Chương 88: Bịa chuyện cũng phải cho ra hồn
“Ừm, không được sờ đầu, sờ đầu sẽ không cao lên được.” Lê Tiểu Á căng mặt nghiêm túc nói.
Liễu Mộng bật cười: “Đúng, đúng.” Sự ngượng ngùng vừa bị chặn lại lập tức tan biến.
Tiếc thật. Tần Toại nghĩ thầm.
Rõ ràng, Lê Tiểu Á vẫn không có ý định để anh sờ một cái.
Nhưng tiếc thì tiếc, Tần Toại cũng hiểu, nếu thật sự dễ dàng buông lỏng, thì cũng không phải là Lê Tiểu Á nữa.
“Vậy em đi đây.” Lê Tiểu Á vẫy tay chào Tần Toại.
Tần Toại ngạc nhiên, nhìn túi lớn dưới chân: “Để hết cho anh à?”
“Ừm, tạm thời để hết ở chỗ anh, như vậy tốt hơn.” Lê Tiểu Á nghiêm túc gật đầu nói.
Dù sao cô bé vẫn còn là một đứa trẻ, đây là lần đầu tiên cô thấy nhiều tiền như vậy, cô rất lo lắng sức mình không bảo vệ được nó. Đó cũng là lý do cô chọn bán cái túi. Túi không thể trả lại cho Tần Toại, nhưng tiền thì có thể.
Như vậy cô mới yên tâm đi học buổi chiều được.
“Lê Tiểu Á, em tin anh đến vậy sao?” Tần Toại không nhịn được nói.
Lê Tiểu Á ngơ ngác nhìn anh. Anh có chỗ nào đáng để không tin sao? Không có mà.
“Anh rất vui vì em chọn giao những thứ này cho anh trông coi, chứ không phải Thịnh Ngọc Tiêu.” Tần Toại cúi xuống thì thầm bên tai cô.
“Ừm, đó là vì…”
Tần Toại thô bạo ngắt lời cô: “Em đừng nói là vì trong đó cũng có tiền của anh, nên theo góc nhìn khách quan, để anh trông coi là tốt nhất.”
“Cũng không phải…”
Tần Toại hài lòng: “Không phải là tốt rồi.”
Chủ yếu là, tiền là tài sản, cũng là trách nhiệm. Lê Tiểu Á từ nhỏ đã hiểu đạo lý này.
Ai trông coi tiền, thì phải gánh vác trách nhiệm.
Tuy biết tiền trong tay Thịnh Ngọc Tiêu chắc chắn không mất, nhưng lỡ đâu, lỡ mất thì sao, Thịnh Ngọc Tiêu nhất định sẽ tự trách, sẽ lấy tiền của mình đền cho cô.
Trong đầu Lê Tiểu Á nhanh chóng tính toán xong món nợ này.
… Cho nên không có lựa chọn nào tốt hơn Tần Toại.
Nhưng cô quyết định không nói những điều này cho Tần Toại nghe.
Tần Toại đứng thẳng lưng nói: “Bây giờ vẫn còn sớm, chưa ăn trưa phải không? Cảm ơn em đã mang cho anh một đống tiền lớn thế này, anh mời em ăn cơm.” Giọng anh có vẻ nhẹ nhõm hơn.
Liễu Mộng cũng mắt sáng lên: “Hay là để tôi mời? Thật trùng hợp, cháu bé này cũng là bạn học cùng lớp với Tiểu Thù nhà tôi.”
Chỉ tiếc lời mời của họ đều rơi vào hư không.
Lê Tiểu Á kiên quyết nói: “Cháu muốn về ăn ở căng tin trường.”
“Ở đó ngon à?”
“Ừm, ngon ạ.”
Tần Toại: “…”
Anh cũng hiểu, với Lê Tiểu Á từ nhỏ chưa từng ăn gì ngon, có lẽ thật sự rất ngon.
Nhưng Tần Toại vẫn không chịu từ bỏ, thử dụ dỗ lần nữa: “Đồ ăn bên ngoài ngon hơn, không đi thử sao?”
Lê Tiểu Á kiên quyết lắc đầu: “Học phí đã bao gồm tiền căng tin, không thể lãng phí.”
Tần Toại muốn nói, bây giờ nhà em có nhiều tiền rồi.
Nhưng lời đến miệng, vẫn bị Tần Toại nuốt xuống.
Đó đại khái là sự khinh mạn chỉ thuộc về người giàu… không cần thiết phải áp đặt lên Lê Tiểu Á.
Tần Toại nói: “Đi đi.”
Ngược lại Liễu Mộng thất vọng hẳn.
Nhưng điều này cũng khiến bà càng thêm tò mò về Lê Tiểu Á.
Cô bé là con nhà ai? Lai lịch thế nào?
Cô bé quen Tần Toại, nhưng hình như không quen lắm. Mà lại có vẻ thân thiết với Tần Toại hơn bất kỳ ai khác.
