Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Bé Gái Bị Cướp Cơ Hội Đổi Đời Trở Thành Cục Cưng Được Cả Giới Hào Môn Đoàn Sủng - Lê Tiểu Ách > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89: Bẩm sinh biết cách nắm bắt lòng người

 

An Anh lại hỏi: “Hôm nay là lần đầu em học trượt băng đúng không?”

 

Lê Tiểu Á vẫn thành thật gật đầu.

 

An Anh thắc mắc: “Thế sao em không sợ gì hết vậy?”

 

“Sợ gì cơ?”

 

“Mới học thì hay bị ngã ấy, mà hôm nay em có ngã đâu, chẳng giống lần đầu tí nào.”

 

Lê Tiểu Á cũng thấy lạ: “Sao phải sợ?”

 

An Anh dù sao cũng chỉ là học sinh tiểu học, kiến thức chưa cao, nghĩ mãi mới nói: “Vì… vì những thứ chưa từng tiếp xúc, ai cũng sợ mà.”

 

“Chưa tiếp xúc thì tiếp xúc một lần là xong ấy mà?”

 

“…” An Anh nghẹn lời.

 

Lê Tiểu Á đúng là người kỳ lạ!

 

Khác hẳn mọi người! An Anh nghĩ thầm.

 

Lê Tiểu Á vừa ra tới cổng trường thì gặp Ngụy Lâm.

 

Câu đầu tiên của Ngụy Lâm cũng là: “Cậu Tần tặng cháu cái túi, nhưng cháu lại bán nó? Tiểu Á, cháu không sợ cậu ấy giận à?”

 

Lê Tiểu Á lập tức biết Ngụy Lâm vẫn luôn lén đi theo mình.

 

Cô bé mở miệng định nói, nhưng chưa kịp nói gì thì Tần Toại xách túi tiền bước xuống xe, chen vào: “Ngụy tiên sinh tò mò vậy, sao không hỏi thẳng tôi?”

 

Ngụy Lâm hơi ngượng trong lòng.

 

Được rồi.

 

Lê Tiểu Á có bản lĩnh thật… xem ra Tần Toại chẳng hề giận chút nào.

 

Tần Toại hỏi: “Xe đâu?”

 

Lê Tiểu Á chỉ chiếc xe hơi đen không xa.

 

“Để tôi xách qua cho.” Tần Toại dừng một chút, còn hỏi thêm: “Tôi giữ tốt chứ?”

 

Lê Tiểu Á gật đầu lia lịa.

 

Ngụy Lâm liếc nhìn túi trong tay Tần Toại, hỏi: “Đây là?”

 

Nhưng Tần Toại chẳng có ý giải thích với ông ta.

 

Tần Toại đi tới bên xe.

 

Vệ sĩ bên cạnh đã quen mặt hắn, lập tức kéo cửa xe ra.

 

Tần Toại tiện tay ném túi vào trong, rồi nói với Lê Tiểu Á: “Tôi đi đây.”

 

Cố tình chạy một chuyến chỉ để giao cái này?

 

Ngụy Lâm hết nói nổi.

 

Tiễn Tần Toại xong, Lê Tiểu Á lên xe trước, nói với tài xế: “Đến trung tâm thương mại.”

 

“Cháu muốn mua đồ à?” Ngụy Lâm vừa hỏi vừa nghĩ bụng, có thể dùng thẻ của mình trả, tạm thời lấy lòng ông cụ.

 

Lê Tiểu Á gật đầu, chỉ giục tài xế: “Chúng ta đi nhanh lên.”

 

Ngụy Lâm hơi ngạc nhiên: “Không đợi à?” Ông ta ngập ngừng: “Lỡ cậu Thịnh lại tìm cháu thì sao?”

 

“Bây giờ không thể gặp anh ấy được.” Lê Tiểu Á nói.

 

Ngụy Lâm hoàn toàn không hiểu cô bé nghĩ gì.

 

Chẳng lẽ trẻ con khó hiểu như vậy sao?

 

Ngụy Lâm khẽ nhíu mày, thầm nghĩ Lê Tiểu Á quả thực không dễ khống chế như tưởng tượng.

 

“Hôm nay học trượt băng có bị thương không?” Ngụy Lâm lại quan tâm hỏi.

 

“Không ạ.” Lê Tiểu Á nhìn ông ta, nghiêm túc nói: “Cháu còn rất vui nữa.”

 

Giáo viên dạy trượt băng mà trường mời lại là nhà vô địch Olympic trượt băng nghệ thuật.

 

Ngày xưa dân làng thường tụ tập ở sân đập xem tivi ngoài trời, lúc đó tivi đang phát Olympic. Hồi ấy, Lê Tiểu Á còn nghe dân làng nói, nhà vô địch nào đó cũng từ vùng núi nghèo khó mà ra, thật ngưỡng mộ, giá mà con mình cũng giỏi như vậy thì tốt biết mấy…

 

Giờ Lê Tiểu Á được thấy tận mắt nhà vô địch Olympic!

 

Ngay trước mắt! Sống động!

