Chương 76: Kinh động cả làng.
Cả nhà dậy từ sớm, hôm nay trong nhà sẽ nhận năm trăm cân đường bột, cần dọn ra một căn phòng trống.
Sau khi Trường Bình và Trường An lên trấn đi học, phòng của hai anh em thì Bạch Lão Ngũ đang ở, bây giờ Lâm Tiểu Thúc cũng dọn vào.
Ăn sáng xong chưa được bao lâu, từ phía tây làng xuất hiện một đoàn xe năm chiếc, dẫn đầu là một chiếc xe ngựa thường, kinh động cả làng.
Tiểu tư trên xe ngựa thấy người đi theo đoàn xe, băn khoăn hỏi: “Công tử, sao chúng ta không đi từ đường quan phía đông vào làng? Như vậy không phải đỡ phải vòng, mà người trong làng biết cũng ít hơn sao?”
Một lúc sau trong xe mới vọng ra giọng nói: “Con nhỏ đó muốn sống kín tiếng cũng không được nữa, dân làng không chịu, ta cũng không đồng ý.”
Hắn đã dò hỏi rõ ràng, trong làng này họ Lâm chỉ có hai nhà, nếu con nhỏ đó không mạnh mẽ lên, sẽ bị dân làng bắt nạt, đơn hàng sau này của chúng ta e rằng không được bảo đảm.
Trưởng làng ở giữa làng nghe nói có đoàn xe vào làng, biết ngay là đến nhà họ Lâm, một người đàn ông giày cũng không kịp xỏ, liền chạy về phía nhà họ Lâm ở cuối làng phía đông.
Từ xa đã thấy ngoài cửa nhà họ Lâm đứng khá nhiều người, “Chú, tới rồi, tới rồi, đoàn xe đã vào làng rồi.”
Trưởng làng Từ Vượng giơ tay chỉ về phía tây làng.
Lâm A Gia liếc nhìn Lâm Vũ Hà, có chút nghi hoặc: “Bọn họ sao lại từ phía tây làng vào? Như vậy cả làng chẳng phải đều biết sao?”
Lâm Vũ Hà vừa nghe nói đoàn xe chở đường từ phía tây làng vào, lông mày đã nhíu lại: “A Gia, chuyện này để lát nữa nói, đợi đồ đến rồi hãy nhập kho trước.”
Đoàn xe từ xa đến gần, đứng ở cửa nhà họ Lâm đã có thể thấy, hai cậu nhà họ Bạch và chú họ đã chờ sẵn ở một bên.
“Vũ Hà, cháu đừng lo, để người nhà trông chừng nhiều một chút.” Cậu cả nhà họ Bạch chính là người từng bốc vác ở trấn, từng thấy không ít kẻ nhân lúc hỗn loạn mà cướp đồ, thấy trong làng có nhiều người đi theo, lông mày cũng hơi nhíu lại.
Xe ngựa dừng lại trước cửa nhà họ Lâm, Lý Lạc Hoa xuống xe chắp tay: “Xin lỗi, vô ý kinh động dân làng, Lâm cô nương, kiểm hàng rồi dỡ đi!”
Lâm Vũ Hà trong lòng có chút bực nhưng mặt không lộ ra, cũng chắp tay đáp lễ: “Không sao.”
“Cậu cả, đi cùng cháu kiểm hàng.” Lâm Vũ Hà cùng cậu cả tùy tiện bước tới một chiếc xe.
Cậu cả đã từng thấy người ta kiểm hàng, cởi dây trên xe, với tay ôm xuống một bao, mở miệng bao, nhìn vào trong, trong lòng giật mình, đây là đường, mấy xe lớn thế này thì bao nhiêu đây?
Nhìn Lâm Vũ Hà, hỏi: “Vũ Hà, cái này kiểm thế nào?”
Lâm Vũ Hà nhận từ tay Lâm A Gia một cái ống tre đã được đục rỗng và vót nhọn ở giữa, đưa ống tre ra lắc lắc, đường trong ống vẫn rơi đều xuống bao.
Cùng phương pháp đó, kiểm tra ngẫu nhiên trên mỗi xe.
“Cậu cả, dỡ xe cân lên, chú ghi lại trọng lượng từng bao.” Cậu cả gật đầu, lấy cái cân lớn và dây buộc.
Lâm Vũ Hà thấy trưởng làng định xông lên, liền cười tủm tỉm nói với trưởng làng Từ Vượng: “Bác trưởng làng, bác xem, vừa người vừa ngựa, bác bảo người lớn trong làng trông con nít cẩn thận, đừng để ngựa nổi khùng đá vào ai. Việc duy trì trật tự quan trọng thế này phải có bác, trưởng làng lớn của chúng ta đứng ra.”
“Làm phiền bác trưởng làng rồi, trưa nay nhà cháu có quý khách, còn phải mời bác ngồi cùng.” Lâm Vũ Hà hết cái mũ cao này đến cái khác đội lên, trưởng làng cũng chỉ còn cách xoa mũi đi quản lý dân làng.
