Chương 77: Bà nội Lâm lợi hại.
Hai cậu của nhà họ Bạch cuối cùng vẫn ngủ dưới đất trong căn phòng để đường bột, nói là để cả đống đường này không yên tâm nên phải trông coi. Không lay chuyển được hai cậu, Lâm Vũ Hà đành đồng ý.
Sau bữa tối, cả nhà ngồi trong sân nghe Lâm Vũ Hà phân công việc.
“Cậu cả, cậu hai, ngày mai hai cậu dùng cối đá giã củ sen ở sân sau nhé. Việc này có thể hơi mệt, nhưng không phải vội, cháu sẽ nghĩ cách để hai cậu đỡ vất vả hơn.”
Lâm Vũ Hà từng nếm trải cảm giác giã củ sen bằng cối đá cả ngày, tới tối hai tay nhấc không nổi.
“Được, Vũ Hà cứ yên tâm, cháu bảo sao tụi cậu nghe vậy.” Hai anh em nhà họ Bạch không có ý kiến, cũng chẳng nghĩ đến chuyện lấy công của cháu gái, chỉ lo đám đường để trong nhà không yên tâm.
“Ông nội, cháu muốn mượn Tam Kim và Lý Nhị Hổ bên cạnh để cuốc nốt một mẫu đất hoang, xem bọn họ làm việc thế nào, nếu được thì giao việc khác cho họ.”
Nói là cuốc đất một ngày mười văn, nếu không lười thì hai người một ngày cuốc một mẫu là đủ. Nếu một ngày không xong, nhà họ Lâm sẽ không dùng họ nữa.
“Gian hàng ở thị trấn vẫn giao cho anh cả, nhưng thím họ giúp cháu làm kẹo, chú họ đi theo lên thị trấn phụ giúp. Vợ của Tam Kim bên cạnh và mẹ cháu ra đất hoang.”
Sắp xếp của Lâm Vũ Hà đều là một người lành nghề dẫn một người mới. Lâm A Gia không có ý kiến gì về sự sắp xếp của cháu.
“Con bé, còn chuyện gì nữa không?” Lâm A Nãi thấy cháu gái dường như còn muốn nói gì đó.
“Cháu muốn tìm mấy cô bé trong làng đến gói kẹo.” Gói kẹo không mệt, nhưng khá tốn thời gian, mà thứ Lâm Vũ Hà thiếu nhất bây giờ chính là thời gian.
“Không được. Công thức làm kẹo của cháu không thể để người ta nhìn thấy. Hơn nữa kẹo là thứ tốt, tìm người ngoài đến gói kẹo, chẳng phải để mấy con nhỏ đó ăn chết no à?”
Bà nội Lâm thật hài hước, coi con gái nhà mình như báu vật, còn con gái nhà người khác thì là “con nhỏ”.
“Bà nội, kẹo là thứ tốt, nhưng không thể ăn nhiều, ăn nhiều răng sẽ hỏng. Hơn nữa nhà mình cũng có người, bà ngồi coi chừng là được. Tìm bốn người, gói hai cân cho một văn.”
Đến nhà cô gói kẹo cũng không phải ai muốn đến là được.
Quyết định của Lâm Vũ Hà cả nhà đều ủng hộ, chỉ có bà nội là không. Lâm A Gia cũng không đồng ý.
Không còn cách nào, đành phải làm kẹo xong rồi tính.
“Thôi, trời cũng không còn sớm, mau đi ngủ đi, tối nay phải cảnh giác.” Trong nhà có tới một nghìn cân đường! Dù bà nội Lâm không nói thì mọi người cũng sẽ chú ý.
Ngày mới, Lâm Vũ Hà ngủ tới tự nhiên tỉnh. Người nhà biết hôm qua cô lại thức tới khuya, nên nhẹ nhàng ăn cơm xong cũng không làm phiền cô.
Lâm Vũ Hà bê phần cơm mẹ để dành cho từ trong nồi ra, vừa ăn vừa hỏi bà nội: “Bà nội, các cậu của cháu đâu rồi?”
“Thấy cháu chưa dậy, họ ra đất hoang chuẩn bị đồ đạc rồi. Không phải nói hai ngày nữa khai trương sao? Chú của cháu đang ở nhà.” Bà nội Lâm sợ ồn ào Lâm Vũ Hà nên bảo Lâm Tiểu Thúc ở trong nhà không ra.
“Vũ Hà, cháu dậy rồi à? Xem còn cần gì để nấu đường không, chú đi mua.” Lâm Tiểu Thúc nghe tiếng Lâm Vũ Hà liền ra khỏi phòng.
Đang nói chuyện, ngoài cổng sân vọng vào tiếng gọi.
“Có ai ở nhà không? Cô Ngọc Lan có nhà không?” Ngoài hàng rào có người gọi.
“Ai đấy?” Bà nội Lâm bước ra khỏi bếp.
“Tôi, là tôi đây! Cô Ngọc Lan, nghe nói nhà cô thu mua lạc và vừng, tôi mang tới đây, cô có mua không?” Thì ra là một bà lão trong làng đến bán lạc.