 

Vậy nên cô bé hoàn toàn không hiểu nỗi sợ mà An Anh nói, không những không hiểu, mà còn trượt rất hăng.

 

“… Cháu vui là được.” Ngụy Lâm khó khăn lắm mới nặn ra được giọng.

 

Nó lại không hề thất vọng sao?

 

Đến trung tâm thương mại, Lê Tiểu Á cũng chẳng vào mấy cửa hiệu sang trọng, vì cô bé chẳng biết nhãn hiệu nào. Cô bé chỉ đi loanh quanh, chọn vài thứ nhét vào ba lô.

 

Đến lúc tính tiền, Ngụy Lâm thấy bất lực, mấy món đồ lặt vặt này, dùng thẻ của ông ta trả khác nào giết gà dùng dao mổ trâu.

 

Bất lực thì bất lực, nhưng Ngụy Lâm vẫn nói: “Để chú trả cho cháu.”

 

“Không cần đâu ạ, cháu có tiền.” Lê Tiểu Á xua tay.

 

Ngụy Lâm buồn cười. Nó lấy đâu ra tiền? Chẳng lẽ ông cụ đã cho nó thẻ phụ riêng?

 

Nghĩ tới đây, Ngụy Lâm đang định nhíu mày thì Lê Tiểu Á vẫy tay ra phía sau. Vệ sĩ lập tức xách túi lên, kéo khóa.

 

Ngụy Lâm há hốc mồm.

 

Cả nhân viên thu ngân cũng sững lại. Dù sao cũng chưa thấy ai vác cả đống tiền mặt đi mua sắm bao giờ.

 

“Cháu trả tiền.” Lê Tiểu Á ngồi xuống đếm, rút ra mấy tờ, đưa cho nhân viên thu ngân.

 

“À, à, vâng. Tổng cộng 437 tệ, đây là tiền thừa ạ.”

 

“Xong rồi, về nhà thôi!” Lê Tiểu Á bảo vệ sĩ đeo túi tiền lên, quay người bỏ đi.

 

Ngụy Lâm kịp phản ứng: “Tiền bán túi?”

 

“Ừm.”

 

Ngụy Lâm: “…” Ông ta hơi đau đầu.

 

Túi thật sự bán rồi, tiền cũng lấy rồi, thậm chí còn để Tần Toại tình nguyện giữ hộ.

 

Chẳng lẽ con nhỏ này biết yểm bùa?

 

Nhưng thứ làm Ngụy Lâm đau đầu còn ở phía sau.

 

Xe nhanh chóng về tới nhà.

 

Lê Tiểu Á vào cửa trước tiên nhìn quanh một vòng, hỏi Ngụy Tuyên Minh: “Ông ngoại, sao không thấy cữu cữu và cậu ạ?”

 

Ngụy Tuyên Minh bỏ kính lão trên mặt xuống, đặt cuốn sách trong tay xuống, nói: “Họ thường ở Quang Hoa Sơn Trang, không có yến tiệc gia đình thì đương nhiên không ở đây.”

 

“Nhưng yến tiệc gia đình chẳng phải là cả nhà cùng ăn cơm sao? Vậy ngày nào cũng có thể là yến tiệc gia đình mà.” Lê Tiểu Á vừa đặt ba lô xuống vừa nói.

 

“Cháu muốn gặp họ à?”

 

“Dạ!”

 

Ngụy Tuyên Minh tuy hay nói các con trai yếu đuối, nhưng làm cha mẹ, đương nhiên mong con cháu yêu thương nhau, coi trọng tình máu mủ.

 

Ông rất hài lòng khi Lê Tiểu Á lúc nào cũng nghĩ tới các cậu của mình.

 

Ngụy Tuyên Minh gọi người hầu: “Gọi điện cho nhị thiếu gia và tam thiếu gia đi.”

 

Ngụy Lâm đứng bên cạnh, khẽ cụp mắt xuống, che đi ý lạnh trong đáy mắt.

 

Suy đoán của ông ta quả không sai. Lê Tiểu Á đúng là đang từng chút khơi dậy khát khao tình thân trong lòng ông cụ.

 

Nhưng mặc kệ Ngụy Lâm không vui thế nào, hai anh em Ngụy Văn Tuấn thì rất vui vẻ đến.

 

Dù sao lại được gặp Tiểu Á rồi!

 

Khi mọi người đã đông đủ, Lê Tiểu Á mới lấy đồ từ ba lô ra.

 

“Cái này tặng ông ngoại.”

 

“Cái này tặng cữu cữu.”

 

“Cái này tặng cậu.”

 

Ngụy Tuyên Minh và mọi người đều ngẩn ra.

 

Phản ứng đầu tiên của Ngụy Tuyên Minh là: “Cháu mua à? Tiền đâu ra?”

 

Còn Ngụy Văn Tuấn lại quan tâm hơn: “Sao lại tặng cữu cữu găng tay?”

 

“Vì tay cữu cữu hay bị thương.” Lê Tiểu Á nói.

 

Ngụy Văn Tuấn không khỏi cúi đầu nhìn tay mình.

 

Đúng vậy, trên đó có vài vết xước nhỏ, vài chỗ bầm tím… đó là vì người bại liệt sau khi không đi lại được, sẽ phải dùng tay nhiều hơn.

 

Ngụy Văn Tuấn tuy tự bỏ cuộc, ngày ngày u uất, nhưng ăn mặc vẫn rất tốt. Thế nhưng chẳng ai nghĩ tới những chi tiết như vậy…

 

Không, có lẽ vì với những người hầu đó, hắn một phế nhân vốn chẳng đáng để họ tốn tâm tư nghĩ tới những chi tiết ấy.

 

Chỉ có Tiểu Á.

 

Chỉ với Tiểu Á, hắn mới đáng giá.

 

Ngụy Văn Tuấn bỗng hít sâu một hơi, đỏ hoe mắt.

 

Ngụy Tuyên Minh định nói “vô dụng” nhưng lại nuốt trở vào.

 

Lúc này Vệ Văn Khánh cũng rất vui, chỉ vào mình, như hỏi, thế còn tôi thì sao, sao lại tặng tôi cái còi?

 

Lê Tiểu Á mỉm cười: “Chỉ cần cậu thổi còi, cháu sẽ biết cậu tới!”

 

Vệ Văn Khánh cũng cười.

 

Anh rất thích món quà này, thậm chí vội đưa lên miệng thổi vài tiếng.

 

Tiếng còi the thé, nghe lẽ ra phải rất khó chịu.

 

Nhưng Ngụy Tuyên Minh thoáng ngẩn người, lại thấy nó còn hay hơn cả tiếng tụng kinh của ca đoàn.

 

Ông cụ trấn tĩnh lại, vội nhìn món đồ trước mặt, muốn hỏi sao lại tặng mình cái này, nhưng không thể như các con mà hấp tấp mở miệng, bèn mím chặt môi.

 

Ai ngờ Lê Tiểu Á thật sự không giải thích, với tay định đóng ba lô.

 

Ông cụ tinh mắt, lập tức tìm được chủ đề khác.

 

Ông vội hỏi: “Trong ba lô cháu còn đồ à? Lại tặng ai đấy?” Hỏi thế này dễ hơn nhiều.

 

Lê Tiểu Á lại lôi ra một món để lên bàn, nói: “Tặng dì ạ.”

 

“Không phải ông đã nói rồi sao, dì cháu bây giờ không nhận quà được, thấy đồ lạ sẽ sợ…”

 

“Không sao ạ, cứ để dành ở đó, đợi khi nào dì khỏe thì nhận cũng được.”

 

Ngụy Tuyên Minh bỗng im lặng.

 

Giọng trẻ con, luôn tràn đầy hy vọng và ngây thơ.

 

Đợi Văn Ý khỏe… liệu nó còn có thể khỏe không?

 

Cuối cùng Ngụy Tuyên Minh không nói ra lời đả kích, nhẹ nhàng hít một hơi, nói: “Người đâu, cất giúp tiểu thư.”

 

Người hầu vội vàng đáp lời làm theo.

 

Nhưng… khoan đã.

 

Ngụy Tuyên Minh nheo mắt: “Trong ba lô cháu còn đồ à?”

 

Lê Tiểu Á đành ấp úng khai: “… Của Thịnh Ngọc Tiêu ạ.”

 

Đúng là làm gì cũng không quên được cậu thiếu gia nhà họ Thịnh!

 

Tâm trạng Ngụy Tuyên Minh rất phức tạp.

 

Còn hơi… chua nữa.

 

Ngụy Lâm bên cạnh thì ngạc nhiên hơn nhiều.

 

Không trách nó chạy nhanh thế, nói bây giờ không thể gặp Thịnh Ngọc Tiêu.

 

Chẳng lẽ nó còn định cho Thịnh Ngọc Tiêu một bất ngờ?

 

Ngụy Lâm không nói nên lời.

 

Cục cưng này… đúng là bẩm sinh biết cách nắm bắt lòng người!

 

“Vừa nãy ông hỏi tiền cháu lấy đâu ra?” Ngụy Tuyên Minh nhắc lại vấn đề.

 

Lê Tiểu Á vẫy tay, bảo vệ sĩ xách túi tiền lên, mở ra.

 

Cô bé nói: “Cháu bán đồ kiếm được ạ.”

 

Ngụy Tuyên Minh bỗng chìm vào im lặng.

 

Bán đồ… kiếm được?

 

Nó mới bao nhiêu tuổi?

 

Đây ít nhất cũng phải mười tám, mười chín vạn tệ nhỉ?

 

Mà nó bán đồ xong, việc đầu tiên là mua quà cho mỗi người trong nhà.

 

Hơi thở của Ngụy Tuyên Minh bất giác gấp gáp hơn một chút.

 

Nó như thể thần linh gửi đến nhà họ Quỷ, từ tính cách đến năng lực, đều hoàn hảo đáp ứng yêu cầu của một người thừa kế.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích