Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Họ Muốn Tôi Làm Thánh Mẫu, Tôi Lại Cố Tình Thành Diêm La - E6 > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2: Cái bình máu này tôi không làm nữa (2)

 

Ngụy Mẫu bị chọc một câu như vậy, liền định đặt đũa xuống chửi người.

Ngụy Trường Chí cũng thấy mẹ mình hơi quá, gắp hai miếng thịt bỏ vào bát Tả Thái Vân.

“Tiểu Thảo, ăn no chưa? Nào, ở đây còn này.”

Tả Thảo nửa cười nửa không liếc mắt nhìn mặt bàn: “Thôi.”

Cô bé đi ngủ.

Phòng của cô là một cái kho nhỏ ngăn ra bằng giá gỗ, vừa đủ đặt một cái giường, trải chiếc chăn cũ đã giặt đến bạc màu.

Bên trong không biết nhồi thứ gì, ngửi có mùi ẩm mốc.

Dưới gầm giường là đủ thứ linh tinh trong nhà, đồ đạc trong phòng nhiều, may mà sắp xếp gọn gàng.

Tả Thảo có thể cảm nhận được, cơ thể này bị vắt kiệt sức, nhưng bù lại còn nhỏ,

chỉ cần ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc là có thể dần hồi phục.

Giấc này ngủ đến nửa đêm, bị tiếng trẻ con khóc đánh thức.

Trẻ nhỏ như vậy, ban đêm phải bú sữa, phải đi tiểu, hễ khóc là phải chơi với nó, chơi đến mệt mới dỗ ngủ được.

Rồi phải giặt tã lót thay ra, lau sàn nhà bẩn.

Một đêm quậy hai lần, người lớn thức cả đêm, ngủ cũng như không.

Tả Thái Vân và Ngụy Trường Chí một phòng, cả hai ban ngày đều có việc, chỉ có Ngụy Mẫu nửa đêm dậy trông cháu.

Trong tất cả các đêm trước, Ngụy Mẫu đều gọi Tả Thảo dậy phụ giúp.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Tả Thảo cảm thấy cơ thể đặc biệt mệt mỏi.

Ngụy Mẫu lại đến gõ cửa.

Tả Thảo trở mình trong chăn, không thèm đáp lại.

Có Tả Thảo giúp thì không thấy, Tả Thảo nghỉ việc, Ngụy Mẫu lâu ngày lại cảm thấy trở tay không kịp, luống cuống.

Phải pha sữa bột, phải dỗ trẻ, phải giặt tã.

Mãi mới dỗ được đứa bé nín, Ngụy Mẫu nhìn đống tã vừa thay ra, trên giá còn vắt quần áo bẩn của Ngụy Trường Chí và Tả Thái Vân hôm qua.

Ngụy Mẫu trong lòng bốc hỏa.

Bà sợ làm con trai thức giấc, không dày động tĩnh lớn.

Một bụng lửa giận không chỗ trút, bà trừng mắt nhìn về phía cửa phòng Tả Thảo, không tiếng động nhổ một bãi nước bọt.

“Đồ thừa không biết điều.”

“Sau này lấy chồng thế nào cũng bị nhà chồng chê chết.”

Tiếng trẻ con khóc dần nhỏ lại, Tả Thảo cũng lại chìm vào giấc ngủ.

Hệ thống: “Ở dưới mái hiên người ta, cháu đã ăn cơm nhà họ Ngụy, thì giúp một tay cũng là phải. Nguyên chủ làm rất tốt, cháu nên học tập cô ấy.”

Tả Thảo: “Bà ồn quá, tắt máy được không?”

…

Sáng hôm sau.

Ngụy Mẫu không dậy nổi, bà già rồi, đêm thức giấc trông cháu chỉ càng thêm mệt.

Bữa sáng mọi khi cũng do Tả Thảo làm.

Tay nghề của Tả Thảo cũng chẳng ngon lành gì, dù sao cô cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn.

Nhưng có thể nhận việc nấu ăn, đã khiến nhà họ Ngụy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ngụy Mẫu không dậy sớm, Tả Thảo cũng không dậy.

Ngụy Trường Chí và Tả Thái Vân nhìn bàn ăn trống rỗng, ngơ ngác nhìn nhau.

Quần áo bẩn vẫn treo ở chỗ cũ.

Thời tiết dần nóng lên, quần áo để lâu rất dễ có mùi.

Ngụy Trường Chí nói: “Mẹ trông cháu mệt rồi, sao hôm nay Tả Thảo không nấu cơm?”

Tả Thái Vân đáp: “Đứa nhỏ này, chiều nay tôi về sẽ nói chuyện với nó.”

“Vậy bữa sáng đành ra ngoài ăn vậy, em để lại ít tiền cho mẹ.” Ngụy Trường Chí nói.

Thực ra Tả Thảo đã tỉnh, thân thể nhỏ bé của nguyên chủ đã hình thành đồng hồ sinh học dậy sớm.

Người thì tỉnh, nhưng ngủ chưa đủ.

Một đứa trẻ năm tuổi, thời gian ngủ mỗi ngày nên vào khoảng 12 tiếng.

Ngụy Mẫu năm mươi mấy, nếu ban đêm không phải dậy, một ngày chỉ cần ngủ sáu bảy tiếng là đủ.

Ở nhà họ Ngụy, thời gian ngủ của Tả Thảo lại còn ngắn hơn cả Ngụy Mẫu.

Hệ thống bảo E6 học tập Tả Thảo.

Học cái gì mà học.

Cô nằm trên giường, nghe thấy cuộc đối thoại của Ngụy Trường Chí và Tả Thái Vân bên ngoài, nhưng không nhúc nhích.

Cố gắng ngủ lại.

Hệ thống lải nhải không ngừng: “Cân nhắc đây là thế giới đầu tiên của ký chủ, độ khó không lớn. Ký chủ đã tiếp nhận thân thể và ký ức của nguyên chủ, chỉ là làm một bữa sáng thôi mà. Ký chủ cần học cách, trong lao động, cảm nhận hạnh phúc khi cống hiến cho gia đình.”

“Cô đang ngược đãi trẻ em, tôi sẽ kiện.” E6 nói.

Hệ thống im bặt.

Tả Thảo cố ngủ đủ 12 tiếng, cho đến khi mặt trời lên cao, Ngụy Mẫu đập cửa.

“Đồ mất dạy, mày không có mẹ dạy hả? Mấy giờ rồi còn chưa dậy? Người to như thế mà nằm trong phòng ngủ như chết, muốn ngủ thì cút về làng mày mà ngủ! Nhà này họ Ngụy, chưa đến lượt họ Tả các người làm mưa làm gió!”

Ngụy Mẫu ngủ dậy, thấy bàn ăn và bếp núc trống không.

Từ chiều hôm qua, Tả Thảo đã không làm việc, mới thù cũ hận dồn lại, Ngụy Mẫu nổ tung.

Người bình thường nghe những lời chửi rủa như vậy hẳn sẽ cảm thấy phẫn nộ.

Nhất là khi bị xúc phạm đến mẹ mình.

Nhưng Tả Thảo lại thấy cũng bình thường, cô nhớ lại người mẹ của nguyên thân, không có cảm giác bị xúc phạm, chỉ thấy phiền vì Ngụy Mẫu ồn ào.

Tả Thảo mở cửa: “Bà mắng đúng đấy. Tôi không có mẹ dạy cách hầu hạ mấy đồ ăn hại. Bà giỏi thì dạy bảo bối nhà họ Ngụy của bà kìa.”

Nếu không phải Ngụy Trường Chí đi làm ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, suốt ngày lê la trên bàn bài.

Hắn mà gánh vác được chút việc, thì cái chỗ thợ nguội ở nhà máy máy kéo này, sao đến lượt Tả Thái Vân một người đàn bà phải làm.

Hàng xóm láng giềng thò đầu ra ngó vào nhà họ Ngụy.

Tả Thảo cao giọng: “Dạy nó tranh chút khí! Đừng để tiền ma chay của cha nó cũng lấp đầy lỗ hổng trên bàn bài!”

Câu này như chọc thẳng vào tim Ngụy Mẫu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích