Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Họ Muốn Tôi Làm Thánh Mẫu, Tôi Lại Cố Tình Thành Diêm La - E6 > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34: Hôm Nay Tao Không Đánh Chết Mày, Tao Về Họ Mày

 

Sáng hôm sau, Tả Phương hớn hở chạy đi khoe khắp nơi rằng Tả Đống Lương biết gọi chị rồi.

 

Tiếng “chị” ấy như một tấm huy chương đóng dấu lên thành quả lao động của nó.

 

Nó ôm Tả Đống Lương đi lòng vòng trong nhà, chẳng khác nào một con công đang xòe đuôi.

 

Từ Liễu nói: “Em mày do một tay mày chăm lớn đấy, sau này lớn lên, không được quên em mày đâu đấy.”

 

Tả Thảo ngáp một cái: “Nó kêu là chị, chứ có kêu là mẹ đâu.”

 

“Chị mà cũng như mẹ, chị là nửa mẹ.”

 

“Mẹ còn sống sờ sờ ra đấy, nó làm gì có phần làm mẹ.”

 

Từ Liễu nói: “Mày nói năng văn vẻ gì thế?”

 

“Con nói là, mẹ chưa chết, chưa tới lượt chị Tả Phương làm mẹ.”

 

“Bốp bốp, con nít ranh mà nói linh tinh, ăn bốp bây giờ.”

 

Tả Thảo cười hì hì chạy mất.

 

Trời càng ngày càng lạnh, Từ Liễu, Tả Phương, Tả Thảo ba người chen nhau trong một cái chăn, trong nhà có đốt lò sưởi.

 

Nhưng cái chăn chẳng thể nào đủ ấm.

 

Tả Thảo chịu hết nổi.

 

Cô lại leo lên máy kéo lên thị trấn, mua về hai cái chăn bông to, mỗi cái đều được nhồi bông thật dày, nặng tới mười cân.

 

Còn có thêm bông và vải vóc, Tả Thảo mua về để may áo bông.

 

Mấy bao tải, nặng trịch.

 

Từ Liễu nghe nói là Tả Thảo mua, mặt mày tươi rói như hoa.

 

Anh giao hàng nói: “Bác ơi, bác thanh toán nốt tiền còn lại đi ạ.”

 

Từ Liễu đã lúi húi khiêng chăn vào nhà: “Tiền còn lại? Tiền gì cơ?”

 

“Bên này tổng cộng là tám chục tệ, bác đã đặt cọc hai lăm tệ, còn thiếu năm lăm tệ ạ.”

 

“Tả Thảo, mày lăn ra đây cho tao!”

 

Tả Thảo đương nhiên không có ở nhà.

 

Năm lăm tệ, mua hai cái chăn bông, thêm bao nhiêu vải vóc và bông thế này, đương nhiên là quá hời.

 

Tả Đại Dương đi làm thuê ở Quảng Thành, có gửi tiền về nhà, Tả Thảo tính toán trước khi mua, biết trong nhà đủ tiền.

 

Cô đã bỏ ra hai lăm tệ rồi, Từ Liễu còn muốn sao nữa?

 

Từ Liễu như cắt thịt, đếm tiền đưa cho anh giao hàng.

 

Cái chăn bông này, nếu chưa thấy thì thôi, đã thấy rồi, lại còn sờ rồi, bảo trả lại, Từ Liễu thế nào cũng không nỡ.

 

Huống hồ Tả Thảo đã đưa hai lăm tệ rồi.

 

Đồ oan gia.

 

Tả Thảo về đến nhà, Từ Liễu đã lôi vải ra, định may áo bông cho mỗi người trong nhà một cái.

 

“Mày còn dám về hả, tao—” Từ Liễu với tay tìm đồ để đánh Tả Thảo.

 

Bát đũa trên bàn thì không nỡ, chổi để ngoài hiên, chưa kịp mang vào.

 

“Mày lại đây, xem hôm nay tao có đánh chết mày không.”

 

“Chẳng phải mẹ bảo con đưa tiền cho mẹ à?” Tả Thảo chỉ vào chăn bông, “Đây, tất cả ở đây rồi.”

 

“Cái lồn mẹ mày, đây là tiền tao bỏ ra, tiền của tao, năm lăm tệ đấy, cái nhà này để mày làm chủ, thế thì lại đây, từ nay mày nói hết.”

 

Tả Thảo cười hì hì: “Đâu có, mẹ con đâu có đái ra cái lồn.”

 

Từ Liễu vừa tức vừa buồn cười: “Mày cút cho mẹ mày, cút xa bao nhiêu thì cút.”

 

Tả Thảo chào kiểu nhà binh ngay tại chỗ, rồi lăn đi.

 

Từ Liễu gọi Tả Phương lại, đợt này mua vải khá nhiều, Từ Liễu bảo Tả Phương chọn một tấm nó thích.

 

“Thế còn Tả Thảo?”

 

Từ Liễu cáu kỉnh: “Còn miếng nào nó mặc miếng đấy.”

 

Tả Phương chọn tấm vải đỏ chót, nó rất ngượng, cảm giác như mình đã giành phần của Tả Thảo.

 

Từ Liễu vừa chửi vừa may nhanh áo cho Tả Phương.

 

Cái áo bông hoa sặc sỡ đến nỗi cách mấy làng mấy xã cũng thấy.

