta phiền lòng?”
Vân Ỷ ngước mắt quét về phía tủ quần áo sơn son thếp vàng, khe cửa tủ lộ ra nửa vạt váy màu hồng thạch lựu.
“Ta không nghe nhầm chứ? Vừa rồi cô nói để ta chọn quần áo trang sức mình thích mang đi?”
Vân Tịch Nguyệt sững sờ, đầu ngón tay vò chặt khăn tay, cứng đờ giữa không trung: “Vâng…”
Giây tiếp theo, Vân Ỷ liền sai bảo: “Tuy Hòa, ra kho tìm cái bao tải to nhất đến.”
Bao tải?
Đây là ý gì?
Đồng tử Vân Tịch Nguyệt co rút, nhìn theo bóng tiểu nha hoàn chạy ra ngoài, bỗng có linh cảm chẳng lành.
Một lát sau, Tuy Hòa thực sự xách một cái bao tải vào cửa.
Rồi thấy Vân Ỷ lười nhác giơ tay chỉ về phía tủ quần áo: “Đem hết quần áo trong tủ, cùng trang sức trong ngăn kéo bàn trang điểm, nhét hết vào bao cho ta.”
“Cô…” Vân Tịch Nguyệt trơ mắt nhìn những chiếc trâm bướm điểm thúy mạ vàng, vòng ngọc dê mỡ bị nhét lẫn với dải lụa vào bao tải, hoa tai ngọc trai lăn trên vải thô vụn ra ánh sáng lấp lánh, vội vàng tiến lên nửa bước: “Tỷ làm gì vậy?”
Khóe môi Vân Ỷ nhếch lên đầy phóng túng: “Muội muội ân cần như vậy, ta đương nhiên không thể phụ lòng tốt của muội. Dù sao thể diện của tiểu thư Hầu phủ, đều nằm trong cái tủ và hộp trang sức này.”
“Muội yên tâm, từ nay ta nhất định sẽ ăn mặc sang trọng chẳng kém muội, tuyệt không để với tư cách tỷ tỷ trên danh nghĩa của muội, làm mất mặt Hầu phủ.”
Vân Tịch Nguyệt suýt cắn rách môi: “Nhưng, nhưng muội nói là để tỷ chỉ chọn vài món ưng ý mang đi thôi mà…”
“Ta đều thích hết,” Vân Ỷ nghiêng đầu nhìn nàng, “chẳng lẽ muội muội cho rằng, trước đây ta bày chúng trong phòng, là để ngắm cho chướng mắt?”
Vân Tịch Nguyệt nào ngờ, sự việc lại diễn biến không như nàng dự tính.
Những bộ y phục lộng lẫy trâm vàng rực rỡ ấy, đều là thứ trước đây nàng nằm mơ cũng không dám hy vọng.
Đêm qua nàng còn từng món một thử trước gương, cả giấc mơ cũng thấm đẫm hương thơm của gấm thêu chỉ vàng.
Chẳng lẽ nàng mới có một ngày, đã bị Vân Ỷ cướp hết sạch?
Nhưng Vân Ỷ là do nàng gọi đến, bảo nàng chọn đồ cũng là do nàng đề nghị, bây giờ nếu tỏ ra tiếc, bảo nàng đừng lấy, thì ngày sau nàng còn mặt mũi nào trước đám hạ nhân trong phòng?
Đúng lúc này, ngoài hành lang vọng đến tiếng giày thêu xanh.
Vân Tịch Dã vén rèm lên, liền thấy Vân Tịch Nguyệt đỏ hoe mắt như nai con, Vân Ỷ dựa ghế bành nhấm hạt dưa, còn Tuy Hòa của nàng đang hì hục nhét quần áo vào bao tải.
Đã hơn nửa tủ quần áo bị nhét vào bao rồi.
Còn cả ngăn kéo bàn trang điểm bị rút ra, cũng đã bị dọn sạch.
Hắn lập tức biến sắc: “Chuyện gì thế này?”
Vân Tịch Nguyệt giọng nghẹn ngào: “Nhị ca…”
Lan Hương giành bước lên trước: “Nhị thiếu gia minh xét! Tiểu thư nhà nô tỳ có lòng tốt, gọi đại tiểu thư vào phòng chọn chút đồ cũ mang về, không ngờ đại tiểu thư lại sai người lấy bao tải, định vơ hết quần áo trang sức.”
Nghe vậy, Vân Tịch Dã trợn mắt không tin nổi: “Vân Ỷ, sao ngươi có thể mặt dày như vậy? Ngươi còn mặt mũi nào mà lấy hết mọi thứ?”
Vân Ỷ nhướng mày: “Sao lại không có mặt mũi? Những thứ này vốn là của ta trước đây. Nếu nhị thiếu gia thương em gái ruột như vậy, lẽ ra nên mua đồ mới cho Tịch Nguyệt muội muội mới đúng.”
“Chẳng lẽ Hầu phủ muốn để tiểu thư chính thất vàng ngọc, mặc quần áo người khác từng mặc, đeo trang sức người khác từng đeo ra ngoài? Hầu phủ không ngại mất mặt sao.”
“Của ngươi?”
Vân Tịch Dã như bị độ dày mặt của Vân Ỷ làm cho kinh hãi, “Những thứ này vốn đáng lẽ thuộc về Nguyệt Nhi, là ngày trước ngươi cướp tổ chim khách, ngươi còn mặt mũi nói là của ngươi?!”
Vân Ỷ cầm khăn tay chậm rãi lau đầu ngón tay: “Chẳng lẽ ta khóc lóc đòi làm tiểu thư giả này? Còn không phải do Hầu phủ xét duyệt không nghiêm, để kẻ gian lọt lưới, ta cũng là nạn nhân.”
– Nạn nhân.
Vân Tịch Dã nhìn bao tải đầy ắp trâm vàng xiêm y, rồi nhìn Vân Ỷ lúc này.
Nàng dựa trên ghế bành mạ vàng, làn da như tuyết lụa được chăm sóc kỹ lưỡng suốt nhiều năm thấm hơi nóng của lò sưởi, tóc đen buông xõa trên vai, để lộ một mảnh da thịt trắng nõn sau gáy.
Sợi tóc rủ xuống từ mái tóc xanh đen lướt qua cổ, nốt ruồi son nơi đuôi mắt khẽ lay động, vẻ đẹp còn kiêu sa hơn trước, lười biếng thư thái.
Có ai làm nạn nhân mà như cô ta không?