“Có mua, có mua, bà nội mua đi.” Nghe có người đến bán đồ, Lâm Vũ Hà bưng bát cơm chạy ra cửa, nói với bà nội.
“Biết rồi. Ấy chà, cháu nhìn cháu kìa, bưng bát chạy ra ngoài ngay, mau về ăn xong rồi hãy ra.”
Bà nội Lâm nói với bà lão ngoài sân: “Vào đi! Mua thì có mua, nhưng đồ không sạch, mốc, thối thì không mua đâu. Giá cả theo giá ở thị trấn.”
Mở cửa hàng rào, bà nội Lâm để bà lão vào. Một cái giỏ nhỏ đựng một túi vải lớn và một túi nhỏ hơn. Túi tuy cũ nhưng giặt rất sạch.
“Thằng Hai, lấy cái nia ra đây.”
“Đây ạ.” Lâm Tiểu Thúc lấy cái nia treo trên tường phòng đồ tạp ra đưa cho bà nội.
“Chị cả, đổ lạc vào nia nhé. Bỏ tiền mua đồ thì tôi phải kiểm tra một chút, chị đừng giận nhé.”
Cùng một làng, thường ngày gặp mặt, bà nội Lâm nói rõ ràng, cũng chẳng sợ ai giận.
Bà nội Lâm là người có lý thì không tha cho ai, nhưng bà cũng không phải người vô lý. Bà nói không sai, bỏ tiền ra mua đồ thì không thể chịu thiệt thòi được.
“Không giận, không giận.” Năm nay mấy thứ này vốn chẳng đáng mấy đồng xu, bây giờ có người trực tiếp thu mua trong làng, giá không thấp lại không phải mang lên thị trấn, giời ơi đâu tìm chuyện tốt như vậy.
Ào một tiếng, Lâm Tiểu Thúc nhấc túi vải đổ hết vào nia. Lạc không tệ, hạt nào cũng mẩy, chẳng có hạt thối nào.
“Chị cả, lạc của chị ngon đấy, nhặt sạch sẽ, không có hạt thối, nhà tôi mua.” Bà nội Lâm vừa nói mua, bà lão đã tươi tỉnh.
“Tốt, tốt, chị cả nói mua đồ tốt, tôi đều nhặt ra hết rồi, chị yên tâm, toàn đồ tốt.” Bà lão nói thật lòng, bà nội Lâm nghe cũng vui.
“Vốn dĩ nhà tôi đã đặt trước với tiệm gạo trên thị trấn để mua mấy thứ này, nhưng cháu gái tôi nói, để tiệm gạo kiếm tiền, không bằng để người trong làng mình kiếm. Cùng một làng, giúp được ai thì giúp.”
Đổ hết công lao lên đầu Lâm Vũ Hà, bà nội Lâm không chút nương tay, huống chi đây vốn là ý của Lâm Vũ Hà.
Bà lão bán hàng cũng xuôi theo lời bà nội, liên tục khen ngợi: “Phải đấy, từ việc nhặt ốc đến đào sen, nhà tôi theo nhà chị kiếm không ít đồng xu. Năm nay thế nào thì lũ trẻ trong nhà cũng không bị đói bụng. Cả nhà tôi đều khen cháu gái chị tốt.”
“Chị cả, đây là tiền lạc và vừng, chị cất kỹ nhé. Tôi… cảm ơn chị đã nói tốt cho cháu gái tôi. Ấy, có những kẻ không ra gì, theo cháu tôi kiếm tiền, quay đầu lại ngồi lê đôi mách.”
Bà nội Lâm nói không nặng không nhẹ, vòng vo mà nói ra. Bà lão trước mắt này là cái loa phường nổi tiếng trong làng, chính là mượn miệng bà ta mà truyền ra.
“Chị cả, chị gặp ai thì nói với họ nhà tôi thu mấy thứ này, chỉ cần không vấn đề thì nhà tôi đều mua, giá cả hợp lý.” Bà nội Lâm khen thật, đồ bà lão mang đến quả thực không tồi.
“Tốt, tốt, chị yên tâm, ở trong làng đã bán được tiền, thì chỉ có thằng ngu mới mang lên thị trấn.” Nhận mấy đồng xu, bà lão đeo giỏ ra khỏi sân nhà họ Lâm.
Lâm Tiểu Thúc đứng bên cạnh liên tục khen bà nội: “Mẹ, đúng là mẹ.”
“Hừ, giao thiệp với mấy người trong làng, con còn phải học đấy.” Nói bà nội Lâm mập, bà ta còn phổng mũi lên.
Lâm Tiểu Thúc thấy bà nội gần đây hay cười hơn, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Tất cả đều nhờ cô cháu gái đang ùng ục ùng ục uống cháo trong nhà.
No say, Lâm Vũ Hà rửa sạch bát đũa.
“Chú ơi, hôm nay chú nhóm lửa cho cháu nhé. Cháu sẽ tinh luyện đường thành đường bột trước, rồi mới nấu đường. Có người nhìn thấy cũng không sao.”
