Chương 66: Tiếp nhận điều tra
Một trong hai cảnh sát lên tiếng: “Học sinh Khổng Liên, em không cần căng thẳng, chúng tôi chỉ muốn mời em về đồn để làm một cuộc điều tra thôi.”
“Vâng.”
Khổng Liên đi theo hai cảnh sát rời đi.
Vừa lúc cô ta đi, hậu trường như nổ tung, ai nấy vội vàng lấy điện thoại ra chia sẻ tin tức này với bạn bè xung quanh.
Trên khán đài hội trường lớn, không ít người nghe thấy điện thoại trong túi reo lên ting ting, ai cũng lôi điện thoại ra, sau khi xem tin nhắn liền chia sẻ ngay với bạn bè cạnh bên.
Nhâm Nhiên cũng nhận được tin ngay lập tức.
“Nhiên Nhiên, con khốn xanh lá Khổng Liên bị cảnh sát dẫn đi rồi.”
“Vừa mới tung tin ra, người đã bị dẫn đi.”
Nhâm Nhiên nghe một cuộc điện thoại, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, cô đứng dậy rời khỏi hội trường.
“Cậu đi đâu đấy?” Triệu Nghệ hỏi.
“Giải quyết chút việc.”
Nhâm Nhiên ra khỏi hội trường, vừa lúc thấy Lữ Bác Nhất và thầy Triệu đang ở cửa.
“Mọi người cũng nhận được thông báo à?”
“Ừm.”
Ba người cùng nhau đi ra ngoài trường, tiến về đồn công an.
“Thầy Triệu, tình hình thế nào ạ?” Lữ Bác Nhất hỏi.
“Tôi không rõ chi tiết lắm, các em thấy đoạn ghi âm đó chứ? Tất cả các trường tham gia thi và học sinh đều nhận được.”
“Sao em không nhận được?” Lữ Bác Nhất lấy điện thoại ra xem, “Ơ, thật luôn!”
Sau khi đến đồn công an, từng thông tin do các thí sinh khác tiết lộ dần dần tổng hợp lại thành diễn biến sự việc.
Một giờ trước, tất cả thí sinh đều nhận được đoạn ghi âm, đồng thời có người tố cáo có gian lận trong kỳ thi Olympic Toán lần này. Người đó tìm ban tổ chức lý luận, hai bên xảy ra xung đột, kết quả cuối cùng là tất cả đều bị đưa về đồn.
Còn những người như họ chỉ bị hỏi thăm theo thủ tục, mục đích là tìm ra người đã phát tán đoạn ghi âm.
Nhâm Nhiên được một nữ cảnh sát hỏi riêng, từ chị ấy cô nghe được bản ghi âm gốc, trong đó hai cái tên bị bỏ trống, một trong số đó là cô.
“Gần đây có ai tìm em không?”
“Không ạ.”
“Tại sao đối phương lại muốn loại em khỏi vòng thi, em có biết lý do không?”
“Nếu không có gì bất ngờ, chắc là vì em và bạn học kia quá giỏi, đối phương e ngại.”
Nữ cảnh sát mỉm cười: “Đối phương đã có đề thi, sao còn phải e ngại các em?”
“Cái này em không biết ạ.”
“Em thực sự không nghĩ ra mình đã từng đắc tội với ai à?”
“Chẳng lẽ…” Cô ngập ngừng, rồi lắc đầu, “Không thể là cô ấy được!”
“Ai?”
“Em không dám nói, dù sao chuyện này cũng không thể nói bừa.”
“Chúng ta chỉ tán gẫu thôi, em đừng lo lắng quá.” Nữ cảnh sát nhẹ nhàng nói.
“Bạn cùng lớp em, Khổng Liên. Cô ấy là người có lòng hiếu thắng khá mạnh, trong trường ai cũng nói em có khả năng vào vòng trong, còn cô ấy thì không. Có thể vì những lời đồn đó nhiều quá, cô ấy thấy không thoải mái.”
Mười phút sau, Nhâm Nhiên hỏi xong, ra khỏi đồn công an.
Tối hôm đó, Nhâm Nhiên nhận được tin: kết quả kỳ thi Olympic Toán lần này bị hủy bỏ, sẽ thi lại một lần nữa. Lần này, người phụ trách sẽ do phía thủ đô cử xuống, cách ra đề cũng sẽ khác.
Phía bên kia, Khổng Liên bị cảnh sát trực tiếp dẫn đi, mãi đến khi trời tối mới được thả ra.
Vừa ra khỏi đồn, cô ta thấy xe của mẹ đang đỗ bên ngoài chờ.
Khổng Liên hơi sợ không dám lại gần, cuối cùng cắn răng bước tới.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, Nguyễn Phượng Như không thèm nhìn cô ta một cái, giọng lạnh tanh: “Lên xe.”
Trong xe im ắng, yên tĩnh đến mức cô ta thấy lòng trống rỗng, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
