Chương 26: Không muốn làm chó thì cút
Bầu không khí trong nháy mắt như rơi xuống hố băng.
Vân Tứ Dã gần như không thể tin vào tai mình, đồng tử đột nhiên co rút.
Sao nàng biết được, hắn…
Vân Ỷ thu hết vào mắt vẻ co rút đồng tử và sự kinh ngạc trên mặt hắn.
Cái gọi là suýt thích em gái ruột, thực ra chỉ là chiêu trò trong sách.
Dù sao cũng là sách mà, phải sắp xếp tình tiết thăng trầm mới khiến người xem không thể dứt ra, chiêu trò câu khách cũng không thể thiếu.
Trong sách gốc, Vân Tứ Dã bảy tuổi mắc bệnh nặng, được gửi đi theo đại sư tu hành rèn luyện thân thể, mười hai tuổi mới về Hầu phủ.
Khi Vân Tứ Dã về phủ, nguyên thân mười một tuổi đang đẹp như đóa mẫu đơn mới nở, vui mừng lao vào lòng nhị ca. Em gái bám lấy mình gọi 'nhị ca' quả thật từng khiến thiếu niên mới lớn tim đập nhanh.
Tuy nhiên, sách viết thế này đều để tôn lên sau khi Vân Tịch Nguyệt trở về, nàng mới là em gái Vân Tứ Dã thực sự muốn bảo vệ cả đời.
Càng ở chung lâu, Vân Tứ Dã càng phát hiện nguyên thân ngoài vỏ bọc ra chẳng có gì tốt: đánh mắng người hầu, hành động ngang ngược, không học hành gì… vì thế càng ngày càng không thích nguyên thân.
Mấy hôm trước biết nguyên thân không phải là tiểu thư thật của Hầu phủ, còn ngược đãi em gái ruột của mình như thế, sự không thích này tự nhiên biến thành căm ghét không che giấu.
Trong cốt truyện gốc, Vân Tứ Dã bảo vệ Vân Tịch Nguyệt một cách mù quáng, không cho ai bắt nạt nàng, dành hết sự thiên vị cho Vân Tịch Nguyệt.
Sắc mặt Vân Tứ Dã đỏ trắng xen kẽ, giọng nói cũng run rẩy: “… Ngươi, ngươi nói bậy gì thế?!”
Vân Ỷ khẽ nhếch môi: “Chỉ đùa thôi, nhị ca đã giận rồi à?”
Ngực hắn phập phồng dữ dội, gắt gao nhìn chằm chằm mặt nàng, như muốn từ biểu cảm của nàng đọc ra điều gì. Hồi lâu, mới nghiến răng nói: “Sau này đừng nhắc lại mấy lời xằng bậy đó!”
“Sao lại xằng bậy?” Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn hắn, “Huynh muội nương tựa lẫn nhau, ca ca thích muội muội, muội muội thích ca ca, vốn là chuyện tự nhiên nhất trên đời.”
“Dù huyết thống là giả, nhưng trước đây nhị ca bao dung ta và ta ỷ lại nhị ca, đều là thật. Thế mà giờ nhị ca nhìn ta như nhìn thứ bẩn thỉu.”
“Chỉ từ 'huynh muội' thành 'huynh muội không cùng huyết thống', đã ghét ta đến vậy, nhị ca có quá nhẫn tâm không?”
Nghe vậy, Vân Tứ Dã lại cứng đờ vai.
Nàng lại dám nói hắn nhẫn tâm?
Hắn, nhẫn tâm?
… Không đúng.
Rõ ràng hắn ghét nàng bây giờ, không phải vì giữa họ không còn quan hệ huyết thống, mà vì nàng tâm địa độc ác, hết lần này đến lần khác bắt nạt Nguyệt Nhi.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của Nguyệt Nhi, lại nhìn Vân Ỷ trước mắt miệng lưỡi dẻo quẹo, Vân Tứ Dã cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Suýt nữa thì bị nàng dẫn đi lệch hướng!
Vân Tứ Dã không muốn nói thêm với nàng, đột ngột kéo cửa phòng bước ra ngoài. Nhưng bị Vân Ỷ kích thích một trận, hắn quên sạch chuyện tố cáo bột ba đậu.
Đầu óc bị câu 'tự nhiên nhất trên đời' của nàng làm rối loạn, trước mắt chỉ hiện lên nụ cười lưng chừng trên môi nàng lúc nói chuyện.
…
Vân Tứ Dã đi rồi, Tuy Hòa mới dám vào dọn dẹp.
Tủ thuốc bị hắn làm cho hỗn độn, đủ loại dược liệu, lọ chai vương vãi khắp sàn.
Tuy Hòa cẩn thận thu dọn mọi thứ xong, mới lui ra.
Nhưng Tuy Hòa vừa đi không lâu, ngoài cửa phòng lại xuất hiện một bóng dáng khác.
Vân Ỷ ngước mắt nhìn, liếc qua, giọng lạnh nhạt: “Ngươi đến làm gì.”
Người đến là Vân Tẫn Trần.
Hắn vẫn gầy yếu, trên người chỉ mặc một lớp áo lót mỏng, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh hơi tái nhợt. Ánh trăng phủ lên người hắn, phác họa đường nét đơn bạc của hắn.
Khuôn mặt thiếu niên như ngọc được chạm khắc tinh xảo, làn da trắng gần như trong suốt, toát lên vẻ đẹp bệnh tật. Sống mũi cao thẳng, môi nhạt màu, hơi mím lại mang theo chút kiên cường.
Dưới mí mắt có quầng thâm nhẹ, chắc tối qua cũng không ngủ ngon, vài sợi tóc rủ xuống bên má, càng tôn lên vẻ cô độc của hắn.
Không biết qua một đêm, vết thương trên lưng hắn thế nào rồi.
Một mình, chắc chỉ có thể soi gương đồng bôi thuốc, chưa chắc đã với tới.
Nhưng đó cũng là tự hắn chuốc lấy.
Vốn dĩ nàng định vì hắn bị liên lụy mà tốt bụng bôi thuốc cho hắn đến khi khỏi.
Vân Tẫn Trần cụp mi, hàng mi đen nhánh đổ bóng mảnh dưới mắt, giọng không rõ cảm xúc: “Không phải nàng… cần người ổ giường sao?”
Hôm qua hắn gần như chạy trốn khỏi nơi này.
Nhưng tung tích mẹ vẫn nằm trong tay Vân Ỷ, như một sợi dây vô hình, cứng rắn kéo hắn từ vách núi tự trọng trở về.
Hắn có thể như cục bùn để nàng nhào nặn, hèn mọn lấy lòng nàng, đợi biết được tung tích mẹ, bọn họ sẽ cắt đứt quan hệ, không còn dây dưa.
Nhưng Vân Tẫn Trần không ngờ, lúc hắn vừa đến, lại nghe được những lời như vậy.
Trước mặt hắn, nàng luốn ngang ngược giày xéo lòng tự trọng của hắn.
Nhưng khi hắn không có ở đây, hắn lại nghe nàng nói nàng quan tâm hắn, nói bọn họ sinh ra đã nên cùng nhau liếm vết thương, an ủi lẫn nhau. Khoảnh khắc đó, máu huyết toàn thân hắn như đông cứng, cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy.
Lý trí nói với hắn, đó chỉ là lời Vân Ỷ tùy tiện nói ra để kích thích Vân Tứ Dã, nhưng trái tim hắn như ngựa thoát cương, không kiểm soát được mà đập dữ dội.
Chưa từng có ai, quan tâm đến sự tồn tại của hắn như vậy.
Vân Ỷ nhìn hắn, đuôi mắt hơi nhếch lên, nhưng lời thốt ra từ kẽ răng lại vô cùng lạnh lẽo: “Trước đây quả thực cần, nhưng bây giờ, ta không cần ngươi nữa.”
Đồng tử Vân Tẫn Trần hơi co lại.
Ánh mắt hắn bất giác chuyển về phía giường, nơi đó đặt một cái lò sưởi bằng đồng cỡ bàn tay.
Thân lò bằng đồng chạm khắc hoa văn tinh xảo, thiết kế rỗng trên nắp lò khiến hơi nóng tỏa đều. Vừa đủ để đặt vào trong chăn, sưởi ấm ổ chăn.
“Ta đã nói, ta chưa bao giờ ép buộc ai.”
Vân Ỷ hững hờ kéo khóe môi, giọng khinh mạn như đang xua đuổi một con kiến không đáng kể, “Ngươi đã không muốn làm chó cho ta, vậy ngươi có thể cút rồi.”
Ngón tay Vân Tẫn Trần trắng bệch vì dùng sức quá độ, yết hầu chuyển động, muốn nói gì đó.
Nhưng chỉ đổi lại một câu lạnh lùng tản mạn hơn của nàng.
“Ta bảo ngươi cút, ngươi không nghe thấy sao.”