Cô bé hình như rất giàu, sáu trăm nghìn không để vào mắt, quay tay lại đưa cho Tần Toại thêm bốn trăm nghìn. Tuy ai cũng biết nịnh bợ cậu Tần, bốn trăm nghìn tính là gì? Nhưng cô bé chỉ là một đứa trẻ thôi!
Thế mà cô bé lại có vẻ không giàu lắm, đến cả tiền căng tin trong học phí cũng không nỡ lãng phí một chút nào.
Liễu Mộng lấy lại tinh thần: “Vậy để xe tôi đưa cháu về.”
Lê Tiểu Á lễ phép nói: “Cảm ơn ạ.” Lại vẫy tay chào Tần Toại rồi mới rời đi.
“Cậu Tần, cô bé…”
“Chia tiền, chưa thấy à?” Tần Toại nhẹ nhàng nói.
Đúng là chưa thấy đứa trẻ nào bé thế này đến chia tiền.
“Vậy nó là con nhà ai?” Người trong phòng lại hỏi.
Tần Toại vốn không muốn để ý, nhưng lời nói trong miệng đổi hướng, anh nói: “Sao không đi hỏi Thịnh Ngọc Tiêu đi, cậu ta sẽ nói cho các người biết.”
Lời này từ miệng Tần Toại nói ra, thật sự có thể gọi là rợn người.
Mọi người nhìn nhau.
“Nhất định phải hỏi cậu ta đấy nhé.” Tần Toại còn dặn thêm một câu không lạnh không nóng.
Nhưng nghe quá giống mỉa mai, người khác không dám để bụng thật.
Bên này Lê Tiểu Á về trường, Liễu Mộng nhìn bóng dáng cô bé xa dần, ngồi trên xe hỏi: “Con biết nó là con gái ai không?”
“Không biết, mọi người đều không biết. Chỉ có An Dĩnh từng gặp nó.”
“Nghe sao mà thần bí thế? Vậy sau này con chơi thân với nó đi.”
“An Dĩnh nói nó đánh người rất giỏi.”
“Thôi bỏ đi…” Liễu Mộng lúng túng nói.
Ăn trưa với con gái xong, Liễu Mộng mới về nhà, mông chưa kịp ngồi nóng đã không nhịn được đeo túi mới ra ngoài gặp các phu nhân giàu khác.
Lại một lần không nhịn được, kể với họ: “Cậu Tần nói sau này hễ có hàng mới phiên bản giới hạn gì, sẽ cho người liên lạc với tôi.”
“Cậu Tần? Cậu Tần nào?”
“Còn cậu Tần nào nữa?”
Những người khác liếc nhìn nhau, kinh ngạc vạn phần, rồi lần lượt tâng bốc bà.
Đến tối muộn, Liễu Mộng mới về nhà.
Đối với bà, thật sự là một ngày khá trọn vẹn và tốt đẹp.
Chỉ là hôm nay chồng bà về nhà rất sớm, vừa vào cửa đã mặt nặng mày nhẹ nói: “Hôm nay tổng giám đốc Lưu nói em quen cậu Tần, còn mỉa mai hỏi anh, đã quen cậu Tần sao không nói sớm, cái giấy phép game bị kẹt trước đây hoàn toàn có thể nhờ nhà họ Tần giúp làm.”
Vị tổng giám đốc Chu này lạnh lùng hỏi: “Em quen cậu Tần từ khi nào? Sao anh không biết? Em khoe khoang trước mặt phu nhân Lưu à? Người ta nói này nói kia đều chỉ em nói phét!”
Liễu Mộng ngây người: “Em khoe khoang chỗ nào? Em nói đều là sự thật… Phu nhân Lưu trước mặt khen em lợi hại, sau lưng lại nói em thế nào?”
Liễu Mộng vội vàng kể lại quá trình Lê Tiểu Á bán túi.
Ai ngờ chồng bà nghe xong càng tức hơn, mắng: “Một đứa trẻ bán cho em? Còn dẫn em quen cậu Tần? Bịa chuyện cũng phải cho ra hồn! Em không phải là sợ anh nói em lại tiêu nhiều tiền như vậy mua cái túi sang năm sẽ lỗi mốt à?”
Liễu Mộng tức đến nghẹn họng, chỉ mong con gái mau tan học về nhà minh oan cho mình.
Bên này, Lê Tiểu Á vừa học xong tiết cuối.
Chính là tiết trượt băng.
Tan học, mọi người cùng nhau đi ra ngoài, An Dĩnh lại gần, hỏi: “Cậu thực sự bán cái túi cho mẹ Chu Hiểu Thù rồi à?”
Lê Tiểu Á gật đầu.
“Vậy Tần Toại không giận sao?”
“Tớ chia tiền cho anh ấy rồi.”
An Dĩnh há hốc mồm. Còn có kiểu thao tác này?