“Tam Kim, Nhị Hổ, lại đây phụ giúp.” Lâm A Gia canh giữ ở cửa nhà họ Lâm, thấy hai người đứng trong đám đông, liền gọi tới giúp việc.
Vợ của Tam Kim thấy Lâm A Gia gọi chồng mình đi giúp, liền kéo tay Tam Kim: “Tam Kim, nhớ chỉ làm việc, đừng nói nhiều cũng đừng hỏi han.”
Cô ta cũng tự mình đi đến bên xe ngựa, cùng mẹ Lâm Vũ Hà đuổi những người leo lên xe.
Lâm Vũ Hà thấy nhiều người vây quanh xem náo nhiệt: “A Gia, chuyển hết đồ vào trong sân rồi hãy cân.”
“Lý công tử, hàng anh chở đến, phải vào được sân nhà tôi mới tính là hàng của tôi.” Lâm Vũ Hà suýt tức nổ mũi, người của hắn mang đến chẳng ai động tay giúp đỡ.
Chỉ dỡ không cân, tốc độ rất nhanh, nhưng những người vây xem vẫn xì xào: “Các ngươi thấy không? Hình như là đường bột.”
Còn có kẻ không biết xấu hổ: “Đúng là đường bột, thằng nhỏ nhà tôi vừa bốc một nắm, kìa khóe miệng còn chưa lau sạch kìa!”
Lâm Vũ Hà âm thầm ghi nhớ bộ mặt của mấy người này, sau này nhà họ Lâm có việc, không thể tìm mấy người này.
Mãi đến khi đường bột được chuyển hết vào sân, người ở cửa mới lục tục tản đi.
Hôm nay may nhờ Lâm Vũ Hà gọi hai cậu tới, nếu trông nom không xuể, để người ta nhân lúc hỗn loạn vác mất một bao thì không biết chừng.
“Vũ Hà, cháu xem đi,” Lâm Tiểu Thúc đưa tổng số cân đã cân. Lâm Vũ Hà nhận tờ giấy: “Một nghìn cân, họ Lý muốn làm gì đây?”
“Lý công tử, đơn hàng của chúng ta là năm trăm cân, anh chở tới một nghìn cân đường là ý gì?”
Lâm Vũ Hà đến lúc này sắc mặt mới không vui.
“Lâm cô nương, năm trăm cân còn lại là đơn đặt hàng thêm của ta. Năm trăm cân kẹo lần đầu đã được ta bán hết sạch rồi.” Lâm Vũ Hà hơi không tin, mẫu mã hôm qua mới lấy, hôm nay đã bảo bán xong.
Nhưng có đơn hàng thì Lâm Vũ Hà vẫn vui, chỉ có thể nói hai tháng này sẽ rất bận.
Trong bếp, Lâm A Nãi cùng Tam Thúc Bà cắt rau rửa bát, bận tối tăm mặt mũi, chỉ đợi Lâm Vũ Hà xuống chảo xào.
Đám dân làng phụ giúp trong sân thấy bộ dạng khó ưa của Lý Lạc Hoa, đều chào Lâm A Gia một tiếng rồi xin về.
“Tam Kim, Nhị Hổ, tối nay tới nhà ăn cơm nhé, nhất định phải tới, ta còn có việc nhờ các ngươi!” Lâm A Gia càng có cảm tình với hai người này, cũng không cố giữ.
Đến khi người của Lý Lạc Hoa ăn uống no say rời đi, hai cậu nhà họ Bạch tìm tới. “Vũ Hà, coi tình hình hôm nay, dạo này tối nào bọn cậu cũng sang trông coi sân vườn giúp cháu.”
Vốn Lâm Vũ Hà cũng muốn nhờ hai cậu làm việc cho mình: “Cậu cả, cậu hai, từ hôm nay hai cậu làm việc ở nhà cháu nhé! Bao ăn ở, một ngày hai mươi văn.”
“Vũ Hà, cậu và cậu hai đều muốn giúp cháu, chỉ là hai mươi văn nhiều quá, việc nặng nhất ở trấn cũng chỉ mười lăm văn một ngày, còn chẳng bao ăn.”
Cậu cả Bạch Tử Khuê làm sao có thể lấy nhiều tiền của Lâm Vũ Hà, nếu về nhà thế này, mẹ già ở nhà chẳng đánh chết hắn sao.
Lâm Vũ Hà đã suy tính rất rõ: thuê người trong làng có thể tốn ít tiền hơn, nhưng khuyết điểm nhiều hơn. Để hai cậu tới làm việc, không chỉ giúp được cô, mà cô cũng kiếm việc cho cậu.
“Cậu, cháu thuê người khác cũng phải tốn bấy nhiêu tiền, mà còn không yên tâm.”
Cậu hai tính khí nóng nảy, thấy cậu cả cứ lề mề: “Vũ Hà, việc này cậu và cậu cả nhận rồi. Tối hai cậu sẽ trải chiếu ngủ trong kho đường.”
Lâm Vũ Hà muốn chính là điều này: “Cậu, trải chiếu không được, nhà cháu có giường, nhưng phải ngủ cùng phòng với anh cháu và chú.”
Lâm Vũ Hà không nói là một phòng ngủ năm người.
