Chương 80: Nói chuyện cầu thân
Thủy Sinh nâng đầu Tiểu Đào lên: “Vậy tôi có thể nhờ mẹ tôi đến nhà cô hỏi cưới không?”
Tiểu Đào quay mặt đi, ngượng ngùng: “Chuyện của anh, hỏi tôi làm gì?”
Thủy Sinh áp trán vào trán cô: “Sau này chuyện của tôi chẳng phải cũng là chuyện của cô sao?”
Tiểu Đào đẩy hắn ra: “Ra ngoài đi, lát nữa mẹ chúng ta nghĩ gì?”
Thủy Sinh cười: “Vậy tôi sẽ nhờ mẹ tôi đến hỏi, cô đã nói là mẹ chúng ta rồi còn gì.”
Mẹ Tiểu Đào liếc nhìn con gái, rồi cười với mẹ Thủy Sinh: “Thủy Sinh lại cao lên rồi, có cần chị may cho nó bộ quần áo mới không?”
Thủy Sinh vội đứng dậy: “Đa tạ dì Triệu.”
Mẹ Thủy Sinh giả vờ giận, cười đánh con một cái: “Thằng nhỏ này dám chê mẹ mày già à!”
Mẹ Tiểu Đào đưa cho Thủy Sinh một chiếc hộp chạm khắc tinh xảo: “Chú Chu của cháu vẫn nhớ chuyện học hành của cháu, tiếc là xa quá không thể tự dạy cháu. Nhưng chú ấy có hỏi thăm, thầy hiện tại của cháu có thể làm thầy cháu cũng là vận may của cháu. Cháu phải kính trọng thầy, chăm chỉ học tập. Khi nào có chỗ thắc mắc thì viết thư hỏi chú Chu. Đây là quà chú Chu sắm cho cháu để tặng thầy, cháu mang về cho thầy.”
Thủy Sinh vội đứng dậy: “Vì chuyện của cháu mà để chú Chu và dì Triệu phải lo lắng.”
Mẹ Thủy Sinh vội khẽ hỏi mẹ Tiểu Đào: “Chị Triệu, quà của chú Chu có đắt không? Một năm Thủy Sinh đóng mười lượng bạc học phí, tôi… chúng tôi còn bao củi lửa và cá viên cho nhà thầy, hai thứ đó không tốn tiền, tôi chịu khó một chút cũng không sao. Nhưng bột mì, khoai lang, bột ngô… bao nhiêu lương thực năm kia tôi dành dụm được đều đổ vào nhà thầy hết. Chưa kể mười lăm mẫu ruộng của thầy đều do Thủy Sinh cày cấy. Thầy là tội đồ lưu đày, hoa màu trên ruộng phải nộp, còn ăn uống đều do nhà tôi bù vào. Làm tôi bây giờ phải tính mua ruộng.”
Tiểu Đào nghe vậy nhìn Thủy Sinh, Thủy Sinh vội giải thích: “Nhà thầy quả thực khó khăn. Vì chuyện của tôi, thầy không thể chép sách kiếm thêm, cũng không có học trò khác, trong nhà không có nguồn thu nào khác. Tôi là đệ tử của thầy, đương nhiên phải nghĩ cách cho thầy đỡ vất vả. Năm ngoái nhà tôi nộp thuế lương thực xong cũng chẳng còn bao nhiêu. Vì vậy tôi muốn mua chừng mười mẫu ruộng.”
Tiểu Đào nói: “Vậy tôi bán số lương thực năm kia đi, cộng với tiền trong nhà, mua một trăm mẫu ruộng. Lúc đó hỏi chị Tam Nha có mua không?”
Gần đến bữa trưa, hai mẹ con Thủy Sinh đứng dậy từ chối lời mời ở lại ăn cơm của mẹ Tiểu Đào.
Trên đường về, bước chân Thủy Sinh nhẹ nhõm, khóe miệng không kìm được mà cong lên.
Mẹ Thủy Sinh nhìn con trai hôm nay chỉ biết cười ngốc: “Nhìn con kìa, đừng có mải vui mà làm rơi cái hộp đấy, đồ này từ kinh thành về đấy.”
Về đến nhà, mẹ Thủy Sinh giục con mở hộp xem bên trong có gì.
Bên trong là mấy thỏi mực Huyên Yên thượng hạng và một cái nghiên mực đoan nghiên cổ kính.
“Con ơi, mấy thứ này có gì đặc biệt không?” – Bà biết chú Chu làm quan trong triều, đồ từ kinh thành gửi về chắc chắn không phải đồ rẻ.
“Mẹ, cả hai thứ này đều quý lắm!”
Mẹ Thủy Sinh liếc con, thăm dò: “Hay là chúng ta giữ lại bán đi, thêm được mấy chục mẫu ruộng? Lúc đó cho thầy con nhiều lương thực hơn?”
“Mẹ! Đây là quà chú Chu đặc biệt tặng thầy, để thầy tận tâm dạy con.”
“Chúng ta cũng nhờ phúc của chú Chu con.” – Mẹ Thủy Sinh thấy không giữ được, dặn dò: “Nói với thầy con đây là đồ từ kinh thành gửi riêng cho thầy, nhận quà rồi thì phải dạy con tử tế.”
Thủy Sinh đành ôm lấy mẹ: “Thầy vì con mà cả tháng chẳng nghỉ ngày nào.”
“À phải rồi con, Tiểu Đào cũng lớn rồi, con càng là người lớn. Sau này không được tùy tiện ở riêng với nó trong phòng lâu, để người ta nói ra nói vào, ảnh hưởng danh tiếng của nó. Tiểu Đào đến tuổi cưới gả rồi.” – Mẹ Thủy Sinh vội nhắc nhở.
Thủy Sinh nhịn cười: “Thế mẹ không có ý gì à?”
“Nhà mình là cóc đòi ăn thịt thiên nga. Con không nghe người ta nói một câu là thêm một trăm mẫu ruộng à? Của hồi môn đó gả cho nhà giàu trong huyện, cho người đọc sách cũng được. Nhìn cái lều của mình đi, ngay cả người trong làng cũng chẳng ai hỏi đến con. Bảo con sửa nhà, con có nghe đâu.” – Mẹ Thủy Sinh càng nói càng tức.
Thủy Sinh nhịn không nổi, bật cười: “Mẹ, con trai mẹ bây giờ đúng là cóc thật. Nhưng vẫn phải nhờ mẹ đến nhờ chị Tam Nha lên hỏi cưới.”
Mẹ Thủy Sinh nhìn con từ đầu đến chân: “Hôm nay con đã cầu hôn Tiểu Đào, nó đồng ý rồi à?”
Thủy Sinh vừa định nói “vâng” thì ngừng lại, nuốt lời: “Đâu có, con chỉ nghe nói cưới xin nhiều nhà đòi sính lễ nặng, mẹ vợ khó tính. Mẹ Tiểu Đào và mẹ hợp tính nhau, mà Tiểu Đào không phải người chê nghèo, lại còn…” – hắn vội nuốt chữ “đẹp” – “lại còn giỏi giang.”
Mẹ Thủy Sinh khuyên nhủ: “Thôi bỏ đi con, chuyện không thành rõ mồn một. Đến lúc không thành, mọi người chẳng gặp nhau được nữa. Nói thật, nếu hồi trẻ mẹ có một tòa nhà gạch xanh, có vạn cân lương thực, lại sắp có hơn trăm mẫu ruộng, mà có người đến nói cho mẹ cái nhà lều với sáu mẫu ruộng, mẹ đánh người mai mối ra khỏi cửa. Đừng có làm khó chị Tam Nha của con!”
Thủy Sinh suýt phun máu, thực sự nghi ngờ đây có phải mẹ ruột mình không. Bà mẹ này hễ động đến tiền là công bằng với cả con trai mình.
“Mẹ, mai mẹ đi tìm chị Tam Nha hỏi thử xem chị ấy có chịu không? Mẹ yên tâm, chị Tam Nha nhất định sẽ đồng ý.”
Mẹ Thủy Sinh thở dài: “Mẹ hiểu con, có còn hơn không, thử vận may vậy.”
Lúc này Thủy Sinh cảm thấy nghẹn trong lòng, nhưng vẫn trải giấy ra, thở dài một hơi, trấn tĩnh lại rồi mới cầm bút lên.
