Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Cổ Đại Mở Tiệm Trà Sữa, Cả Thiên Hạ Xếp Hàng Mua Đồ Uống > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38: Nhân viên mới × 12

 

“Cô thấy không?” Kiều Chấn Nghiệp chỉ vào mặt mình.

 

“Thấy gì?” Chử Phù không hiểu.

 

“Sưng lên rồi! Tại cô! Tôi bị đánh mặt mũi bầm dập!”

 

Chử Phù không nhận. Cô chỉ mới ra ngoài hai lần, không thù oán với ai, lại còn lần đầu gặp mặt, sao có thể làm ông ta bị đánh? Hoang đường!

 

“Cơm có thể ăn bậy, nhưng nói năng phải cẩn thận.” Chử Phù lại nhìn kỹ mặt ông ta vài lần, khó hiểu nói: “Hơn nữa trên mặt có gì đâu.”

 

Người này không phải đến tống tiền đấy chứ?

 

Kiều Chấn Nghiệp chỉ hận mắt mình quá tinh, nhìn rõ ràng ý nghĩ trên mặt cô, tức đến nỗi run rẩy: “Đồ khốn——”

 

Lúc này, bên ngoài có vài người bước vào.

 

Cuối cùng ông ta cũng không tiện nói tục trước mặt trẻ con, đành nuốt chữ “kiếp” trở lại.

 

Những đứa trẻ đã được tắm rửa sạch sẽ, bước vào thơm phức. Đứa nhỏ tuổi nhất lẽo đẽo theo sau, nắm chặt vạt áo của đứa lớn hơn một chút.

 

Như mấy chú gà con run rẩy, đi theo sau một chú gà con có bộ lông hơi xù.

 

Chử Phù nhìn mà không kìm được mỉm cười, “Lại đây.”

 

Bọn trẻ quả nhiên bước tới, ngoan ngoãn gọi: “Chị Chử ạ.”

 

Rồi quay sang người khác, ngoan ngoãn gọi: “Anh A Phong ạ, chị Lộ ạ, anh Trần ạ.”

 

Ôi trời, một tràng giọng trẻ con non nớt, khiến người ta tan chảy.

 

Gọi xong, chúng quay sang Kiều Chấn Nghiệp, ngập ngừng một chút: “Chào bác ạ.”

 

Kiều Chấn Nghiệp nở nụ cười gượng gạo, ý gì đây? Sao toàn anh chị, còn tôi là bác?

 

Chử Phù suýt bật cười: Ông già rồi còn không biết xấu hổ à? Một đám trẻ chưa đầy mười tuổi, còn muốn chúng gọi anh? Có còn mặt mũi không?

 

Cô mặc kệ ông ta, đưa thực đơn cho bọn trẻ, giọng nhẹ nhàng: “Có biết chữ không? Xem muốn uống gì nào?”

 

Kiều Chấn Nghiệp trợn mắt: Ý gì? Chúng nó đến thì được gọi món, còn tôi đến thì bảo không phục vụ?

 

Chử Phù giả vờ không thấy.

 

Cô bé dẫn đầu rụt rè gật đầu, giọng nhỏ xíu: “Cháu biết vài chữ ạ.”

 

Thực ra không biết chữ cũng không sao, thực đơn có hình ảnh và giới thiệu từng loại, nhìn hình cũng hiểu là trà sữa gì.

 

Mười hai cô bé chuyền tay nhau xem thực đơn, đọc từ đầu đến cuối, nhưng không ai nói muốn uống gì. Chử Phù thấy chúng có vẻ ngại, giọng càng nhẹ nhàng hơn: “Đừng sợ, muốn uống gì cứ gọi.”

 

Cô bé nhẹ nhàng đẩy thực đơn lại, mím môi, liếc nhìn cô, “Tụi cháu uống nước là được ạ.”

 

Chử Phù cũng không còn cách nào, đâu thể người ta không uống mà mình nhét vào miệng được, bèn bảo Trần Chiết Kỷ rót cho mỗi đứa một cốc nước.

 

Chúng nhấp từng ngụm nhỏ, vừa thỏa mãn vừa cẩn thận. Một bé có tay áo hơi dài, cô bé lớn hơn liền xắn lên cho em.

 

Cô bé nhìn cốc nước mình mới uống một ngụm, không nỡ liếm môi, nhưng vẫn đưa cốc nước đến miệng cô chị vừa xắn tay áo cho mình: “Chị uống đi.”

 

“Chị uống rồi, em uống đi.”

 

Khúc Cư nhìn cảnh chúng nhường nhịn ấm áp, chợt nhớ đến em gái mình ngày trước cũng vậy, có đồ gì ngon đều chia cho mình, mình không ăn thì nó cứ nằng nặc đưa đến tận miệng.

 

Cô liếc nhìn Tiểu Linh Đang bên cạnh, Tiểu Linh Đang thì đang vô tư ôm cốc nước uống ừng ực. Cô vừa thấy buồn cười vừa thấy lòng mềm nhũn.

 

Chử Phù quay sang Kiều Chấn Nghiệp: “Mời ông Kiều về cho, chỗ chúng tôi sắp đóng cửa nghỉ rồi.”

 

Thực ra vốn dĩ đang nghỉ, ông ta không nói thân phận, chỉ bảo vì cô mà bị đánh, bị họa. Cô ở đây suốt, có thể gây họa gì cho ông ta chứ?