 

Từ Liễu rất hài lòng, gu thẩm mỹ của bà và Tả Phương khá thống nhất: “Vải sáng thế này, để vài năm nữa làm của hồi môn cho mày, năm nay lạnh bất thường, mày mặc trước, tao đã chừa đường may, vài năm nữa tao nới ra thêm cho mày.”

 

Tả Thảo bị cái áo bông hoa chói đến nhức mắt.

 

May ra cái thứ này, thà để tấm vải mục trong tiệm còn hơn.

 

Tấm vải hoa đỏ ấy mua không nhiều, Tả Thảo tính toán lượng vải còn lại, chắc không đủ may cho mình.

 

Cô thở phào nhẹ nhõm.

 

Tả Thảo chen vào trước mặt Từ Liễu, ra hiệu kiểu dáng mình muốn.

 

Eo và tay áo thu vào một chút, cổ áo phải chéo nhau, bên trong phải có túi.

 

Từ Liễu chửi cô suốt ngày rảnh rỗi sinh nông nổi.

 

Nhưng khi thành phẩm ra lò, vẫn làm theo yêu cầu.

 

Màu xanh nhạt, rất tôn da.

 

Tay nghề của Từ Liễu thực ra cũng khá, các đường may đều phẳng phiu, mũi chỉ đều giấu kín, mặc vào người gọn ghẽ lắm, lại rất ấm.

 

Mấy yêu cầu Tả Thảo đưa ra, lên người trông đẹp mắt vô cùng.

 

Từ Liễu đem so với cái áo của Tả Thảo, rồi đem cái áo của Tả Phương ra may lại.

 

“Con gái, vẫn phải mặc đẹp một chút.” Bà lẩm bẩm, “Cái khoản may vá này, hai đứa cũng nên học đi.”

 

Bà dạy hai cô con gái cách xâu kim, kéo chỉ.

 

Tả Thảo lúc đầu còn hứng thú, sau thì ngồi không yên.

 

Từ Liễu liếc xéo cô: “Cây kim ở trong tay mày, hay ở dưới đít mày? Cái nghề kim chỉ này học cho tử tế, cũng là một cái nghề, sau này gả chồng, nhà chồng còn nể trọng.”

 

Tả Thảo hít một hơi thật sâu: “Con đi học, à không, con đi viết bài kiếm tiền.”

 

Lúc này cô không có cảm hứng, ngồi ở bàn viết, vẽ rùa cho vui.

 

Trong nhà chỉ có một cái lò sưởi, nên mọi người vẫn ngồi cùng nhau, nghe Từ Liễu kể chuyện nhà dài nhà ngắn.

 

“Con gái nhà góa phụ Trương bên cạnh lấy chồng rồi, nhận được một trăm tám mươi tám tệ tiền sính lễ đấy, con bé nó cũng chẳng xinh gì, theo tao thì, kém xa hai đứa.”

 

Tả Thảo nghĩ một lúc, mơ hồ có ấn tượng.

 

Con gái góa phụ Trương tốt nghiệp trung cấp, nhà nước phân phối công việc.

 

Từ Liễu nói: “Không chỉ có một trăm tám mươi tám tệ tiền sính lễ, mà công việc của nó cũng để lại cho thằng em, sau này thằng em nó, không lo không lấy được vợ.”

 

Tả Thảo gật đầu: “Thế thì đúng là bán được giá thật rồi.”

 

Từ khi Từ Liễu hết tháng ở cữ, Tả Thảo chưa bao giờ nhường bà về khoản ăn nói.

 

Thường xuyên làm Từ Liễu tức điên lên.

 

“Mày nói linh tinh gì thế? Con gái nuôi lớn từng ấy năm trời, trước khi lấy chồng, kiếm được cái gì, đương nhiên phải đưa cho nhà đẻ chứ.”

 

Tả Thảo nói: “Chị ơi, hết Tết, chị đi học cùng em nhé.”

 

Từ Liễu nói: “Tao thấy mày muốn chết đấy, nó đi học, cái nhà này để ai lo, học hành gì, con gái học mấy cái đó để làm gì.”

 

Tả Thảo nói theo lời Từ Liễu: “Tốt nghiệp trung cấp, sính lễ một trăm tám tệ kìa, đi học mới hết bao nhiêu tiền, tính ra vẫn có lãi đúng không, sau này, bắt nó kiếm việc cho thằng em nó luôn.”

 

“Thế em mày bây giờ thì sao?”

 

“Mẹ đẻ ra, mẹ tự lo đi.”

 

“Mày đừng có mơ.” Từ Liễu nói.

 

Tả Thảo rót một cốc nước từ ấm đun trên bếp lò, trong nước có ngâm đậu, miễn cưỡng cũng có chút hương vị, uống vào ấm người hẳn.

 

“Con đóng tiền học rồi.” Tả Thảo vuốt làn hơi nóng bốc lên.

 

“Mày đóng học phí! Mày đóng học phí gì! Mày mày mày—không phải mày hết tiền rồi à.”

 

Từ Liễu suýt nhảy dựng lên tại chỗ.

 

“Mày đóng cho ai rồi, tao đi tìm nó đòi lại.”

 

“Nếu mẹ đòi lại, thì sau này đừng hòng con bỏ ra một đồng nào cho nhà này nữa, con đốt cho tổ tiên còn hơn tiêu vào nhà.”

 

Từ Liễu chỉ vào Tả Thảo: “Hôm nay tao không đánh chết mày, tao sẽ về họ mày.”

 

Tả Thảo nhanh tay nhanh mắt ôm chặt Tả Đống Lương lên, chắn trước người.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích