Chương 65: Bê Bối Phơi Bày
Học sinh bên dưới nhìn nhau ngơ ngác, kinh ngạc nhìn lên sân khấu.
“Chuyện gì thế?”
“Micro như bị mất tiếng ấy.”
“Micro hỏng rồi hả!”
Các bạn học và giáo viên phụ trách ở hậu trường vội vàng đi lấy micro dự phòng, chuẩn bị thay thế. Nhưng họ chưa kịp hành động thì loa lại phát ra âm thanh, chỉ có điều giọng nói ấy không phải của Khổng Liên.
[“Tổng giám đốc Lận, đề thi Olympic lần này, chỉ cần cho tôi xem một cái, tôi không mang đi, cũng không chụp ảnh. Tôi sẽ đưa cho ông năm triệu tệ. Vụ làm ăn này, ông kiếm chắc mà không lỗ.”
“Có năm suất vé vào cửa, thiếu một suất cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vòng chung kết, ông thực sự không cân nhắc sao?”
“Trong số thí sinh lần này có hai người tên **, *** (bị bíp), tôi hy vọng ông nghĩ cách loại họ xuống.”]
……
[“Người ta đưa tôi một khoản tiền, tôi mới đưa mấy thứ đó cho họ ăn. Tôi không bỏ độc, chỉ là mấy người có đường ruột yếu mới bị tiêu chảy nhẹ thôi, thực sự không đầu độc.”]
……
Hiệu trưởng Lý bên dưới sắc mặt trở nên u ám, còn Khổng Liên trên sân khấu thì đầu óc ‘ầm’ một tiếng nổ tung, kinh ngạc đến mức trống rỗng, cả người luống cuống tay chân đứng sững tại chỗ.
Các bạn học trên khán đài sau cú sốc ban đầu, đồng loạt tỉnh lại, ai nấy đều trợn tròn mắt.
“Mẹ ơi! Mấy đoạn hội thoại vừa rồi, có phải là sự thật về kỳ thi Olympic lần này không?”
“Chắc chắn rồi.”
“Tôi nghe nói mấy thí sinh bên thành phố Đức Viễn bị ngộ độc thực phẩm, đúng với đoạn ghi âm vừa rồi.”
“Vậy cái đoạn mua chuộc người, chẳng lẽ là…”
Mọi người đều nhìn về phía Khổng Liên trên sân khấu, mặt cô ta tối sầm.
Triệu Nghệ liên tục buột miệng “wow”, “wow”, “Cái con khỉ gió Khổng Liên này, chức vô địch Olympic là mua à?!”
“Tôi đã bảo mà, đằng trước thi tệ vậy, sao đến vòng loại lại thành quán quân luôn.”
“Chức vô địch Olympic là giả à.”
“Nhâm Nhiên không vào được vòng trong, có phải bị người ta hãm hại không?”
“Trước đó thấy Khổng Liên vào vòng trong, Nhâm Nhiên không vào, tôi đã thấy lạ, hóa ra sau lưng có chuyện như vậy.”
Khổng Liên nhìn những ánh mắt từ khán đài chiếu về phía mình, như thể bị lột trần, bị đem ra hành hình giữa chốn đông người, nhục nhã và xấu hổ khiến cô ta chỉ muốn tìm một kẽ đất chui xuống.
Cô ta muốn chạy trốn, nhưng đôi chân như bị keo dính chặt, không thể nhúc nhích.
Một bạn học bước lên thay micro, giọng nói từ loa cũng biến mất.
“Chị Khổng Liên, chị có thể tiếp tục bài phát biểu rồi.”
Khổng Liên mỉm cười với người đó, cô ta nghĩ nụ cười của mình rất tự nhiên, nhưng trong mắt người khác, nụ cười ấy cứng đờ và khó coi vô cùng.
Cô ta hít sâu mấy hơi, tiếp tục đọc phần còn lại của bài phát biểu.
Đáng lẽ bài phát biểu phải trôi chảy và tự tin, nhưng giờ đây giữa những tiếng xì xào khinh bỉ không dứt dưới khán đài, cô ta đọc ngập ngừng, lắp bắp.
Càng vội, miệng càng không nghe lời.
Cuối cùng, đọc xong bài phát biểu, cô ta chẳng màng gì khác, vội vã rời khỏi sân khấu.
Người dẫn chương trình vội lên sân khấu, tiếp tục tiết mục tiếp theo.
Đáng lẽ những tiết mục biểu diễn được mong chờ, giờ đây cũng không bằng tin tức chấn động vừa rồi.
Khổng Liên vừa bước vào hậu trường, đập vào mắt là những ánh mắt dò xét của mọi người, như những mũi kim đâm vào người cô ta, khiến cô ta khó chịu vô cùng.
Cô ta đang định rời đi, thì hai cảnh sát mặc đồng phục tìm đến hậu trường.
“Xin hỏi bạn nào là Khổng Liên?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Khổng Liên, mấy người chuẩn bị lên biểu diễn cũng vô thức dừng bước, muốn xem náo nhiệt trước đã.
Khổng Liên bị mọi người nhìn chằm chằm, không thể trốn tránh.
“Tôi, tôi là.”