 

Tự hỏi lòng, việc duy nhất cô chủ động làm là giám sát, nên từ đó dễ đoán ra thân phận ông ta – kẻ đã cho người đập phá tiệm.

 

Nếu biết ngay từ đầu hắn là thằng khốn thuê người đập tiệm, cô đã không cho vào cửa. Hắn còn mặt dày đến hỏi tội?

 

Hơn nữa bên ngoài đồn tiệm này có thần kỳ, bất kể từ việc hắn khinh thường thần tiên ma quỷ hay bất kính hoàng đế, đều thấy hắn lá gan cũng to đấy.

 

“Chúng tôi cũng từ xa đến, thấy phòng khách của cô khá nhiều, tùy tiện dọn một hai phòng là đủ cho chúng tôi ở. Không được thì đại sảnh cũng rộng rãi, chúng tôi không ngại đâu.” Kiều Chấn Nghiệp mặt dày muốn ở lại.

 

Vừa bước vào đã cảm thấy mát lạnh, cái lạnh này khiến thân thể thường xuyên phơi nắng của hắn thấy rét. Rét? Cảm giác mới lạ này bao nhiêu năm rồi chưa từng có?

 

Chử Phù cười nhạt: “Không bàn nữa.”

 

Còn muốn ngủ đại sảnh? Mơ đi!

 

Trong tiệm nhiều con gái, bất kể khía cạnh nào cũng không thể để hắn ở lại, huống hồ hắn còn mang theo nhiều vệ sĩ tráng kiện.

 

Kiều Chấn Nghiệp không cam tâm, đến được đây rồi, đâu dễ bỏ cuộc?

 

Ai ngờ Chử Phù nhìn thấu tâm tư nhỏ của hắn, liền cười gằn: “Hay là ông ở lại, bồi thường tổn thất cho tôi?”

 

Thì ra cô đã biết!

 

Kiều Chấn Nghiệp “à” một tiếng khô khốc, chẳng nói được gì thêm. Một đám người lủi thủi đi trong đêm, như lũ mèo cụp đuôi.

 

Tô Cầm nhìn bóng họ dần khuất trong màn đêm: “Vào thành mất hai canh giờ, giờ muộn thế này chắc không tìm được chỗ trọ.”

 

“Quan tâm thương hại họ làm gì?” Khúc Cư không để bụng: “Chủ tiệm không ưa họ, chắc chắn họ có lỗi. Vậy tôi cũng không ưa.”

 

“Nói vậy nhưng tôi thấy không ổn lắm.”

 

Khúc Cư liếc cô ấy, giọng dịu dàng: “Cô đừng có khuỷu tay hướng ngoại nhé.”

 

Sống tốt quá rồi, bắt đầu lo chuyện người ngoài à?

 

Tô Cầm mặt đỏ bừng: “Tôi có đâu!”

 

“Khuỷu tay gì cơ?” Chử Phù từ trong đi ra, tay cầm hợp đồng mới phát cho mười hai cô gái: “Mỗi người một bản, không biết viết tên thì điểm chỉ.”

 

Tô Cầm lén nhìn hợp đồng vài lần, ngón tay động đậy, nhưng cuối cùng không nói gì.

 

Chử Phù nói với ba người Khúc Cư, Tô Cầm, Tiểu Linh Đang: “Từ mai, các cô dẫn chúng nó phụ trách vườn cây ăn quả.”

 

Đám trẻ gầy như giá đỗ, chưa cao bằng bàn pha chế, lẽ nào cho chúng đứng lên ghế pha trà? Nên nuôi trước đã.

 

Nói xong, cô quay sang đám trẻ, hỏi: “Các em có làm được không?”

 

Bọn trẻ vội đặt cốc nước xuống, đồng thanh: “Được ạ!”

 

Riêng với Khúc Cư, Chử Phù nói nhỏ: “Vậy phiền chị nhiều rồi. Chúng còn nhỏ, chị cũng đừng thúc ép làm việc, bình thường khen ngợi nhiều hơn.”

 

“Tôi hiểu mà.” Khúc Cư cười: “Cô đúng là lòng từ bi như Bồ Tát.”

 

Người thường nào có để ý trẻ nhỏ hay không, mua về là người của chủ, việc dù bẩn dù nặng cũng phải làm.

 

Chử Phù xua tay lia lịa: “Tôi không phải tốt bụng quá đâu, nói cho cùng cũng vì việc buôn bán của mình thôi.”

 

Như bà mối nói, mua người không rõ lai lịch, chi bằng mua trẻ nhỏ về tự đào tạo.

 

Khúc Cư không để ý, quay đầu nhìn đám em gái phía sau đang nắm tay nhau nói chuyện ríu rít, tay chân múa máy.

 

“Mặc cô nói thế nào, dù sao cũng làm việc thiện, thế là đủ.”

 

Những cô gái này có lối thoát này, sau này không phải làm nô tì để người ta chà đạp, chưa vào sổ nô, sau này có thể ngẩng cao đầu làm người.

 

Chủ tiệm là người tốt bụng.

 

Tận mắt chứng kiến cảnh này, Khúc Cư vừa buồn vừa vui, nhưng cô thấy cảm xúc này đến không đúng lúc, liền tự cho mình hơi đa sầu đa cảm.

 

Buồn vì mình và em gái ngày nhỏ không gặp được chuyện tốt thế này, để rồi mấy chục năm cô độc phiêu bạt, chịu đủ gian khổ.

 

Nhưng thấy những cô bé khác có tương lai tốt đẹp, cô cũng vui lây.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn